Chương 13: Trái Tim Rung Động Khi Khoảnh Khắc Anh Gọi Tên Em (2)

Lần gần nhất cả nhóm bạn cùng nhau ra ngoài chơi đã là hơn nửa tháng trước. Lần đó duy nhất trời âm u, kết quả là mấy người còn chưa kịp đặt chân xuống sân thì trời đã đổ mưa như trút nước, đành phải tiu nghỉu ra về.

Lần này gặp lại, cả nhóm đều đặc biệt phấn khích.

Lúc Chu Duật Bạch và Tuế Hoài đến sân bóng rổ trong khu nhà, Dư Vĩ một tay kéo Trình Thanh Trì, một tay lôi Chương Doanh, cái miệng như súng liên thanh nói không ngừng, hai bên trái phải sắp không lo xuể. Cậu ta đang kể chuyện về một cặp đôi lớp bên cạnh:

“Các cậu không thấy đâu, Dương Lộ Lộ tát thẳng một cái vào mặt Triệu Giác, cái lực đấy, có là Như Lai Thần Chưởng cũng phải chào thua.”

Chương Doanh hỏi: “Tại sao Dương Lộ Lộ lại đánh cậu ta?”

Dư Vĩ đáp: “Cái nết của Triệu Giác cậu còn không biết sao, chỉ thích trêu hoa ghẹo nguyệt. Vừa hẹn hò với Dương Lộ Lộ vừa tán tỉnh một bạn nữ bên lớp mỹ thuật, cái trí nhớ cá vàng của cậu ta làm lẫn lộn sinh nhật của hai người.”

Cậu ta vỗ tay một cái thật kêu: “Thế là vỡ lở, hai cô nàng kia suýt nữa thì hợp sức đánh cho cậu ta một trận tơi bời.”

Chương Doanh lắc đầu: “Đáng đời. Biết ngay mà, đàn ông toàn là đồ khốn, chẳng có mấy người tốt.”

Dư Vĩ vội nói: “Cậu đừng vơ đũa cả nắm thế chứ!”

Cậu ta nhe hàm răng trắng đều, cười toe toét như một chú chó nhặt được khúc xương to: “Tôi thì tốt lắm đấy, Doanh Doanh.”

Chương Doanh lườm một cái, cố tình nói: “Xì! Trình Thanh Trì với Chu Duật Bạch đẹp trai hơn cậu nhiều nhiều nhiều lắm.”

Dư Vĩ liếc nhìn Trình Thanh Trì bên trái.

Chàng trai mặc một chiếc áo phông trắng bình thường, vì giặt nhiều lần nên đã hơi phai màu, đôi giày trắng dưới chân cũng đã hơi cũ. Bộ trang phục có phần đơn sơ, giản dị này lại chẳng thể che đi khí chất lạnh lùng, nội tâm, xa cách và không màng thế sự của cậu.

Trình Thanh Trì ngồi đó, nghịch chiếc điện thoại cũ trong lòng bàn tay.

Nghe Chương Doanh và Dư Vĩ trêu chọc mình, cậu vẫn không có phản ứng gì như mọi khi. Gió nhẹ thổi qua, chỉ riêng mình cậu vẫn tĩnh lặng, trong trẻo như sương mai sau cơn mưa.

Bỗng nhiên, cậu ngẩng mắt nhìn về phía cổng lớn.

Chu Duật Bạch và Tuế Hoài đang sóng vai bước vào.

Mấy người trong nhóm đều học cùng lớp tự nhiên. Chu Duật Bạch và Trình Thanh Trì là bạn cùng bàn kiêm bạn thân, quan hệ rất tốt. Chu Duật Bạch hất cằm về phía Trình Thanh Trì, ra hiệu cho cậu đến, Trình Thanh Trì ăn ý gật đầu đáp lại.

Về phần Tuế Hoài, cô rất thân với Dư Vĩ và Chương Doanh, nhưng quan hệ với Trình Thanh Trì chỉ ở mức bình thường. Trình Thanh Trì là người ít nói, còn cô lại có tính cách chỉ thoải mái với người thân, chơi với người quen thì có thể bung xõa hết mình, nhưng với kiểu học bá vừa nghiêm túc vừa hướng nội như Trình Thanh Trì, cô lại có chút e dè. Vì vậy, lần này cũng như mọi lần trước, cô chỉ chào một cách qua loa: “Chào.”

Trình Thanh Trì lạnh nhạt gật đầu.

Tuế Hoài đi tới: “Đang nói chuyện gì thế.”

Chương Doanh thuật lại tin tức động trời mà Dư Vĩ vừa kể, cuối cùng bình luận:

“Đàn ông đúng là đứng núi này trông núi nọ. Trước đây tớ cứ nghĩ đẹp trai thì không chung thủy, giờ nghĩ lại, xấu trai cũng chẳng chung thủy hơn là bao. Nghĩ vậy thì thà tìm một người đẹp trai còn hơn, đằng nào cũng không chung thủy.”

Tuế Hoài rất đồng tình với lời này của cô bạn: "Tớ cũng nghĩ vậy.”

“Dựa vào đâu mà bọn con trai có thể bắt cá hai tay, còn con gái chúng ta lại phải một lòng một dạ? Nếu đã thế thì tất cả cùng mở hậu cung đi.” Chương Doanh nói: “Vô số mỹ nam hầu hạ tớ, giúp tớ làm bài tập, giúp tớ thi cử, lúc ba mẹ mắng tớ thì đứng ra chịu trận thay.”

“Tớ cũng muốn vậy.”

“Tốt nhất là còn có thể kiếm tiền.”

“Tớ cũng muốn.”

“Làm người thứ ba cũng tuyệt vời lắm đó.”

“Tớ cũng...” Tuế Hoài buột miệng nói, nhưng nghe xong thì khựng lại: “Hả???"

Chương Doanh cười gian xảo, ghé vào tai Tuế Hoài nói:

“Gần đây tớ phát hiện ra một cái gu rất kén người chơi, cực kỳ cực kỳ cuốn hút! Lát nữa tớ chia sẻ cho cậu.”

Tuế Hoài bị cô bạn khơi gợi trí tò mò: “Gu gì thế?”

Chương Doanh thì thầm vài từ vào tai cô. Vài giây sau, cả hai cô gái đều đỏ mặt.

Cuối cùng, Tuế Hoài ngượng ngùng hỏi: “Có tài liệu tham khảo không?”

Chương Doanh: “Có, lại đây, cho cậu xem thứ này hay lắm.”

Thứ hay?

Trong mắt Chương Doanh, thứ hay chỉ có hai loại: đồ ăn ngon và trai đẹp. Nhìn bộ dạng cô nàng ôm điện thoại, mặt đỏ bừng thì chắc chắn là loại thứ hai.

Tuế Hoài lén lút đi qua, rất ăn ý mà hạ giọng: “Thứ gì hay thế?”

“Chính là cái thể loại tớ vừa kể đấy, dạo này mới ra một bộ anime mới, motif ngôi sao lớn và trợ lý nhỏ, xem không?” Chương Doanh nói một cách hào hứng: “Tạo hình lần này siêu siêu siêu thật, đến cả vân da cũng thấy rõ, đặc biệt... có da có thịt. Rất gợi cảm.”

Tuế Hoài: “Thật hay giả đấy, lần trước bộ Vườn Phép Thuật cậu cũng nói thế.”

“Thật mà!” Chương Doanh lén lút tua video: “Xem này, có phải là siêu siêu siêu bùng nổ không!”

Màn hình đầy những hình ảnh gây sốc, Tuế Hoài kinh hãi, vội vàng dùng tay che lại: “Cậu điên rồi, nếu bị nhìn thấy thì cả hai chúng ta mất mặt chết.”

“Lần này giọng hay cực kỳ, nàng rên một tiếng thôi là tớ đã thấy rạo rực rồi.”

“Thật sự hay đến thế à?” Tuế Hoài cầm lấy tai nghe, bấm vào nút phát: “Thật này, gợi cảm quá.”

“Cái gì gợi cảm?”

Một giọng nói bất thình lình vang lên từ trên đầu.