Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Nhiệt Độ Giao Thoa

Chương 12: Trái Tim Rung Động Khi Khoảnh Khắc Anh Gọi Tên Em (1)

« Chương TrướcChương Tiếp »
Phố Hòe Già rất dài, Tuế Hoài phải chạy mất mười phút mới đến đầu hẻm. Cô cúi gập người, hai tay chống gối thở hổn hển. Đợi đến khi nhịp thở ổn định lại, cô mới thấy lạ sao mình lại phải chạy. Giữa ban ngày ban mặt, chẳng lẽ người ta dám chém mình thật hay sao.

Mày nhát thật đấy, Tuế Hoài ạ.

Cũng thật là trùng hợp, lúc Tuế Hoài quay lại thì gã bán thịt lúc nãy đã không còn ở đó. Hỏi bà cụ thì bà nói vợ gã ta đã quay về, đòi kiện ra tòa để giành quyền nuôi con gái, nên gã lại phải vội vàng chạy về nhà.

Tuế Hoài: “...”

Vừa ra khỏi đầu hẻm, Tuế Hoài nhận được điện thoại của Chu Duật Bạch hỏi cô đang ở đâu.

“Tôi đang ở phố Hòe Già, vừa đến đòi tiền thì người ta đã đi mất rồi.”

Trong điện thoại, Chu Duật Bạch “ừm” một tiếng, ra hiệu cho cô nói tiếp.

“Lần này bà cụ không lơ tôi nữa, bà ấy bảo vợ của người kia quay về rồi, muốn kiện giành quyền nuôi con gái nên anh ta phải vội về.” Tuế Hoài ngẩng đầu nhìn trời: “Cậu nói xem sao tôi lại xui xẻo thế chứ.”

Cô buồn chán đá nhẹ mũi giày, vạt váy khẽ lay động: “Chu Duật Bạch, cậu nói xem có khi nào Doanh Doanh đoán sai không, biết đâu tiền của tôi không phải do anh ta nhặt được. Chắc ông trời đang ngầm nhắc nhở tôi đây mà.”

Bên kia đầu dây của Chu Duật Bạch truyền đến tiếng cửa xe đóng lại, anh còn dặn tài xế cứ đi trước. Tuế Hoài đang định hỏi có phải anh ra ngoài không thì sau lưng bỗng vang lên tiếng bước chân nhẹ nhàng, khoan thai.

Cộp, cộp, cộp.

Đế giày ma sát với nền gạch còn đọng nước, tạo ra tiếng vang nhỏ.

“Tuế Hoài.”

Giây phút ấy, Tuế Hoài vẫn đang cầm điện thoại, quay lưng về phía anh. Trước mắt cô là dòng xe cộ tấp nập, nhưng trái tim lại không chút do dự mà rung động theo khoảnh khắc anh gọi tên cô. Cơn gió lùa từ đầu hẻm thổi tung mái tóc cô, vạt váy khẽ bay. Vì vậy, khi quay đầu lại nhìn Chu Duật Bạch, tầm mắt cô cũng bị những sợi tóc rối che khuất.

Cách đó vài mét, chàng trai đứng lặng yên.

Tán long não xanh tươi che nắng cho anh, những vệt nắng loang lổ đậu trên vai, mái tóc đen nhánh ánh lên một màu nâu nhàn nhạt. Anh cũng đang giơ điện thoại, lại gọi tên cô một lần nữa, giọng nói thật và giọng nói qua điện thoại đồng thời lọt vào tai Tuế Hoài: “Tuế Hoài, lại đây.”

Hóa ra thật sự có một loại âm thanh có thể xuyên qua thời gian và khoảng cách, xuyên qua mọi rào cản để chạm đến nơi mềm yếu nhất trong lòng một người.

Tuế Hoài nắm chặt điện thoại, từ từ tắt máy rồi mới bước tới: “Cậu đến nhanh thật đấy.”

“Lúc vừa gọi cho cậu là tôi đã đến rồi.”

“Cậu biết tôi đến phố Hòe Già à?”

“Cậu có chạy đằng trời cũng không thoát khỏi mắt tôi đâu.”

Ngụ ý là, đến một con phố Hòe Già thì có gì mà không biết.

Chu Duật Bạch rút tay khỏi túi quần, kẹp giữa những ngón tay là một tờ tiền mặt: “Vừa rồi ở ngã tư gặp được người mà cậu nói, tôi lựa lời hỏi vài câu, gã liền khai ra ngay, trả lại tiền.”

“Cậu ngầu thật đấy Chu Duật Bạch.” Tuế Hoài ôm tờ một trăm tệ hôn lấy hôn để, cẩn thận cất vào túi, bụng vẫn còn đánh trống thùm thụp: “Lúc nãy tôi đến tìm, anh ta còn trừng mắt dọa tôi nữa.”

“Đã bảo cậu đợi tôi đi cùng mà không nghe.” Anh nói.

Tuế Hoài nhún vai, cô không nhìn thấy xe của nhà họ Chu: “Chúng ta không về à?”

“Chưa vội, hôm nay trời đẹp, Dư Vĩ rủ đi chơi bóng rổ, đi cùng đi.” Chu Duật Bạch cười nhạt: “Mưa dầm cả tuần nay, ở nhà không chịu nổi, sắp mốc meo cả người rồi.”

Tuế Hoài giả vờ đi vòng quanh Chu Duật Bạch hai vòng: “Thế à, sao cậu không mọc nấm đi.”

“Mọc rồi mà.”

“Đâu đâu?”

Chu Duật Bạch khẽ vỗ vào đầu Tuế Hoài, như thể đang vỗ vào một cây nấm: “Đây không phải sao, một cây nấm to đùng.”
« Chương TrướcChương Tiếp »