Ý định làm bạn chơi game thuê để kiếm tiền của Tuế Hoài đã tắt ngấm từ trong trứng nước.
Mãi cho đến ngày hôm sau, chuyện đó cũng không được ai nhắc lại.
Nhưng có những người chưa đến đường cùng thì chưa cam lòng.
...
Gần hai năm nay, thành phố An Hoài phát triển vượt bậc về mọi mặt. Năm ngoái còn được chọn là đô thị loại một mới của cả nước, vì thế mà các con đường lớn nhỏ đều đang được chỉnh trang, cải tạo.
Phố Hòe Già là một ngoại lệ.
Con phố này nằm ngay sau cổng phụ của trường Trung học số một An Hoài, vốn dĩ là một khu phố quen thuộc của học sinh. Cứ đến giờ tan trường là nơi đây lại đông nghịt người.
Tuế Hoài, Chu Duật Bạch và nhóm bạn cũng vậy, tan học là lại kéo nhau đến đây tụ tập.
Những nơi gần trường học luôn là địa điểm buôn bán béo bở, mặt bằng của con phố cũ kỹ này lại rẻ, học sinh qua lại như mắc cửi, đủ các loại hàng quán cứ thế mọc lên như nấm, làm ăn vô cùng phát đạt.
Chỉ riêng những món ăn vặt tầm thường như gà xé, mì tương đen hay khoai tây răng sói, cả con phố có đến cả chục hàng. Không chỉ vậy, tiệm net, cửa hàng văn phòng phẩm, cửa hàng đồ chơi, siêu thị mini, phòng cho thuê cũng san sát khắp nơi.
Việc kinh doanh thuận lợi, hàng quán lại nhiều nên việc chỉnh trang gặp không ít rắc rối, cứ lần lữa mãi.
Cứ thế kéo dài cho đến tận bây giờ.
Nhưng vào cuối học kỳ một, Tuế Hoài có nghe thầy chủ nhiệm thoáng nhắc rằng cuối năm nay sẽ thật sự xúc tiến việc này. Lệnh của ủy ban thành phố đã ban hành, yêu cầu phải hoàn thành trước kỳ thi đại học năm sau, nếu không lứa học sinh mới vào trường Trung học số một An Hoài vẫn sẽ phải thấy những “thực phẩm rác” ở phố Hòe Già, “ảnh hưởng đến nề nếp và danh tiếng của một ngôi trường điểm”.
Tuế Hoài vẫn canh cánh trong lòng về một trăm tệ bị mất.
Cô lại tìm đến phố Hòe Già một chuyến nữa.
Hôm nay trời nắng đẹp, nhiệt độ hai mươi tám độ C, tất cả những người bán hàng rong trên phố đều đã dọn hàng ra.
Gã đàn ông mặt mày bặm trợn lần trước hôm nay cũng đã mở hàng. Con dao phay đen bóng, nặng trịch trong tay gã cứ thế lia lịa bổ xuống, tiếng dao nện lên thớt gỗ nghe phầm phập: “Một cân hai sáu, mua thì mua, không mua thì biến.”
Vẻ mặt hung thần ác sát, giọng nói sang sảng, khí thế thật sự dọa người.
Một bác gái đi xe điện tức mà không dám nói gì, có lẽ là e dè con dao dính đầy mùi tanh của thịt trong tay gã, chỉ lầm bầm mắng hai câu “đồ vô học” rồi phóng xe đi mất.
Tuế Hoài đứng nhìn từ xa, đột nhiên có chút hối hận.
Sớm biết thế đã rủ Chu Duật Bạch đi cùng.
Tuế Hoài mặc một chiếc váy trắng dài đến đầu gối, để lộ đôi chân thon thả, trắng ngần bên dưới đôi giày thể thao màu trắng. Mái tóc dài ngang ngực được cô búi lên tùy ý, vài lọn tóc mai lòa xòa bên thái dương. Ở độ tuổi mười bảy, mười tám đẹp đẽ, chẳng cần son phấn đậm đà cũng vẫn rạng ngời vẻ đẹp thanh xuân.
Khí chất của cô trong veo, tinh khôi.
Giữa khu chợ ẩm thực cũ kỹ, cô trở nên nổi bật lạ thường, giống như một viên ngọc trai trắng lẫn trong đống cát sỏi đen, dù vô dụng đến đâu thì cũng vẫn là một hạt ngọc trắng muốt.
Bà cụ nhận ra cô, bèn nói gì đó với gã đàn ông bặm trợn kia.
Ngay khoảnh khắc tiếp theo, gã nhíu cặp mày rậm đen, ánh mắt sắc như dao bắn về phía Tuế Hoài.
Vai cô cứng đờ, chân bất giác lùi lại một bước. Thấy gã kia vác dao tiến về phía mình, đầu óc Tuế Hoài trống rỗng, cô chỉ biết quay người co giò bỏ chạy.