Chương 18: " Nhϊếp Khúc Kính muốn hỏi lại, nhưng hắn nghe thấy tiếng thở đều đều của Hạ Dịch Hành, cậu đã ngủ thϊếp đi"

Edit:Mây

Ngày hôm sau, diễn viên hài được tiễn đi và vị khách mới được đưa vào là hậu bối cùng công ty với Nhϊếp Khúc Kính và Hạ Dịch Hành, thành viên của nhóm LAP, một vũ công và ca sĩ chính.

Hai thần tượng này vẫn rất ngoan ngoãn và siêng năng, nhưng họ hơi quá tâng bốc Nhϊếp Khúc Kính và phớt lờ Hạ Dịch Hành.

Nhiệm vụ của hôm nay là làm lò đất hầm bánh mì, mọi người đang lấy gạch làm bùn, Nhϊếp Khúc Kính bị vây quanh hai thần tượng nhỏ, hỏi đông tây, còn Hạ Dịch Hành lặng lẽ làm việc một mình bên cạnh.

Hạ Dịch Hành không thể không khó chịu trong lòng, nhưng hắn cũng có thể hiểu được, rằng Nhϊếp Khúc Kính là một thần tượng nổi tiếng, anh ấy có thể đưa ra những lời khuyên hữu ích nhất cho những đàn em này, còn cậu chỉ là một người hết thời*(tiểu hồ già. (Tiểu hồ già(小糊咖) chỉ những người đã từng nổi tiếng giờ thì mờ nhạt,flop), cậu không thể làm hình mẫu cho đàn em của mình, có thể đưa lời khuyên gì? Vì vậy, cậu không nói gì, chỉ lặng lẽ làm việc của mình, với một khuôn mặt bình tĩnh.

Còn Nhϊếp Khúc Kính có chút cáu kỉnh, anh ấy không thích đối phó với những điều này lắm, đặc biệt là những câu hỏi của những thần tượng này về cơ bản là giống nhau, và thái độ của hai đàn em này đối với anh ấy và Hạ Dịch Hành quá rõ ràng, hắn ghét nhất là loại người giả vờ lễ phép trong chương trình, giả vờ còn giả vờ không đều với tất cả mọi người.

Hắn liếc nhìn Hạ Dịch Hành, người này đang làm việc mà không có bất kỳ biểu cảm nào, có vẻ như không có gì cả, nhưng Nhϊếp Khúc Kính chỉ cảm thấy Hạ Dịch Hành không vui, và đôi mắt luôn tỏa sáng của cậu dường như đã biến mất.

Hắn tức giận hơn một cách khó hiểu, hai đàn em này có não không? Không có EQ à? Tất cả các con mắt đã đi đâu hết rồi ? Bọn họ nhất định biết rõ tình hình của Hạ Dịch Hành, vậy mà còn hỏi trước mặt cậu về cách làm một thần tượng tốt, về việc hắn có gặp khó khăn gì không... Chẳng lẽ không thể hỏi riêng hắn sao? Giờ trả lời giống như đang chế giễu Hạ Dịch Hành. Chẳng lẽ bọn họ không biết loại câu hỏi này sẽ khiến Hạ Nhất Hằng khó chịu sao?

Nhϊếp Khúc Kính càng nghĩ về điều đó, hắn càng tức giận, và hắn không nhận ra rằng bây giờ hắn đang quan tâm đến cảm xúc của Hạ Dịch Hành.

"Được rồi được rồi, chúng ta hãy hoàn thành lò hầm này trước đã." Sau khi Nhϊếp Khúc Kính trả lời xong một câu hỏi khác, hắn chỉ đơn giản là dừng chủ đề trước, và ho hai lần để che giấu giọng cứng của mình.

Nhϊếp Khúc Kính liếc nhìn Hạ Dịch Hành, người đang cúi đầu xuống nhìn bình tĩnh, cầm chiếc ghế đẩu của mình lên bước đến bên cạnh chỗ cậu ngồi xuống, chỉ vào những viên gạch mới dán của Hạ Dịch Hành và tình cờ nói : "Của cậu xếp lệch hết rồi."

Hạ Dịch Hành nhìn những viên gạch gọn gàng của mình, và nhìn Nhϊếp Khúc Kính với một chút nghi ngờ, Nhϊếp Khúc Kính hoàn toàn không ngước đầu nhìn cậu, chỉ tiếp tục làm việc, Hạ Dịch Hành chỉ có thể gán hành vi của hắn để xào cp Suy cho cùng, lý do này và hành động cầm ghế đẩu qua cũng có chút ngượng ngùng.

Cậu không thể tưởng tượng được rằng lý do thực sự khiến Nhϊếp Khúc Kính đến đây là vì hắn đã quan tâm đến cảm xúc của mình.

Ban đầu, hầm này không thể hoàn thành trong một ngày, nhưng có rất nhiều người hầm không lớn nên vẫn hoàn thành trong một ngày, vì vậy Hạ Dịch Hành trực tiếp thử làm bánh mì.

Lần đầu làm không ngờ lại thành công đến vậy. Kết hợp với mứt tự làm, chẳng mấy chốc đã hết sạch.

Đội ngũ chương trình bây giờ đã quen với việc được Hạ Dịch Hành cho ăn, và không quan trọng họ có bị lừa trong tương lai hay không, họ được Hạ Dịch Hành chào đón gọi đến ăn.

Hai thần tượng nhỏ có lẽ đã được người đại diện nhắc nhở giữa chừng, nên đến tối đã tỏ ra cung kính với Hạ Dịch Hành hơn hẳn. Hạ Dịch Hành cũng nhận ra, Nhϊếp Khúc Kính tự nhiên cũng nhận ra điều này, không khỏi cười khẩy.

Họ không biết mình nghiêm khắc như thế nào khi ra mắt, mọi người đều làm việc chăm chỉ để có thể trở nên nổi tiếng, họ không dám thư giãn khi ra mắt, và sau đó những đàn em này, vì độ nổi tiếng của công ty, họ đều cảm thấy rằng chỉ cần họ ra mắt thì họ có thể trở nên nổi tiếng, và họ không có bất kỳ sự thận trọng nào cả, và thậm chí cảm thấy rằng những nỗ lực của giai đoạn thực tập sinh có thể được sử dụng để nói với người khác rằng việc nói với người khác khó khăn như thế nào.

Là loại người ra mắt đã nổi, có đầy đủ tài nguyên, chưa trải qua thời đen tối thực sự, vẫn có thể coi thường những người tiền nhiệm đã ra mắt nhưng đã không còn nổi tiếng, không biết có gì mà kiêu ngạo như vậy.

Hắn liếc nhìn khuôn mặt mỉm cười của Hạ Dịch Hành, không hiểu sao càng tức giận, bị đàn em trèo lên đầu lên cổ, còn cười, thái độ như vậy với đàn anh, cười cái gì!

Nhϊếp Khúc Kính tức mức muốn chết, nhưng hắn không thể thể hiện điều đó ra.

Vào ban đêm, hai thần tượng nhỏ ngủ trong phòng khách, Hạ Dịch Hành và Nhϊếp Khúc Kính trở về giường ngủ, Nhϊếp Khúc Kính hôm nay rất tức giận, ban đêm không ngủ được, ban đầu nằm ngửa ngủ, sau đó bắt đầu thay đổi nhiều tư thế khác nhau để cố gắng ngủ, nhưng hắn không ngủ được, làm đánh thức Hạ Dịch Hành dậy.

"Đàn anh?" Hạ Dịch Hành bị đánh thức, giọng hơi ghẹn ngào, cậu quay mặt đối mặt với Nhϊếp Khúc Kính, khàn khàn nói: "Anh không ngủ được sao?" ”

Ngay cả khi Nhϊếp Khúc Kính không thích Hạ Dịch Hành, anh cũng cảm thấy có lỗi vì đã đánh thức cậu dậy: "Tôi làm ồn cậu à?" Xin lỗi. ”

"Không sao cả." Hạ Dịch Hành dụi mắt, điều chỉnh động tác của mình, và làm cho mình nằm nghiêng thoải mái hơn, sau đó nói: "Đàn anh, hôm nay anh không vui sao."

"Hả?" Nhϊếp Khúc Kính sững sờ trong giây lát, cảm thấy xấu hổ khi bị nhìn thấu: "Không...... Không, tôi không."

"Thật tốt nếu anh không có." Giọng nói của Hạ Dịch Hành trầm thấp, với một chút nốt đuôi, hơi dễ thương.

"Tại sao cậu nghĩ tôi buồn?" Lẽ ra không nên như vậy. Sau bao nhiêu năm trong nghề, hắn đã học được cách luôn giữ vẻ mặt như vậy. Dù có tức giận đến đâu, hắn cũng có thể cố gắng không để lộ ra. Làm sao người này có thể thấy được điều đó chứ?

"Tôi không biết." Hạ Dịch Hành đã tỉnh giấc và không quá tỉnh táo, nhưng bây giờ mí mắt của cậu đã rũ xuống từ lâu, giọng nói của cậu ngày càng thấp hơn, ngày càng dính hơn: "Tôi chỉ cảm thấy như anh không vui....."

Lý do cho điều này là gì? Nhϊếp Khúc Kính muốn hỏi lại, nhưng hắn nghe thấy tiếng thở đều đều của Hạ Dịch Hành, cậu đã ngủ thϊếp đi......

Tôi đã quay trở lại"😗