Edit:MâyBỏ đi, Nhϊếp Khúc Kính đã từ bỏ suy nghĩ này, và tốt hơn hết là không nên đùa cợt về cảm xúc của mình.
Nhưng eo và tai của Hạ Dịch Hành, và ...... Nhϊếp Khúc Kính sững sờ trong giây lát, lắc đầu dữ dội, vứt bỏ những hình ảnh trong đầu.
Khi Hạ Dịch Hành trở lại phòng, ba vị tiền bối đã ngủ, nên để đèn sáng cho cậu.
Hạ Dịch Hành tắt đèn, lặng lẽ lên giường, vừa chui vào chăn một mùi hương lạ lẫm xộc thẳng vào mặt.
Nơi cậu vừa nằm sấp lúc nãy cũng có mùi như thế này...... Đó là mùi của cơ thể Nhϊếp Khúc Kính.
Tại sao chiếc chăn này lại ......
Hạ Dịch Hành nhận ra rằng vì đạo diễn Liễu muốn trò chuyện với thầy Khâu và những người khác, vì vậy nên anh ta ngủ trên giường của cậu, và cậu đương nhiên ngủ trên giường của Nhϊếp Khúc Tĩnh ở phía bên phải.
Nhưng thành thật mà nói, mùi này khá dễ chịu.
Hạ Dịch Hành không thích hương hoa lắm, cũng không thích hương thơm quá nồng, bây giờ có vẻ như nhiều người thích sử dụng loại hương liệu này, nước hoa, v.v., và hương vị trên cơ thể của Nhϊếp Khúc Kính rất ngọt mùi trái cây, đó là hương vị mà cậu thích.
Hạ Dịch Hành nắm lấy mép chăn, quấn chặt người, không khỏi ngửi hai lần, nghĩ đến bàn tay của Nhϊếp Khúc Kính đang xoa sau eo vừa rồi, Hạ Dịch Hành lại đỏ mặt, và đặt mình vào chăn một chút, rõ ràng là xoa eo bình thường, rõ ràng cậu thậm chí còn không nhìn thấy khuôn mặt của Nhϊếp Khúc Kính, nhưng chỉ cần nhớ những gì vừa xảy ra, cậu sẽ luôn cảm thấy nóng sau thắt lưng.
Hạ Dịch Hành nghĩ về sự việc này hàng trăm lần trong đầu, cuối cùng cũng không khỏi ngủ thϊếp đi vào sáng sớm.
Ngày hôm sau, Nhϊếp Khúc Kính vẫn dậy rất sớm, khi ra ngoài, thấy ba tiền bối đều đã dậy, hai người đang nói chuyện ở bàn, một người đang làm bữa sáng trong bếp, còn Hạ Dịch Hành thì sao?
Lúc này, Khâu Văn nhìn thấy hắn, chỉ vào phòng ngủ về phía hắn, và nói: "Tiểu Hạ vẫn đang ngủ, em có thể giúp tôi gọi cậu ấy dậy nha, bữa sáng đã sẵn sàng."
"Được ạ." Nhϊếp Khúc Kín trả lời một cách tôn trọng, khi bước vào phòng ngủ, hắn thấy người đang áp mặt vào tường. Cả người cuộn tròn như con tằm.
Vì có máy quay nên Nhϊếp Khúc Kính bước tới, vỗ chăn và nói với giọng đặc biệt nhẹ nhàng: "Tiểu Hạ, dậy đi."
"Hả?" Hạ Dịch Hành vừa được gọi cậu đã tỉnh dậy, quay người rồi từ từ ngồi dậy, vẻ mặt vẫn còn bối rối, mắt nhắm nghiền, miệng mím chặt.
"Tiểu Hạ." Nhϊếp Khúc Kính lại gọi lần nữa.
"Hả?" Hạ Dịch Hành quay đầu nhìn anh, mắt hơi nheo lại, miệng hơi chu ra, tóc tai rối bù vì ngủ. Nhϊếp Khúc Kính lại một lần nữa bị vẻ dễ thương của cậu làm cho kinh ngạc.
Khi thức dậy thật dễ thương, đây không phải là thiết lập hình tượng ...... Nếu người này được thiết lập, người này thật tuyệt.
"Tiểu Hạ?" Nhϊếp Khúc Kính khó hiểu muốn trêu chọc Hạ Dịch Hành hiện tại.
"Hả?"
Khi Hạ Dịch Hành không quá tỉnh táo, có vẻ như cậu sẽ chỉ phản ứng như thế này.
"Tiểu Hạ."
Hạ Dịch Hành duỗi eo, sau đó duỗi thẳng cánh tay, cong lưng, duỗi tay về phía bàn chân, duỗi một cái, rồi suýt thức dậy, ngước lên nhìn Nhϊếp Khúc Kính, vô thức mỉm cười: "Chào buổi sáng, đàn anh."
Nhϊếp Khúc Kính sững sờ trong giây lát, vẻ mặt gần như hơi căng thẳng, Hạ Dịch Hành thực sự cười...... Thật dễ thương.
Hắn giả vờ ho khan, đứng dậy và nói, "Đi ăn thôi."
"ừm." Hạ Dịch Hành đặt tay lên chăn và ngoan ngoãn gật đầu.
Trái tim Nhϊếp Khúc Kính nhảy lên dữ dội, cậu thực sự giỏi giả vờ ngoan ngoãn, tình cờ là ngoại hình của cậu lại rất tự nhiên và điều đó không khiến mọi người tức giận.
Sau bữa sáng, đạo diễn Liễu rời đi, hôm qua có người gọi đến, đó là hai cô gái đang đến, và họ không gọi bất kỳ món ăn đặc biệt nào, và yêu cầu duy nhất là thuần chay.
Yêu cầu này gần như khiến miệng Phương Trí Hỉ suýt nữa thì cười phá lên, như vậy sẽ tiết kiệm được tiền.
Tiễn đạo diễn Liễu đi, hai cô gái cũng đến, họ là hai diễn viên hiện đang rất nổi tiếng vừa đóng vai chính trong một bộ phim kinh dị và đến để quảng bá cho bộ phim đó.
Với sự xuất hiện của những nữ diễn viên cùng độ tuổi, Hạ Dịch Hằng và Nhϊếp Khúc Kính vô thức giữ khoảng cách với họ. Hai người có thể thể hiện khía cạnh lịch thiệp của mình, nhưng với tư cách là thần tượng thì không được quá gần gũi.
Hạ Dịch Hành làm một bữa trưa thuần chay cho họ ăn, và buổi chiều vẫn là trồng lúa, và họ lại gieo mạ như thường lệ. Mọi người cùng làm việc với nhau. Lần này họ đã có kinh nghiệm và nhanh hơn nhiều so với ngày hôm qua. Sau khi hoàn thành, họ thậm chí còn có thời gian cùng nhau hái cà chua bi.
Hạ Dịch Hành không thích ăn cà chua lớn hay nước sốt cà chua, nhưng anh ấy thích cà chua nhỏ, anh ấy chỉ hái một ít, cậu thèm lấy những quả cà chua nhỏ và lau chúng trên người hai lần rồi cho vào miệng.
"Hmm-" Đây là cách thể hiện sự ngon miệng của Hạ Dịch Hành.
Nhϊếp Khúc Kính quay đầu thấy Hạ Dịch Hành đang ăn, mắt híp lại, vẻ mặt vui vẻ. Mặc dù hắn cảm thấy biểu cảm này là cố ý dùng để cướp mất sự chú ý trong chương trình, nhưng chính biểu cảm này lại khiến một người không ăn nhiều cà chua bi như hắn cảm thấy có chút thèm ăn.
"Tiểu Hạ." Hắn gọi lớn.
"Hả?" Hạ Dịch Hành bước đến chỗ hắn, chà liên tục lên quần áo của cậu, sau đó nhét đồ ăn vào miệng.
"Đàn anh, sao vậy?"
"Ngon không?"
"ừm! Ngọt lắm. Hạ Dịch Hành mím môi và ngước lên nhìn hắn, đôi mắt sáng ngời.
Nhϊếp Khúc Kính thực sự muốn Hạ Dịch Hành không nhìn người như thế này, hắn hông thể không nghĩ rằng mình vô hại., miễn cưỡng kìm nén những suy nghĩ cẩn thận của mình, Nhϊếp Khúc Kính nuốt nước bọt, vô thức nói: "Cho tôi một cái."
Nói xong, Nhϊếp Khúc Kính gần như muốn tát mình bất tỉnh.
"Hả?" Hạ Dịch Hành nhìn vài quả cà chua nhỏ trên tay, sau đó nhìn vào khoảng chục quả trong giỏ bên cạnh chân Nhϊếp Khúc Kính, và một số người không biết tại sao Nhϊếp Khúc Kính lại muốn cậu cho bọn họ ăn.
Vì có máy quay hả ? Vẫn là...... Để xào cp?
Hạ Dịch Hành lập tức bác bỏ ý nghĩ trước đó. Dù nghĩ thế nào đi nữa, một người nổi tiếng như Nhϊếp Khúc Kính sẽ không bao giờ dựa vào cậu, một diễn viên vô danh, để tăng thời lượng xuất hiện trên màn ảnh. Có thể là do công ty yêu cầu hắn phải làm như vậy nên hắn đã làm một số việc để tạo sự phấn khích cho xào cp..
Nhưng lần này Hạ Dịch Hành không dám lau lên quần áo cho hắn ăn, họ tự mang nước đến, vừa rồi Hạ Dịch Hành đang vội vã ăn, và cậu cảm thấy không có gì cả, vì vậy cậu đã trực tiếp lau quần áo của mình, nhưng nếu cậu đưa nó cho người khác, cậu không thể đưa ăn tùy tiện như vậy.
Cậu lấy chai nước ra, ngồi xổm xuống và cố định nó bằng chân, sau đó rửa sạch hết cà chua trên tay, rồi cầm một quả đưa vào miệng Nhϊếp Khúc Kính.
Bây giờ Nhϊếp Khúc Kính choáng váng, ý hắn là cho hắn một quả để ăn chứ không phải là cậu cho hắn ăn! Cậu có thể hiểu sai điều này không? Hay là vì mục đích xào cp?
Nhϊếp Khúc Kính muốn chế nhạo, nhưng hắn có cá tính, không thể để cậu thất vọng trước ống kính, thế nên hắn mở miệng nhận lấy quả cà chua, nhân tiện cảm ơn Hạ Dịch Hành,
"Nó có ngon không?" Hạ Dịch Hành hỏi.
Nhϊếp Khúc Kính nhìn chằm chằm vào mắt cậu vài giây sau mới gật đầu, nói, "Ừm, rất ngọt"