Chương 12: "Tay của Nhϊếp Khúc Kính lại ấn xuống, ngay khi chạm vào eo Hạ Dịch Hành, cả người Hạ Dịch Hành run rẩy"

Edit:Mây

Nhϊếp Khúc Kính quỳ thẳng lên eo Hạ Dịch Hành, không nói một lời, hắn thoa dầu thuốc lên tay và đến xoa eo Hạ Dịch Hành.

Ngay khi tay chạm vào eo Hạ Dịch Hành, toàn thân Hạ Dịch Hành đột nhiên xoay người, cậu nhìn Nhϊếp Khúc Kính với khuôn mặt sợ hãi bên cạnh giường.

Nhϊếp Khúc Kính bình tĩnh giải thích: "Eo cậu bầm, tôi sẽ bôi dầu thuốc lên người cậu.”

"Tôi ...... Tôi có thể tự thoa nó. Hạ Dịch Hành vươn tay lấy dầu thuốc trên giường, nhưng Nhϊếp Khúc Kính giơ tay lên chặn cậu lại.

"Các vết bầm tím không thể thoa lên trực tiếp thôi là hết được, chúng phải được xoa bóp"

"Tôi sẽ tự mình chà xát nó." Hạ Dịch Hành định đưa tay ra một lần nữa, nhưng Nhϊếp Khúc Kính lại chặn cậu.

"Làm thế nào để cậu chà xát nó được?" Sự kiên nhẫn của Nhϊếp Khúc Kính gần như không còn, hắn đã tử tế thoa thuốc nhưng hắn lại bị người này từ chối hết lần này đến lần khác, hắn có phải là một loại thú lũ nào đó đâu? Hắn cũng sẽ không ăn thịt cậu.

Hạ Dịch Hành càng từ chối, Nhϊếp Khúc Kính càng muốn đối đầu với cậu, cậu không để hắn xoa bóp, vì vậy hôm nay hắn sẽ càng phải xoa bóp nó.

Hơn nữa, biểu cảm của Hạ Dịch Hành cũng trông giống như hắn sắp lại chuyện xấu vậy......

Nhϊếp Khúc Kính suy nghĩ một chút, cảm thấy mình đã hiểu được ý của Hạ Dịch Hành đang nghĩ gì, anh tức giận cười với chính mình, giơ tay nắm lấy vai Hạ Dịch Hành, ấn người trở lại tư thế nằm, chế nhạo: "Đừng sợ, tôi không có ý định lợi dụng anh đâu."

“???” Nói như này là có ý gì? Hạ Dịch Hành cảm thấy đầu mình bị đau, cậu không biết Nhϊếp Khúc Kính đang chơi gì, cậu không nghĩ rằng Nhϊếp Khúc Kính muốn giúp cậu vì lòng tốt hay đền bợ, vì vậy chỉ có một lý do duy nhất - xào CP, nhưng xào CP trước ống kính không thôi sao ? Bây giờ hắn đang che máy quay, hắn đang thể hiện những kiểu dáng này để cho ai thấy?

Hơn nữa , Hạ Dịch Hành vừa rồi đã phản ứng rất nhiều chỉ vì cậu không quen với những người mà cậu không quen biết quá thân thiết, và cậu không nhạy cảm đến mức cảm thấy ai đó sẽ lợi dụng cậu.

Đặc biệt người này, Nhϊếp Khúc Kính trước đây vẫn thể hiện rằng hắn không thích cậu lắm.

Tay của Nhϊếp Khúc Kính lại ấn xuống, ngay khi chạm vào eo Hạ Dịch Hành, cả người Hạ Dịch Hành run rẩy, Nhϊếp Khúc Kính không chú ý lắm, tay hắn không nhẹ cũng nặng, hắn tập trung xoa chỗ đó cho Hạ Dịch Hành, nhờ có màn biểu diễn trước đó trên sân khấu, Nhϊếp Khúc Kính đã nắm vững phương pháp xử lý một số vết thương, và Hạ Dịch Hành cũng rõ ràng cảm thấy kỹ thuật của Nhϊếp Khúc Kính rất tốt và thực lực tốt của hắn cũng rất tốt.

Chỉ có điều đó...... Hạ Dịch Hành lại vùi mặt vào gối.

Vòng eo của cậu cực kỳ nhạy cảm, cậu biết điều này khi còn đi học, đôi khi các bạn cùng lớp sẽ đùa giỡn và cù điều gì đó, mỗi khi một người bạn cùng lớp đặt tay lên eo cậu, toàn thân cậu sẽ run rẩy ngay lập tức và lập tức tránh xa trước khi họ kịp có động thái gì lớn hơn.

Hơn nữa tình huống bây giờ là hắn đang trực tiếp xoa bóp vào eo cậu, người làm lại là vị tiền bối nổi tiếng của mình.

Hơn nữa...... Trước đây, các bạn cùng lớp trêu chọc anh và liên tục cù vào eo cậu, cậu chỉ thấy ngứa và muốn cười, nhưng bây giờ...cậu không thấy ngứa chút nào, chỉ cảm thấy tê liệt toàn thân, và có điều gì đó không ổn.

Nhϊếp Khúc Kính xoa một lúc và thấy có gì đó không ổn, chỉ cần dùng một chút lực trong tay, phần eo của người bên dưới sẽ vô thức nảy lên, hắn nhìn Hạ Dịch Hành với một chút nghi ngờ, chỉ để thấy Hạ Dịch Hành đã vùi mặt vào gối, mặt hông và tai nhỏ lộ ra đỏ đến mức có thể nhỏ giọt máu.

Ngại ngùng? Giữa đàn ông với nhau không có gì phải ngại ngùng.

Ý nghĩ xấu xa của Nhϊếp Khúc Kính lại đến, hắn xoa mạnh tay, ban đầu muốn xem Hạ Dịch Hành có nói gì hay làm điều gì đó phá vỡ sự lịch sự của người đó khi cậu cảm thấy đau đớn, nhưng ngay khi dùng tay, hắn cảm thấy eo của người dưới mình run rẩy, và cậu phát ra một tiếng rêи ɾỉ "ừm" trong cổ họng, bị gối ép vào, hơi ngột ngạt.

Nhϊếp Khúc Kính đột nhiên dừng lại, không biết tại sao nhưng cảnh tượng và tiếng rêи ɾỉ nhỏ nhẹ vừa rồi khiến một số hình ảnh khó diễn tả hiện lên trong tâm trí hắn, hắn thấy Hạ Dịch Hành lại ấn đầu vào gối nhiều hơn, đột nhiên cảm thấy có chút khó chịu.

Hạ Dịch Hành cảm thấy rằng Nhϊếp Khúc Kính dừng lại sau lưng mình, cậu thật sự muốn đào một cái hố trên giường để vùi mình vào đó, cậu không khỏi hét lên và thậm chí còn sợ chính mình nữa, cậu không biết Nhϊếp Khúc Kính sẽ nghĩ gì khi nghe thấy, nếu chương trình cắt âm thanh này vào thành chương trình chính và phát sóng, thì cậu không biết nó sẽ trở thành gì.

Nhϊếp Khúc Kính không nhúc nhích, cũng không nói gì, Hạ Dịch Hành xấu hổ đến mức không dám ngước lên xem Nhϊếp Khúc Kính đang làm gì bây giờ, vì vậy anh chỉ có thể thấp giọng hỏi: "Đàn anh...... Xong chưa chưa ạ? ”

Nhϊếp Khúc Kính nhíu mày nhìn chằm chằm vào eo Hạ Dịch Hành, nhưng khi nghe thấy cậu hỏi, hắn liền tỉnh táo lại, ho hai tiếng để che giấu sự khó chịu của mình.

"Xong rồi, đứng dậy đi."

"Cảm ơn, đàn anh." Hạ Dịch Hành vội vàng giơ tay kéo quần áo, sau đó xoay người ngồi dậy, không dám nhìn Nhϊếp Khúc Kính, khẽ cúi đầu nói: "Vậy... tôi về trước đây. ”

"Ừ." Nhϊếp Khúc Kính nhìn xuống đôi tai đỏ của Hạ Dịch Hành, không nói gì, tránh sang một bên để nhường đường.

Hạ Dịch Hành không ngẩng đầu lên, đứng dậy và nhanh chóng ra khỏi cửa, chỉ để lại một câu: "Đàn anh, nghỉ ngơi sớm." ”

Nhϊếp Khúc Kính nhìn anh ta đi ra ngoài và khẽ cau mày, tại sao Hạ Dịch Hành lại phản ứng mạnh mẽ như vậy? Liệu anh ta có hứng thú với anh ta không?, cậu đây là có ý gì?

1k2 chữ✌️