Edit:MâyLần này mấy tiền bối đều để cho hai người nhỏ rửa trước, vừa lúc Hạ Dịch Hành đợi lát nữa muốn nấu cơm, cũng không từ chối nhiều, đi rửa trước. Chờ cậu tắm xong đi ra, Nhϊếp Khúc Kính cũng lau tóc khô đi ra, hai người liếc nhau một cái, trong lòng cũng không khỏi cảm thán một chút, quả nhiên soái ca chính là soái ca, bộ dáng vừa mới tắm ra cũng đẹp. Bất quá loại lời khen người này cũng chỉ có thể nghĩ trong lòng , hai người nhìn nhau xong, liền cùng nhau nhấc chân đi vào phòng bếp. Hạ Dịch Hành nhìn tư thế này của Nhϊếp Khúc Kính là muốn hỗ trợ, cậu suy nghĩ một chút, vẫn là đưa tay ngăn cản bước chân của hắn, "Đàn anh, cơm chiều rất đơn giản, tôi tự mình làm là được rồi, anh đi sấy tóc đi, cẩn thận bị cảm." "Không cần hỗ trợ?" Bởi vì trong lòng có lỗi, đây là lần đầu tiên Nhϊếp Khúc Kính không có ý tứ xuyên tạc Hạ Dịch Hành nhiều. "Ừm." Nhϊếp Khúc Kính không cưỡng cầu nhiều: "Được, tôi đi sấy tóc, đợi lát nữa đổi cho cậu." "Ừm." Hạ Dịch Hành ngẩng đầu nhìn hắn, cười gật đầu. Nhϊếp Khúc Kính xoay người rời đi, Hạ Dịch Hành mở nồi nước dùng đã ướp đun nóng bắt đầu nấu món kiến lên cây, may mắn món ăn này không khó, sau khi làm xong lại làm hai món ăn nhỏ, Hạ Dịch Hành liền bưng một cái đĩa, trước tiên gắp đồ trong nồi ra một ít, sau đó lại thay chén lớn một chút, đem phần còn lại gắp ra hơn phân nửa, xoay người ra cửa đưa tới cho đoàn làm phim. Tổ làm phim cười hì hì đón lấy, nói cảm ơn với cậu, sau đó chia cho mọi người trong đoàn. Hạ Dịch Hành nhớ tới buổi sáng khi cậu ăn cơm, thầy Khâu Văn lặng lẽ tìm anh nói. "Cánh gà chân gà của tôi đều mua rất nhiều, đến lúc đó có thể chia một ít cho tổ làm phim, cậu đi phân nha." Cho dù là thầy Khâu Văn cố ý cho cậu lên hình, còn có thể gia tăng hảo cảm của người khác đối với cậu, Hạ Dịch Hành lặng lẽ ghi nhớ phần tốt này trong lòng. Lúc ăn cơm Liễu đạo diễn vẫn khen tài nấu nướng của cậu không tệ, Khâu Văn cũng thuận thế giúp hai người trẻ tuổi này tuyên truyền. "Liễu đạo diễn chúng ta đều nhìn thấy hai người trẻ tuổi không tệ, sau này có việc nhìn hai người bọn họ nhiều hơn." Liễu Đạo và Khâu Phương đều là bạn cũ, loại chuyện này tự nhiên sẽ đáp ứng, hơn nữa Nhϊếp Khúc Kính hắn ta đã từng hợp tác, đích thực không tệ, Hạ Dịch Hành này tuy rằng chưa từng hợp tác qua, cũng chưa từng nghe qua, nhưng hôm nay biểu hiện cũng không tệ lắm, bộ dạng đẹp trai lại lễ phép còn có thể chịu khổ, về sau có thể cân nhắc.
Cơm nước xong Phương Trí Hỉ chủ động yêu cầu rửa chén, nói hôm nay hai đứa nhỏ này quá mệt mỏi, bảo bọn họ sớm đi nghỉ ngơi. Liễu đạo diễn và Khâu Phương hai người rất lâu không gặp, nói muốn nói chuyện với bọn họ, Nhϊếp Khúc Kính liền dứt khoát nhường giường cho Liễu đạo diễn, tự mình đi phòng khách bên cạnh ngủ. Lần này liền khổ Hạ Dịch Hành, ba vị tiền bối đang tán gẫu về những chuyện gia đình mà chỉ họ biết., bản thân cậu cũng không chen vào được lời của mấy vị tiền bối này, lại sợ bởi vì sự tồn tại của mình dẫn đến mấy vị tiền bối này có chút lặng lẽ không dám nói, hiện tại đứng cũng không được, nằm cũng không được, ngủ lại ngủ không được, chỉ có thể ngồi ở mép giường chơi điện thoại di động.
Nói thật, lúc này cậu còn rất muốn đi tìm Nhϊếp Khúc Kính, cậu cảm thấy cùng Nhϊếp Khúc Kính ở cùng một chỗ phỏng chừng so với hiện tại cùng ba đại tiền bối ở cùng một chỗ tốt hơn, nhưng cậu không biết nên tìm lý do gì đến chỗ Nhϊếp Khúc Kính trốn một chút, đang ở nơi này sầu, cửa đột nhiên bị gõ hai cái, Nhϊếp Khúc Kính thò đầu ra một cái, hướng hắn vẫy vẫy tay. "Tiểu Hạ, em lại đây một chút." Hạ Dịch Hành hoàn toàn không nghĩ Nhϊếp Khúc Kính muốn nói chuyện với mình. Cậu cảm thấy Nhϊếp Khúc Kính chính là vị cứu tinh của mình nên nhanh chóng phản ứng, nhảy xuống giường đi ra ngoài tìm Nhϊếp Khúc Kính. Nhϊếp Khúc Kính ở cửa chờ cậu, Hạ Dịch Hành đi theo sau mông hắn đi vào phòng khách, hỏi hắn: "Đàn anh, có chuyện gì không? ” Nhϊếp Khúc Kính không nói gì, chờ vào phòng, hắn cầm lấy quần áo của mình, đem toàn bộ camera trong phòng che lại.
“?” Hạ Dịch Hành càng buồn bực, "Đàn... đàn anh?"
Nhϊếp Khúc Kính từ trong túi lấy ra một thứ đưa cho Hạ Dịch Hành, xoay người bắt đầu cởϊ qυầи áo.
"????????"
Hạ Dịch Hành ngây ngốc nhìn Nhϊếp Khúc Kính cởϊ qυầи áo ra, lộ ra cơ bắp đẹp mắt, sau đó nằm sấp trên giường.
"Đến đây." Nhϊếp Khúc Kính thanh âm rầu rĩ.
"A?" Hạ Dịch Hành bị dọa sợ, đến cái gì mà đến, lần này cậu mới phản ứng lại cúi đầu nhìn đồ Nhϊếp Khúc Kính vừa đưa cho cậu, là mấy tờ thuốc mỡ, lại nhìn bộ dáng hiện tại của Niếp Khúc Kính, nghĩ đến là mình dán không được sau lưng, cho nên gọi hắn tới hỗ trợ. Hạ Dịch Hành không hiểu sao thở phào nhẹ nhõm, xé ra một vài miếng dán thuốc mỡ*, đến gần hỏi: "Dán ở đâu?"
"Vai phải."
"Ở đây?" Hạ Dịch Hành sợ dán sai vị trí, đưa tay chỉ vào vai phải một chỗ, dáng người đàn anh thật đúng là rất đẹp. "Lại bên trái một chút."
"Ở đây?" Hạ Dịch Hành lại chỉ một cái.
"Ừm." Hạ Dịch Hành dán thuốc mỡ lên, cầm một tấm khác hỏi anh: "Còn chỗ nào để dán?"
"Hết rồi." Nhϊếp Khúc Kính chống hai tay ngồi dậy, nhìn Hạ Dịch Hành ngoan ngoãn đứng ở bên giường mình, không biết nên nói cái gì. Theo lý mà nói, nếu như chính hắn có thể dán đến bả vai, hắn đánh chết cũng sẽ không tìm Hạ Dịch Hành giúp đỡ, hết lần này tới lần khác mình dán không được, hắn lại ngại phiền toái các tiền bối khác, nghĩ tới nghĩ lui, vẫn là tìm Hạ Dịch Hành là tốt nhất.
Hạ Dịch Hành thấy mình không có chuyện gì, liền đem thuốc mỡ đặt ở trên tủ đầu giường, chuẩn bị đi: "Đàn anh, nếu không có việc gì tôi sẽ về phòng trước."
"Đợi một lát." Nhϊếp Khúc Kính cảm thấy có chút áy náy khi làm đau thắt lưng Hạ Dịch Hành, còn tìm cậu giúp hắn dán thuốc mỡ, trong lòng có chút băn khoăn, xoay người đứng lên một bên mặc quần áo một bên chỉ chỉ giường: "Cậu nằm sấp xuống giường."
Hạ Dịch Hành mở to hai mắt có chút khó hiểu chỉ chỉ mình lại chỉ chỉ giường: "Tôi?"
"Bằng không còn ai nữa?" Nhϊếp Khúc Kính cau mày có chút không kiên nhẫn trả lời một câu. Hạ Dịch Hành tuy rằng trong lòng còn đang nghi hoặc vì sao phải nằm sấp xuống, thế nhưng thân thể lại bị giọng điệu không kiên nhẫn của Nhϊếp Khúc Kính dọa đến chậm rãi nằm sấp trên giường.
Người này làm sao ở trước mặt mình giả bộ cũng không thèm giả bộ một chút nào.
"Quần áo vén lên." Nhϊếp Khúc Kính tiếp tục chỉ huy hắn làm bước tiếp theo.
"A?" Hạ Dịch Hành nghiêng đầu nhìn Nhϊếp Khúc Kính: "Hả. Vén quần áo để làm gì."
"Chậc." Nhϊếp Khúc Kính chép miệng, Hạ Dịch Hành liền biết hắn có ý gì ——"Sao cậu nói nhảm nhiều như vậy."
Hạ Dịch Hành âm thầm phun tào, quên đi, dù sao Nhϊếp Khúc Kính cũng sẽ không hại mình, không nghe lời hắn phỏng chừng lát nữa tổ tông này có thể để cho mình ra ngoài, còn không bằng theo hắn. Vì thế Hạ Dịch Hành đưa tay, chậm rãi vén quần áo mình lên ngực. Nhϊếp Khúc Kính đứng ở bên giường Hạ Dịch Hành, cúi đầu nhìn eo Hạ Dịch Hành, thắt lưng người này rất nhỏ, độ cong bên hông rất đẹp, không biết có phải vì cậu không hoạt động ở nhà quá lâu, làn da trắng, buổi chiều ngã xuống chỗ xanh tím đặc biệt rõ ràng, nhìn qua đều cảm thấy rất đau. Nhϊếp Khúc Kính trên tay cầm dầu thuốc thường xuyên trong túi mình, nhìn phiến màu xanh tím kia, có chút rối rắm, bởi vì vết thương này là do mình làm ra, cho nên hắn có chút áy náy, muốn giúp Hạ Dịch Hành xoa xoa một chút, nhưng Hạ Dịch Hành không biết suy nghĩ của hắn, chính mình xoa eo cho cậu, đặc biệt là dưới tình huống muốn cùng hắn xào CP hắn lại xoa eo cho cậu, liệu có làm cho Hạ Dịch Hành hiểu lầm không. Nhưng nghĩ lại, dù sao cũng sẽ muốn quảng bá CP, Hạ Dịch Hành có hiểu lầm thế nào cũng không quan trọng, còn không bằng mượn vết thương này, làm cả hai chuyện vì dù sao thì máy ảnh cũng không thể chụp được hình ảnh của họ.
gần 1k7 chữ😫😫