Chương 10: "Nhϊếp Khúc Kính liền làm bộ tay không nắm chặt trượt ra, trực tiếp làm cho Hạ Dịch Hành lại một lần nữa ngã vào bùn."

Edit:Mây

Khâu Văn và Phương Trí Hỉ đi mua thức ăn. Nhϊếp Khúc Kính và Hạ Dịch Hành ở nhà đút gà xong, cùng với việc cầm lễ vật tổ tiết mục chuẩn bị sẵn đi thăm hàng xóm xung quanh sợ quay chương trình tạo thành ảnh hưởng cho bọn họ. Tách ra hành động, hai người cùng nhau cho gà ăn, lại cùng nhau đến chỗ hàng xóm giao đồ. Trải qua một ngày hôm qua, Nhϊếp Khúc Kính cảm giác Hạ Dịch Hành đã không còn câu nệ như trước đã thoải mái hơn trước, trải qua quan sát của hắn, Hạ Dịch Hành đi nhà hàng xóm, nhìn thấy người vĩnh viễn đều là chào hỏi lễ phép, lúc nói chuyện cũng cơ bản đều dùng từ trịnh trọng để xưng hô đối phương, cùng người khác nói quay chương trình có thể sẽ động tĩnh tương đối lớn, hy vọng bọn họ thông cảm cậu cũng nói đặc biệt chân thành, người khác cho cậu đồ đạc, mặc kệ là ai, bất kể là cái gì, cậu vĩnh viễn đều sẽ khom lưng, nhất định sẽ nói cảm ơn. Biểu tình động tác của cậu đối thoại đều quá chân thật, chân thật đến mức Nhϊếp Khúc Kính lần đầu tiên có chút không phân biệt được người này nhu thuận lễ phép là thật hay là biểu hiện cho hắn xem, điều này làm cho hắn có chút tức giận, biểu cảm hắn cố gắng xây dựng thiếu chút nữa trong nháy mắt sụp đổ. Cũng chính là bởi vậy, làm cho hắn đối với người vốn không có nhiều hứng thú này, có chút tâm lý tìm tòi như vậy. Khi hai người kết thúc tất cả trở lại homestay, cửa homestay mở rộng, hai người liếc nhau một cái, đi vào phòng liền nhìn thấy một người ngồi ở chính giữa. "Xin chào Liễu lão sư." Nhϊếp Khúc Kính nhận ra người trước, vội vàng chào hỏi, Hạ Dịch Hành cũng nhận ra, lập tức chào hỏi, giới thiệu bản thân. Liễu Lâm Tống, đạo diễn nổi tiếng, tác phẩm màn ảnh đầu tiên của Nhϊếp Khúc Kính dường như chính là do anh ta quay. "Các cậu làm gì vậy, tôi tới xem nơi này mà không thấy ai còn tưởng rằng đến sai."

"Đến chỗ hàng xóm đưa đồ, thầy Liễu mời ngồi ." Hạ Dịch Hành rót một ly nước đặt ở trước mặt đạo diễn Liễu, ngoan ngoãn ngồi bên cạnh Nhϊếp Khúc Kính. Ba người trò chuyện trong chốc lát, Khâu Văn và Phương Trí Hỉ liền trở về, hai người đều là bạn cũ của đạo diễn Liễu, đương nhiên lại là một đoạn hàn huyên.

Hạ Dịch Hành xách đồ ăn đã mua xong đi vào phòng bếp, Nhϊếp Khúc Kính cũng đi theo: "Có cái gì tôi có thể làm? ” "Đàn anh, anh giúp tôi lấy mấy quả trứng gà ra luộc một chút."

"Lấy mấy cái?" Nhϊếp Khúc Kính hỏi hắn.

"Ừm... Nếu muốn thịt kho tàu, lấy thêm vài cái đi, tôi thấy cái nồi này còn rất lớn."

"Được." Chuẩn bị cánh và chân gà, chuẩn bị nồi nước ướp, cho các nguyên liệu vào, đun một lúc rồi tắt bếp, để liu riu cho ngấm gia vị. Món này sẽ được giữ lại để ăn tối.. Buổi trưa Hạ Dịch Hành tùy tiện nấu chút đồ ăn cho mọi người, buổi chiều sẽ dẫn đạo diễn Liễu xuống ruộng, tổ tiết mục yêu cầu, khách mời đến nhất định phải trải nghiệm cuộc sống, cho nên làm cho bọn họ làm một mảnh ruộng để bọn họ đi cấy lúa. Hạ Dịch Hành Nhϊếp Khúc Kính Liễu đạo ba người mặc xong quần áo xuống ruộng, do người địa phương dạy nên cắm như thế nào, liền chính thức vào ruộng. Vừa giẫm vào, đạo diễn Liễu liền nở nụ cười: "Đi không nổi, kẹt trong bùn rồi. ” Hạ Dịch Hành cũng không quá thuận lợi, chân cậu cũng không nhấc lên được, một chân giữ một chân kia mạnh mẽ nhấc lên, kết quả trọng tâm bất ổn cả người chính diện nhào vào trong ruộng. "Phốc... Phốc..." Hạ Dịch Hành chống đỡ mình ra ngoài phun nước bọt, trong miệng tất cả đều là bùn đất. Nhϊếp Khúc Kính cười đi về phía cậu, giống như là muốn tới kéo cậu một phen, kết quả vừa muốn tới gần, dưới chân cũng bất ổn, nhào vào trong ruộng, còn cùng Hạ Dịch Hành đập đầu vào một chỗ.

"Đau đau." Hạ Dịch Hành giơ tay xoa trán, bùn trên tay cũng toàn bộ làm lên đầu. Nhϊếp Khúc Kính cố gắng duy trì biểu tình của mình, có chút dở khóc dở cười cũng xoa trán theo, sau đó cùng Hạ Dịch Hành liếc nhau một cái, nhìn thấy tình huống đối phương hiện tại vẻ mặt bùn đất, Hạ Dịch Hành không nhịn được "Phốc phốc" một tiếng liền nở nụ cười, cậu từ khi nào thấy vị đàn anh này chật vật như vậy.

Nhϊếp Khúc Kính khó chịu, trên mặt cũng không biểu hiện ra ngoài, chỉ là chậm rãi đứng lên, khom lưng đưa tay đi qua kéo Hạ Dịch Hành: "Đừng nhúc nhích, tôi kéo cậu. ” Hạ Dịch Hành ngừng cười, nắm lấy tay hắn, chậm rãi đứng lên, trên tay hai người đều có bùn đất, trơn trượt, Hạ Dịch Hành vừa mới đứng dậy được một nửa, Nhϊếp Khúc Kính liền làm bộ tay không nắm chặt trượt ra, trực tiếp làm cho Hạ Dịch Hành lại một lần nữa ngã vào bùn. Nhìn thấy toàn thân Hạ Dịch Hành trên dưới đều là bùn, chật vật lè lưỡi, Nhϊếp Khúc Kính trong lòng khó hiểu dễ chịu hơn một chút, hắn treo lên nụ cười xin lỗi, lại một lần nữa đưa tay kéo Hạ Dịch Hành, kéo hắn lên. Phía sau tự nhiên lại không tránh khỏi các loại đấu vật, bất quá ba người chen lúa vẫn chen không ít, phía sau Khâu Văn cùng Phương Trí Hỉ cũng tới hỗ trợ, năm người bận rộn cả buổi chiều, ruộng đồng chen một nửa.

Nhϊếp Khúc Kính liền đi ở phía sau cậu, nhìn thấy cậu vẫn luôn dùng tay xoa thắt lưng, phỏng chừng là thật sự đau , trong lòng nói như thế nào vẫn có chút thấy có lỗi, dù sao cũng là bởi vì chút tâm tư nhỏ của mình mới làm cho cậu bị thương. Vừa trở về đều phải tắm rửa, trên người mỗi người đều không sạch sẽ, vì tiết kiệm thời gian, tổ tiết mục còn nhường phòng tắm của nhà nghỉ bên cạnh cho bọn họ.