Chương 66

Cả phòng ký túc xá chìm vào im lặng. Phản ứng của mỗi người hiện diện đều khác nhau. Thang Tiểu Quang kinh ngạc không thôi, Hướng Ninh này ốm một trận mà dám đòi cả bốn người bọn họ ở lại cùng, đúng là dám nói thật đấy. Người bình thường dù trong lòng có muốn đến mấy cũng không thốt ra được.

Nhận thức của Thang Tiểu Quang về Hướng Ninh lại một lần nữa bị đảo lộn. Nếu không phải hoàn cảnh không thích hợp, cậu đã muốn vỗ tay khen ngợi rồi.

Thành thật đến mức này, cũng là một loại bản lĩnh.

Mã Cường Cường thì vừa mừng vừa bối rối: "Anh, anh muốn em ở lại cùng à? Vậy tối nay em không về nhà nữa sao?"

"Vẫn phải về nhà chứ, chúng ta nói chuyện một lúc là được rồi." Trần Tử Khinh dụi mắt có chút cộm: “Vỏ chăn vẫn chưa thay mà."

"Vậy anh xuống giường đi, em thay ngay bây giờ." Mã Cường Cường rất chu đáo, cậu lấy từ ngăn tủ trên cùng ra một chiếc áo khoác đồng phục mùa đông cho Trần Tử Khinh mặc vào, còn lấy khăn gối trải lên ghế, trải tận hai lớp.

Trần Tử Khinh ngồi lên chiếc ghế trong trạng thái lảo đảo, anh quấn chặt chiếc áo khoác: "Vất vả cho em rồi, Tiểu Mã."

"Không vất vả đâu." Mã Cường Cường vụng về tháo vỏ chăn cũ, tay bị kim đâm, cậu rút kim ra gãi đầu một cái rồi găm vào cổ tay áo, sợi chỉ đỏ lủng lẳng theo động tác của cậu.

Trần Tử Khinh nhìn Mã Cường Cường kéo cả chút bông gòn ra ngoài, rồi cuống cuồng đập nó đi.

Vào được nhà máy này không dễ, nhưng nếu gia đình có người thân đang làm việc ở đây, con cháu có thể được nhận thẳng mà không cần khảo sát.

Mã Cường Cường chính là loại này.

Bố cậu là công nhân lâu năm của nhà máy, do sức khỏe không cho phép tiếp tục làm việc nên cậu thế chân bố.

Nếu không, với năng lực của cậu thì không thể đạt yêu cầu tuyển dụng.

Cậu vào nhà máy được phân về tổ Quang Huy thuộc phân xưởng một. Ban đầu nguyên chủ cực kỳ phản đối, liên tục gửi yêu cầu điều chỉnh danh sách tổ viên tới trưởng phòng Lý. Trưởng phòng Lý dùng câu "không có quy củ không thành khuôn phép" và "tổ trưởng phải làm gương" để bịt miệng nguyên chủ. Nguyên chủ đành phải tập trung giám sát năng suất của Mã Cường Cường, nghiêm cấm cậu kéo lùi thành tích cả tổ.

May thay, Mã Cường Cường cũng khá có chí, dù phải vất vả hơn nhiều để theo kịp mọi người.

Trần Tử Khinh không ngừng nhìn Mã Cường Cường, người khác không biết anh đang nghĩ chuyện khác, chỉ tưởng anh chăm chú đến mức không chớp mắt.

Chung Minh vốn đã bị sự mặt dày của Trần Tử Khinh làm cho chấn động, giờ chứng kiến cảnh này, ánh mắt gã dán lên mặt anh dần trầm xuống, lộ ra sự phản cảm chứa đầy ẩn ý.

Đồng tính luyến ái có tính phóng đãng sao? Không nguyên tắc, tùy tiện.

Trần Tử Khinh có linh cảm ngoảnh lại, kịp thời bắt gặp biểu cảm của Chung Minh. Anh bối rối không hiểu, sao có cảm giác... Chung Minh xem anh như kẻ phụ bạc thay lòng đổi dạ vậy?

Anh làm gì chứ?

Trước đây không phải gã tránh anh như tránh dịch tả sao? Sao giờ lại gán cho anh vai diễn mới rồi?

Trần Tử Khinh do dự gọi: "Thầy Chung, thầy tìm tôi là..."

Chung Minh cứng nhắc ngắt lời: "Đi ngang qua."

"Đi ngang qua à." Cằm Trần Tử Khinh giấu vào lớp lông áo, vẻ ngoài vô cùng thiện lương vô hại: "Thầy vào ngồi chút không?"

Chung Minh không từ chối, cũng không đồng ý, đứng như cây cột.

Trần Tử Khinh vô thức tìm kiếm sự trợ giúp từ Tông Hoài Đường, ngay lập tức bị ánh mắt giễu cợt của hắn làm cho nghẹn lời.

Tông Hoài Đường bật đèn bàn trên bàn anh, điều chỉnh hướng về phía anh, chiếu rõ khuôn mặt tái nhợt, đôi môi trắng bệch và đôi lông mày đen nhánh: "Cậu muốn bốn người chúng tôi trong phòng cậu làm gì, đánh mạt chược?"

“Đánh mạt chược?” Trần Tử Khinh nghiêm túc: “Như thế là không đúng.”

“Cậu còn tỉnh táo không vậy?” Tông Hoài Đường liếc nhìn ba người còn lại, nghiêm nghị nói: “Thầy Hướng của chúng ta vẫn còn tỉnh táo.”

Trần Tử Khinh: “…”

Anh rùng mình một cái, bởi vì tinh thần mà Mã Cường Cường – người không nên xuất hiện vào khung giờ này mang đến đã biến mất, lại trở nên thê thảm đáng thương.

Tông Hoài Đường quay đầu đi, không muốn nhìn cái dáng vẻ sống dở chết dở của anh.

“Anh, giường đã dọn xong rồi.” Mã Cường Cường nhiệt tình gọi Trần Tử Khinh: “Anh mau nằm xuống đi!”

Trần Tử Khinh được Mã Cường Cường đỡ trở lại giường, chăn ga vừa thay lại ấm hơn cả cái đã đắp lâu ngày, anh cảm thấy các khớp xương trong người không còn đau nhức như trước nữa.

Mã Cường Cường vén chăn ở phía chân cho anh, giống như một đứa con hiếu thảo.

Trần Tử Khinh vẫn cảm thấy có gì đó vướng trong mắt, anh kéo mí mắt trái lên: “Tiểu Mã, em xem giúp anh bên mắt này, có cái gì trong đó không.”

Mã Cường Cường liền cúi sát xuống giường, cẩn thận kiểm tra mắt anh: “Hình như là sợi bông, lúc em thay vỏ chăn nó bay vào đó.”

Nói rồi lại bắt đầu nghẹn ngào, sụt sịt mũi.

Trần Tử Khinh nói: “Không phải lỗi của em, là anh không để ý, em lấy nó ra giúp anh đi.”

Đầu óc Mã Cường Cường đôi khi trì trệ, đôi khi lại rất linh hoạt, lần này cậu biết không được dùng tay không mà đi lấy khăn, vê một góc nhỏ, từ từ chấm sợi bông trong mắt Trần Tử Khinh ra.

Mắt Trần Tử Khinh đỡ khó chịu hơn, anh lại nói bắp chân mình đau, Mã Cường Cường liền bóp nhẹ rồi xoa cho anh.

Hoàn toàn phớt lờ những người khác.

Chung Minh lặng lẽ bỏ đi, bước chân gã ngày càng rộng, ngày càng nhanh, như thể hối hận vì đã lên lầu.

Tôn Thành Chí ngồi xổm trên bệ hành lang tầng một nhai lá chè: “Anh, anh lên tầng hai làm gì thế?”

Chung Minh không trả lời.

“Không phải chứ, anh, anh không tin em đã đi xem nên tự mình lên kiểm tra lại?” Tôn Thành Chí nhảy xuống, kẽ răng cửa to đầy một mảnh chè, lưỡi liếʍ qua liếʍ lại chơi.

Chung Minh cúi đầu bước vào ký túc xá: “Tôn Nhị, nếu không có việc gì thì ít tiếp xúc với Hướng Ninh.”

“Nói gì thế, có việc em cũng chẳng thèm gặp cậu ta.” Tôn Thành Chí tò mò tiến lại, vòng tay qua bờ vai vạm vỡ của gã: “Anh, sao đột nhiên anh nói thế?”

Chung Minh khó nói: “Đừng hỏi nữa, chỉ cần nhớ lời tôi là được.”

Cảnh tượng hai sư đệ này giống như trong phim, vị sư già khuyên bảo: "Dưới núi có yêu quái, ăn tim người mê hoặc linh hồn, chớ mắc lừa".

.

Trần Tử Khinh – kẻ cực kỳ sợ ma trơ mắt nhìn người dương khí mạnh nhất là thầy Chung bỏ đi mà nửa ngày chưa nguôi nỗi bùi ngùi.

Chung Minh cứ thế rời đi.

Còn chưa kịp dùng đến anh ta, hết.

Gió lùa qua cửa, Trần Tử Khinh co mình trong chăn, chỉ để lộ đôi mắt đỏ ướt, anh hỏi Thang Tiểu Quang đang đeo đồng hồ: "Đồng chí Thang, mấy giờ rồi?"

Thang Tiểu Quang giơ tay lên thổi nhẹ mặt đồng hồ: "Chín giờ mười."

"Muộn quá rồi." Trần Tử Khinh nhíu mày gọi Mã Cường Cường đang nhìn chằm chằm đôi giày dưới đất: "Tiểu Mã, em về đi."

Mã Cường Cường chậm rãi ngẩng đầu: "Em quên chưa thay vỏ gối cho anh."

"Ngày mai tính sau." Trần Tử Khinh tỏ ra không bận tâm.

"Không thay không được!" Mã Cường Cường bình thường dễ bảo bỗng trở nên cứng rắn lạ thường.

Trần Tử Khinh ngạc nhiên: "Thôi được, vậy em thay đi."

Mã Cường Cường đặt vỏ gối lên gối, cẩn thận trải phẳng, vuốt đi vuốt lại cả mặt trước lẫn mặt sau, như muốn đảm bảo không còn nếp nhăn nào.

Trần Tử Khinh thoáng thấy vệt đỏ: "Tiểu Mã, sao ngón tay em cứ chảy máu hoài vậy?"

"Không sao đâu, bị kim đâm thôi." Mã Cường Cường đưa ngón tay lên miệng mυ"ŧ mυ"ŧ: “Anh ơi, cây kim cắm ở túi áo cuối giường, anh dùng thì cẩn thận kẻo bị đâm. Em về nhé?"

Đầu óc Trần Tử Khinh lại choáng váng: "Đi đường cẩn thận."

"Vâng ạ!" Mã Cường Cường nở nụ cười tươi rói: “Tối nay anh nghỉ ngơi cho tốt, ngày mai em nhất định sẽ đến xưởng thật sớm. Em sẽ mang cháo đậu đỏ mẹ em nấu cho anh ăn sáng."

Cậu bước đi mà phải quay đầu lại nhiều lần. Sau khi Mã Cường Cường rời đi, phòng 207 trở về số người ban đầu, bầu không khí dần trở nên ngột ngạt như cũ.

Trần Tử Khinh ủ rũ nằm im.