Chương 65

Trần Tử Khinh túm chiếc áo sơ mi xanh trước người lên lau mặt.

Vải lao động thô ráp, làn da bị cọ xát ửng đỏ đến đau nhói, anh vẫn không ngừng lau mạnh, kéo áo lên để lộ phần ngực và bụng ướt mồ hôi áp vào tấm chăn, nhấp nhô theo từng nhịp thở.

Thang Tiểu Quang nhìn chằm chằm.

Tông Hoài Đường ném mấy mảnh hương gãy xuống đất, hắn nhổ cây kim bạc cắm ở đầu giường Trần Tử Khinh ra, sợi chỉ đỏ quấn quanh đầu ngón tay: "Chưa thấy đàn ông khóc bao giờ à?"

Thang Tiểu Quang ngập ngừng: "Thấy thì thấy rồi, chỉ là..." Chưa từng thấy ai khóc vừa thảm thiết vừa dữ dội như thế.

Nước mắt như mưa.

Thang Tiểu Quang chưa bao giờ ý thức rõ ràng như lúc này, Hướng Ninh đã thay đổi. Cậu tin rằng anh Hoài Đường cũng nghĩ vậy.

Dĩ nhiên, cũng có thể không phải Hướng Ninh thay đổi tính tình, mà là trước đây đeo quá nhiều lớp mặt nạ, giờ không đeo nữa, bộ mặt thật liền lộ ra.

Dù thế nào đi nữa, Hướng Ninh trước mắt là người có thể khóc trước mặt người khác như thế này, cũng khá thú vị.

Thang Tiểu Quang bấu vào đùi mình để không bật cười, như thế không được, sẽ bị trừ công đức, không tốt không tốt.

"Thầy Hướng, em mang về mấy cây hương đây, một cây không được thì đổi cây khác." Cậu đi lục đồ đã mượn trên bàn: “Chỉ đỏ cũng có cả cuộn, có thể đổi được."

Trần Tử Khinh nhét áo vào lại trong chăn, anh nhăn mặt: "Kỹ thuật viên Tông, cây hương thứ hai để đồng chí Thang đốt đi."

"Lại còn kén cá chọn canh." Biểu cảm Tông Hoài Đường không thay đổi, không thể đoán được vui hay giận: "Thì ra đây là cái gọi là "có kỹ thuật viên Tông ở đây, không tìm ai khác" của thầy Hướng?"

Trần Tử Khinh câm như hến.

Một lúc sau, anh mới nói: "Tình huống lúc này khác lúc trước."

Tông Hoài Đường giật giật thái dương, quả là "tình huống lúc này khác lúc trước" thật.

Nghe giọng điệu này, còn mong đợi kẻ bị lừa gạt là hắn phải thông cảm bao dung nữa. Đúng là có tài.

Trần Tử Khinh cân nhắc bản thân rất cần Tông Hoài Đường, quan hệ bạn cùng phòng của họ đã bước vào giai đoạn đếm ngược, nên lại ấp úng nói: "Kỹ thuật viên Tông, đợi khi nào nguy cơ của tôi qua đi, tôi sẽ đền tội với anh. Hiện tại... Anh cũng thấy rồi đấy, nghi thức gọi hồn còn chưa làm xong, đáng sợ quá, tôi..."

"Không cần giải thích với tôi." Giọng Tông Hoài Đường lạnh lùng bồn chồn: “Muốn làm gì tùy cậu."

"Ai thèm đốt hương cho cậu nữa." Hắn tháo mấy vòng chỉ đỏ trên đầu ngón tay, cầm cây kim bạc cắm đại lên chăn, hai tay nhét vào túi quần dài, thong thả rời khỏi giường.

"Thật sự để em đốt hương à?" Thang Tiểu Quang trở lại vị trí vừa bị chiếm đóng, không hiểu sao lại liếc nhìn thần sắc của anh Hoài Đường trước tiên, muốn xác định xem hắn có tức giận không.

Tông Hoài Đường như không nhận ra, hắn đi đến cửa sổ phía sau, kéo rèm mở cửa.

Thang Tiểu Quang cảm thấy mình thật mơ hồ, anh Hoài Đường sao có thể tức giận chỉ vì Hướng Ninh không để hắn đốt hương mà đổi người chứ?

Chuyện này có đáng gì đâu, chẳng đáng vào đâu cả.

"Để em chọn cây hương trước." Thang Tiểu Quang định thần, vỗ ngực hứa với người trên giường đang đầy mong đợi: "Thầy Hướng yên tâm, em nhất định sẽ đốt thật tốt."

Trần Tử Khinh khấn vái khắp nơi trong lòng, cầu xin cây hương thứ hai đừng tắt, hãy cháy thuận lợi để tro rơi xuống.

Thang Tiểu Quang vừa mới bắt đầu chuẩn bị quy trình, bên ngoài đã có người đến.

Là Mã Cường Cường.

Thang Tiểu Quang mở cửa cho cậu, vừa bước vào cậu đã hét lên: "Anh!"

Nỗi kinh hoàng sôi sục trong lòng Trần Tử Khinh chợt ngưng đọng: "Tiểu Mã, sao em vẫn còn ở trong xưởng?"

"Em ngủ quên trong xưởng, tỉnh dậy mới phát hiện đã muộn thế này rồi." Mã Cường Cường đứng đơ như khúc gỗ, ngốc nghếch: "Em định về nhà, giữa đường gặp một đồng chí, em, em..."

Cậu nghẹn lại, giọng đẫm nước mắt: "Em mới biết anh bị ốm, Chung Cô cũng không nói với em, không phải lỗi của chị ấy, chị ấy không biết em ở xưởng, hu hu, sao anh lại bị ốm rồi."

"Chỉ là cảm lạnh thôi." Cơ thể Trần Tử Khinh run nhẹ: “Anh uống thuốc rồi, tiêm cũng tiêm rồi, giờ anh đỡ nhiều rồi, ngày mai chắc sẽ khỏe hẳn."

Thang Tiểu Quang lẩm bẩm: "Làm anh lớn quả nhiên khác biệt, vừa nãy còn sợ đến khóc lóc, nước mắt giàn giụa, giờ đã như không có chuyện gì an ủi tiểu đệ."

Tông Hoài Đường không bình luận, cửa kính không biết đã bị hắn đóng lại từ lúc nào.

Trước giường diễn ra cảnh huynh đệ tình thâm, Mã Cường Cường quỳ rạp xuống khóc sướt mướt, Trần Tử Khinh đảo mắt, sao lại khóc như đám tang vậy, anh chưa chết mà.

Trần Tử Khinh còn chẳng kịp lo lắng cho thân thể mình nữa, chỉ muốn Mã Cường Cường ngừng gào khóc: "Tiểu Mã, chăn của anh ướt quá, nằm khó chịu lắm, em lấy cái khác cho anh đi."

"Được được được, em đi lấy ngay." Mã Cường Cường chạy đến tủ lôi ra bộ ga gối sạch, miệng lẩm bẩm tự nói, có chút điên điên khùng khùng: “Đều tại em, tất cả đều tại em, nếu em cũng đi xem phim, em đi cùng anh..."

Tông Hoài Đường và Thang Tiểu Quang đang nhìn Mã Cường Cường hầu hạ Hướng Ninh, ngoài cửa lại có người đến.

Trong phòng, ngoại trừ Tông Hoài Đường, ba người gồm cả Trần Tử Khinh đều nhìn ra phía cửa.

Chung Minh đột nhiên nhận ba ánh nhìn, dừng lại ở cửa.

Tông Hoài Đường nhướng mày: "Thật là náo nhiệt."

Trần Tử Khinh vội vàng chống tay trên giường, ngồi dậy gọi: "Kỹ thuật viên Tông, anh đừng đi!"

Tông Hoài Đường nghe giọng điệu gấp gáp hoảng loạn của Trần Tử Khinh, cảm thấy buồn cười, quả nhiên hắn đã cười, trong mắt không chút thiện ý hay hơi ấm: "Nhiều người ở cùng cậu như vậy vẫn chưa đủ?"

Trần Tử Khinh mím môi.

Tông Hoài Đường nhìn anh như nhìn tên vô liêm sỉ tham lam không biết đủ: "Cậu muốn những ai ở lại?"

Trần Tử Khinh liếc nhìn Chung Minh - vị môn thần lực lưỡng có thể một quật ngã một người, Thang Tiểu Quang đeo kính đọc sách tiếng Anh căn bản, Mã Cường Cường ngốc nghếch nhưng có tố chất vợ hiền, và Tông Hoài Đường chỉ cần không nói gì đã đủ khiến người khác vui vẻ.

Anh chớp mắt nhìn Tông Hoài Đường, khóe mắt vẫn còn ướt đỏ, dấu vết khóc lóc rõ ràng.

"Tôi có thể... Chọn tất cả không?"