Chương 64

Gã có thể cướp đồ ăn của người khác, nhưng người khác không được đυ.ng vào đồ của gã.

Mấy đứa bạn đã quen rồi, buông vài câu bông đùa cho đã miệng rồi quay về tiếp tục ăn mì.

Tôn Thành Chí dựa khung cửa nặn cục thịt thừa trên cằm, bỗng tai hơi động: "Sư đệ lại kéo đàn rồi."

Tiếng accordion du dương trầm bổng.

Chung Minh chợp mắt trong tiếng đàn, tỉnh dậy hỏi mượn đồng hồ của đứa bạn xem giờ, biết sắp tám giờ tối. Gã đứng dậy với tay lên giường tầng, vỗ hai cái: "Tôn Nhị."

Tôn Thành Chí nghiêng người thò đầu ra: "Dạ."

Chung Minh hạ giọng: "Cậu qua phòng 207 xem thử."

"Phòng Hướng Ninh á?" Tôn Thành Chí ngả lưng nằm xuống, nhấc chân lên đung đưa thư thái: “Em không đi đâu."

Chung Minh trầm giọng: "Đó là ý của Chung Cô, cậu qua xong về liền, tốn bao nhiêu thời gian đâu."

"Em gái anh thật là, quá có chủ kiến, lại còn không nghe lời khuyên..." Tôn Thành Chí dừng lại không nói tiếp, vì sư huynh gã cũng y chang vậy. Gã trèo xuống giường: “Không phải Hướng Ninh đã đi bệnh viện tiêm thuốc rồi sao? Cảm mạo thôi mà, ngủ một giấc uống ly nước là khỏi."

Chung Minh không muốn bàn luận chuyện này: "Dù sao thì cậu cũng phải qua xem một chút rồi về."

"Được được được."

Tôn Thành Chí sang mấy phòng khác tán gẫu, ăn vặt đủ thứ, gõ cửa sổ nữ đồng chí gã để ý, tặng cô đóa hoa nhỏ cắm trong túi áo ngực, tán tỉnh cô ngắm trăng nhìn sao, diễn trò văn nghệ sến sẩm một hồi mới tới phòng 207.

Không thèm gõ cửa, gã trực tiếp đẩy cửa bước vào.

Tôn Thành Chí một chân bước vào phòng, một chân còn ở ngoài cửa, gã kinh ngạc bịt mũi: "Đ!t mẹ, Hướng Ninh, sao chân cậu hôi thế!"

Trần Tử Khinh cuộn tròn trong chăn, người ướt đẫm mồ hôi. Đôi mắt mệt mỏi của anh liếc nhìn Tôn Thành Chí, thấy đối phương không có vẻ đùa giỡn, bất giác ngạc nhiên: "Tôi không bị hôi chân mà."

Tôn Thành Chí lùi ra khỏi cửa: "Hôi đến nỗi mũi người tôi sắp rụng rồi, cậu còn bảo không hôi?"

Trần Tử Khinh: "..."

Bình thường anh chỉ xoay vòng hai đôi giày, để ngay ngắn trước giường. Những đôi khác xếp dưới gầm giường vẫn nguyên trạng như lúc nguyên chủ còn sống. Liệu Tôn Thành Chí đang nói đến hai đôi đó? Lót giày của anh ngày nào cũng phơi giặt, lẽ ra không thể hôi đến mức đó.

Trần Tử Khinh hít mạnh nhưng mũi nghẹt nên không ngửi thấy gì, trước đó Chung Cô và mấy người khác có đến phòng anh, chẳng ai phàn nàn điều gì.

Có lẽ trong giày hơi có mùi, chỉ là Tôn Thành Chí khứu giác nhạy cảm nên phóng đại lên.

"Có thời gian tôi sẽ giặt." Trần Tử Khinh nói: “Cậu đến có việc gì không?"

Tôn Thành Chí chẳng thèm nói gì, quay đi ngay. Xong nhiệm vụ rồi, gã đi mà không thèm đóng cửa lại.

Cửa phòng đối diện giường, gió thổi vào mặt Trần Tử Khinh. Anh chui tọt vào chăn, lúc này lẽ ra thuốc đã ngấm, gừng rang dán dưới lòng bàn chân, sao vẫn cảm thấy từng cơn lạnh buốt.

Trần Tử Khinh quấn chăn xuống giường đóng cửa, khóa chặt. Anh nhanh chóng trở lại giường nằm, chẳng mấy chốc đã ngủ thϊếp đi, rồi lại tỉnh giấc.

Trong giấc ngủ, anh mơ thấy điều gì đó, tỉnh dậy lại quên mất đã mơ gì.

Anh đưa bàn tay lạnh ướt ra khỏi chăn, hoang mang nhìn vết hằn móng tay trên lòng bàn tay, đã bị trầy da chảy máu, có vẻ anh đã bấu chặt như thể hoảng sợ tột độ.

Bắp chân hai bên cũng mỏi nhừ, như thể vừa chạy trốn điên cuồng.

Trần Tử Khinh toát hết mồ hôi lạnh, tinh thần chưa thể ổn định lại.

"Cốc cốc"

Trần Tử Khinh chợt run: "Ai đó?"

"Thầy Hướng, là em với anh Hoài Đường đến thăm anh." Bên ngoài vọng vào giọng nói trong trẻo của Thang Tiểu Quang.

Trần Tử Khinh không muốn rời giường, nhưng lúc này anh lại rất cần bạn bè bên cạnh. Anh đành run rẩy đứng dậy mở cửa.

Đồng phục công nhân trong xưởng toàn quần áo tối màu, duy chỉ có Tông Hoài Đường mặc áo sơ mi "sợi tổng hợp" trắng toát, cực kỳ chói mắt.

Loại vải này ngoài màu sáng ra chẳng có ưu điểm gì, dưới một số ánh sáng còn thấy rõ đường cong vòng eo săn chắc, đổ chút mồ hôi là lộ rõ từng đường vân da thịt.

Tối nay Tông Hoài Đường mặc thêm áo may ô bên trong, áo sơ mi phanh rộng, hắn bước vào ngay sau Thang Tiểu Quang hai bước, đứng đó nhàn nhã.

Thang Tiểu Quang nhiệt tình hơn Tông Hoài Đường nhiều, cậu đến bên giường hỏi thăm, cái miệng nhỏ xinh mấp máy không ngừng:

"Thầy Hướng, anh có sốt không?"

"Tóc anh ướt hết rồi, có cần thay quần áo không?"

"Đói bụng không? Em mang theo hai hộp mứt lê."

"..."

Cổ họng Trần Tử Khinh đau rát: "Anh muốn uống nước."

"Em rót cho anh." Thang Tiểu Quang cầm bình thủy lên, lắc lắc rồi nói: "Hết nước rồi, em đi mượn nhé."

Người hoạt bát đi rồi, phòng ký túc lập tức yên ắng.

Trần Tử Khinh nhìn Tông Hoài Đường đầy mong đợi: "Kỹ thuật viên Tông, anh lại gần giường tôi chút được không?"

Tông Hoài Đường: "Không."

Trần Tử Khinh không ép nữa, anh nhắm mắt lại: "Chăn của tôi lạnh như hầm băng vậy."

Một góc chăn cuối giường bị giật lên. Trần Tử Khinh cựa chân, ngước mắt nhìn, Tông Hoài Đường đang túm chặt mép chăn, giọng mỉa mai: "Bên trong nóng chảy nước rồi, cậu lại bảo với tôi là hầm băng?"

Trần Tử Khinh thở dài thảm thiết: "Thật sự lạnh mà."

Tông Hoài Đường đột nhiên chăm chú nhìn anh không nói, khiến anh căng thẳng đến nỗi da đầu cũng căng ra: "Sao... Sao vậy..."

"Hồn cậu đi lạc đâu rồi phải không?" Tông Hoài Đường nói.

Trần Tử Khinh bật dậy: "Vậy phải làm sao?"

Mặt Tông Hoài Đường giật giật, thật sự tin à? Hay lừa người mà cũng dễ bị lừa thế.

Trần Tử Khinh rơi vào trạng thái biết rõ khả năng này rất nhỏ nhưng vẫn hoảng hốt đến chết điếng.

"Làm thế nào để gọi hồn về?" Trần Tử Khinh hoang mang lo lắng, tự bản thân không có kinh nghiệm này, liền lục tìm trong ký ức của nguyên chủ.

Quả nhiên tìm thấy thông tin liên quan.

Trần Tử Khinh nhanh chóng nói ra phương pháp gọi hồn, cầu xin Tông Hoài Đường: "Anh giúp tôi đi."

Tông Hoài Đường lạnh lùng từ chối: "Tôi không rảnh chơi trò trẻ con với cậu."

Trần Tử Khinh không do dự: "Vậy tôi đi tìm thầy Chung."

Tông Hoài Đường lập tức sầm mặt: "Cố tình chọc tôi phải không? Tôi không đồng ý, cậu lại đi tìm hắn, sao không tìm người khác trong tòa nhà?"

"Những người khác tôi không tin tưởng." Trần Tử Khinh bĩu môi: “Tôi chỉ tin anh và thầy Chung thôi."

Tông Hoài Đường cười khẽ: "Vậy thì cậu đi tìm anh ta đi."

Nói rồi hắn mở cửa: "Đi đi, nhanh lên."

Trần Tử Khinh lạnh đến run rẩy, anh đỏ mắt hít mũi, người cuộn tròn như con nhộng lăn vào phía trong giường, sát chặt vào tường: "Tôi không tìm anh ấy nữa."

Tông Hoài Đường đầy hứng thú: "Lại không tìm nữa rồi?"

"Không tìm nữa, không tìm nữa." Toàn thân Trần Tử Khinh đau nhức như kim châm, anh bất giác nở nụ cười nịnh nọt: "Có kỹ thuật viên Tông ở đây, tôi không tìm ai khác nữa."

Tông Hoài Đường im lặng không nói.

Thang Tiểu Quang mượn về nửa bình nước, chưa kịp lên tiếng đã bị Tông Hoài Đường sai bảo một việc: "Đi tìm một cây kim chưa dùng, chỉ đỏ, một nén hương và một hộp diêm."

"Sợ đến mức phải gọi hồn đúng không? Diêm thì dễ, mấy thứ kia..." Thang Tiểu Quang đặt bình nước nóng lên bàn, vuốt tóc lẩm bẩm: "Ban ngày còn dễ kiếm, đêm muộn thế này khó lắm, thôi để em thử xem."

Không lâu sau, Thang Tiểu Quang mang đồ về, không khí căng thẳng mà cậu ta vẫn trong tâm thế vui chơi, hào hứng nói: "Anh Hoài Đường, anh làm đi."

Trần Tử Khinh nói một bước, Tông Hoài Đường làm một bước, hắn đóng chặt cửa sổ và cửa ra vào, cắm cây kim vào bức tường phía đầu Trần Tử Khinh, xỏ một đầu sợi chỉ đỏ vào lỗ kim cố định lại, đầu còn lại buộc vào cây hương thả lơ lửng xuống.

Đốt hương.

Chờ hương tàn rơi xuống.

Thời gian trôi qua, hương cháy dần.

Rồi đột nhiên, không hề báo trước...

"Tắt rồi..." Thang Tiểu Quang trợn mắt há hốc mồm.

Trần Tử Khinh lập tức bị dọa khóc lên.

"Thầy Hướng sao thế, thầy Hướng..." Thang Tiểu Quang xích lại gần giường, Tông Hoài Đường gạt cậu sang một bên, hai bước chiếm vị trí của cậu, cúi người nhìn kẻ đang khóc không ngừng: "Cậu khóc cái gì?"

Mặt mũi Trần Tử Khinh đẫm nước mắt: "Tôi sợ mà."

Tông Hoài Đường: "..."

Hắn nhăn mặt chán ghét, nhanh chóng tháo cây hương ra bẻ gãy.

"Được rồi, mất mặt chưa, đừng khóc nữa, do tôi đốt hương không khéo, tôi đốt lại một cây khác."