Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Nhiệm Vụ Lại Thất Bại

Chương 63

« Chương TrướcChương Tiếp »
Trần Tử Khinh nghi ngờ bị nhạc phim ngắt quãng, anh đem chú ý đặt lên màn chiếu phim.

Chỉ tập trung được chưa đầy mười phút.

“Kỹ thuật viên Tông, anh có cảm thấy nhiệt độ trong rạp thấp hơn bên ngoài nhiều không vậy.” Giày bóng vàng của Trần Tử Khinh chạm nhẹ vào giày Tông Hoài Đường, giọng nói nhỏ run run: “Hơi lạnh.”

Tông Hoài Đường đá nhẹ giày anh: “Không thấy.”

“Sao lại không?” Trần Tử Khinh không tự giác dịch sát Tông Hoài Đường hơn, trong miệng thở ra mùi quýt: “Thật sự rất lạnh, anh xem lông tay tôi đều…”

Chưa nói xong, trước mắt tối sầm.

Một chiếc áo khoác ném tới, rơi trúng đầu anh, mang theo mùi xà bông hoa nhài sạch sẽ, anh ngẩn người, lặng lẽ kéo hai bên áo khoác lại, dùng ống tay dài buộc một nút dưới cằm.

Che kín cả đầu.

Vẫn lạnh.

Trần Tử Khinh cởi nút ra, lấy áo khoác xuống run rẩy mặc vào. Bên cạnh anh có tiếng râm ran, hai đồng chí đang bàn luận tình tiết phim, cứ râm ran hoài, râm ran hoài.

Người ngồi hàng trước không ai lên tiếng, anh cũng không mở miệng.

Đến đoạn cuối phim, Trần Tử Khinh lạnh không chịu nổi, máu trong mạch dưới da như chảy chậm lại, các khớp toàn thân cứng đờ, anh đẩy đẩy Tông Hoài Đường ngồi phía ngoài: “Tôi ra ngoài một chút.”

Tông Hoài Đường chống chân vào lưng ghế trước, chân hơi nghiêng, Trần Tử Khinh vội vàng muốn ra ngoài, đứng dậy quá nhanh, thân hình lảo đảo tìm điểm tựa.

Anh túm lấy tóc Tông Hoài Đường, ngón tay móc vào.

Tông Hoài Đường “bốp” một tiếng đập tay anh ra, đường nét mờ ảo không phân biệt được tức giận đến mức nào, giọng cực thấp: “Cậu làm cái gì vậy?”

“Xin lỗi xin lỗi.”

Trần Tử Khinh tạo ra tiếng động, xung quanh không ai cựa quậy trên ghế hay tò mò ngoái đầu nhìn lại. Tất cả đều hướng thẳng về màn chiếu, chăm chú đắm mình vào tình tiết phim. Anh kéo chặt chiếc áo khoác dài thườn thượt, tay rút vào trong ống tay áo rộng thùng thình đủ để hát tuồng, vội vã rời khỏi rạp chiếu.

Dù không xem hết phim đến cuối, Trần Tử Khinh vẫn bị cảm. Không sốt, chỉ thấy lạnh.

Chung Cô mang thuốc Bắc đã sắc ở nhà đến ký túc xá của anh, đựng trong chiếc thùng cơm tráng men lớn, bên ngoài bọc hai chiếc khăn mặt. Khi đổ ra cốc, thuốc vẫn bốc khói nghi ngút.

Trần Tử Khinh cuộn mình trong chăn dựa vào đầu giường, tay cầm quai cốc được lót khăn đặt trước ngực. Anh múc một thìa thuốc, thổi liên tục: "Sao anh lại lạnh đến thế nhỉ? Đông người thế kia, trao đổi chất tạo nhiệt lượng mà."

Chung Cô đậy nắp thùng lại: "Cũng không đông lắm."

Trần Tử Khinh nhấp từng ngụm thuốc nhỏ, không đông ư? Ngồi kín cả rạp mà.

Lần này không chỉ mình anh, còn có đồng chí khác cũng ngã bệnh, chắc là sức đề kháng kém như anh.

Tông Hoài Đường ngồi cạnh anh thì chẳng sao cả. Khi đến lấy lại áo khoác, hắn còn hỏi anh có làm bẩn áo không. Nghe xong câu trả lời vẫn không tin, đứng ngay trước mặt anh lật áo kiểm tra kỹ càng từ trong ra ngoài.

"Anh để áo lại đây, tôi giặt cho, đảm bảo không còn mùi tôi mặc nữa." Trần Tử Khinh bực bội.

"Mùi của cậu?" Tông Hoài Đường khẽ chạm mũi vào vải áo: “Bảo sao thấy có mùi lợn con."

Trần Tử Khinh đấm ngực mình mấy cái.

Tông Hoài Đường giả vờ quan tâm: "Cậu bị bệnh tim?"

Trần Tử Khinh trừng mắt nhìn hắn, răng nghiến chặt, mí mắt hơi đỏ lên.

"Ôi giời, thầy Hướng sắp rơi ngọc trai rồi này, mỏng manh quá, không dám đυ.ng vào." Tông Hoài Đường cười lớn, vắt áo lên vai, dáng vẻ lưu manh pha chút phong lưu rồi bỏ đi.

Rồi hắn quay lại, đứng ở cửa ném lên giường Trần Tử Khinh hai túi vải mỏng nhỏ.

Bên trong đựng gừng tươi băm nhuyễn, đã được sao qua, nóng hổi.

"Cho tôi chườm đúng không? Để dưới lòng bàn chân phải không?" Lúc đó Trần Tử Khinh cảm động lắm, gạt hết ấm ức sang một bên, mắt rưng rưng nói: "Kỹ thuật viên Tông, anh tốt quá."

Kết quả Tông Hoài Đường buông một câu: "Nhầm người rồi, Thang Tiểu Quang làm đấy."

Trần Tử Khinh kéo tâm trí về hiện tại, mũi anh nghẹt đặc, giọng nói ồm ồm: "Chung Cô, anh uống thêm một bát nữa có mau khỏi không?"

"Thuốc đâu phải nước đường, có liều lượng đàng hoàng, không được uống bừa." Chung Cô nghi hoặc: "Anh định làm gì thế?"

Trần Tử Khinh cầm thìa khuấy đều trong cốc, đại khái là vì hội thao.

"Hướng Ninh, anh chảy nước mũi rồi." Chung Cô xé giấy vệ sinh đưa cho anh: "Lau mau đi."

Trần Tử Khinh nhận lấy giấy vệ sinh, lau mũi đến đỏ lừ tróc da, uể oải húp từng thìa thuốc cho đến hết.

Chung Cô lấy chiếc cốc không, ngón cái tùy tiện quệt vết thuốc đen xám ở mép cốc: "Anh có cần đi vệ sinh không?"

"Thôi không đi." Trần Tử Khinh đi tất trong chăn, kẹp hai túi vải gừng ở giữa, từng luồng hơi nóng từ lòng bàn chân bốc lên.

Cùng với tác dụng của thuốc Bắc, cái lạnh trong người dường như bị đẩy lùi phần nào.

Trần Tử Khinh nằm xuống giường, ngủ một giấc có lẽ sẽ đỡ.

Chung Cô nhìn tình trạng của anh thấy lạ lùng, sao có cảm giác còn nghiêm trọng hơn cả lần bị thương ở đầu nhỉ, không hợp lý chút nào. Đợi anh ngủ say, cô cất thùng cơm lớn, khoác túi đi thăm mấy đồng chí khác, tất cả đều có triệu chứng tương tự.

Chẳng lẽ bị trúng tà?

Chung Cô hỏi dò, mọi người đều bảo không làm gì, không đi đâu, chỉ xem phim thôi.

Kỳ quặc thật.

Cô và vài người khác cũng xem, chẳng ai bị sao cả.

Chung Cô bối rối không hiểu, liền đến ký túc xá anh trai, dặn gã đêm nay lên kiểm tra Hướng Ninh, phòng trường hợp đột nhiên sốt cao mà không có người bên cạnh, đầu sẽ bị nóng hỏng mất.

Chung Minh ngồi bên bàn khâu lại chiếc cúc áo công nhân bị rơi, bàn tay thô ráp cầm kim chỉ, mũi kim xuyên qua lớp vải bố từng đường đều đặn. Gã im lặng không nói gì.

Chung Cô đẩy gã: "Anh?"

Đường nét góc cạnh ở quai hàm Chung Minh căng cứng: "Em có biết cậu ta..."

Chung Cô cầm chổi quét nhà: "Gì cơ?"

Chung Minh khó nói, thực sự không thể thốt ra thành lời, gã xoa mặt: "Không có gì, em về nhà đi, trễ rồi không an toàn."

"Có gì mà không an toàn, bọn lưu manh thấy em như chuột thấy mèo vậy." Chung Cô không yên tâm dặn dò: "Đừng quên việc em nói nhé, Hướng Ninh ngủ rồi vẫn còn run lẩy bẩy, khổ sở lắm. Anh nhất định phải đi đấy, ngày mai em sẽ hỏi anh ấy."

Chung Minh khâu chặt chiếc cúc, giật đứt đoạn chỉ thừa, rồi lên giường nằm, hai tay đỡ sau gáy, không cởi giày, chân duỗi dài ra ngoài mép cuối giường.

Ký túc xá tám người, bốn người một phòng, bốn người còn lại ở phòng bên kia tấm rèm, mỗi phòng có hai giường tầng. Chung Minh ở giường dưới phòng trước, lúc này vài đồng chí cùng phòng đang ở phòng sau kéo rèm nấu mì ăn thêm, hỏi gã có muốn ăn không, gã từ chối.

Chung Minh ngồi dậy một lúc, rồi lại nằm xuống.

"Nấu bát mì mà bỏ nhiều tỏi thế, kiến đi qua cũng chết ngạt."

Tôn Thành Chí đẩy cửa bước vào, vừa xoa mũi vừa càu nhàu: "May mà lão Lý mấy hôm nay không đi kiểm tra phòng, không thì có giấu nồi trong đít cũng bị moi ra."

"Sư huynh, anh đã nằm rồi à?" Tôn Thành Chí bưng hộp cơm đến trước giường Chung Minh: “Mau xem em mang về thứ gì hay này!"

Chung Minh mở mắt nhìn, trong hộp cơm là bánh ngải.

Không biết Tôn Thành Chí lấy được từ phòng nào, có tới mấy miếng, bánh kẹp thịt ba chỉ viên, mùi thơm phức, ăn càng ngon.

Dù giờ đang là mùa ngải nhưng nhà nào dám cho thịt vào bột cũng hiếm.

"Lấy đâu trả đấy." Chung Minh nghiêm khắc quát.

Tôn Thành Chí phịch ngồi lên ghế cạnh bàn, bỏ hộp cơm xuống, tháo chiếc mũ bát giác ra rồi dùng ngón tay xoay tròn: "Trả gì chứ, từ khi bị anh giáo dục, em có dám lấy bừa đâu. Đây là người ta cho, không nhận là không coi trọng tình cảm."

Nét mặt Chung Minh vẫn không dịu xuống.

"Thật là cho mà." Tôn Thành Chí bất đắc dĩ nói: “Sư huynh không tin thì em gọi người ta đến đây."

Chung Minh chất vấn: "Có thịt mà lại cho mấy miếng?"

"Tình cảm tốt mà." Tôn Thành Chí láu cá: “Họ cứ ép cho, em biết làm sao được."

Chung Minh quay lưng lại.

Tôn Thành Chí cười hềnh hệch: "Sư huynh, bánh ngải còn nóng hổi đây, ăn một miếng đi?"

"Cậu ăn đi." Chung Minh nói.

"Em để phần anh vậy." Tôn Thành Chí một lúc xơi hết hai miếng, phần còn lại không động tới, đậy nắp hộp lại rồi đặt lên tủ.

Mấy đứa bạn cùng phòng phía sau ngửi thấy mùi thơm bèn kéo nhau tới, chen lấn đòi nếm thử vài miếng bánh ngải.

"Cút cút cút!" Tôn Thành Chí chỉ tay vào hộp cơm: “Còn đúng ba miếng, tao đếm kỹ rồi, hình dáng kích thước cũng ghi nhớ rõ mồn một. Nếu thiếu một miếng hay bị xén một góc, đợi ăn giày của tao nhé!"
« Chương TrướcChương Tiếp »