Chương 62

Trưởng phòng Lý đặt tờ báo cáo dưới nắp ly chèn lại, sắc mặt không được tốt lắm: "Lần trước tôi đề nghị cậu nói chuyện với Tiểu Chung, để cậu ấy dọn về, không ngờ cậu lại tự tìm cho mình bạn cùng phòng mới."

Trần Tử Khinh nói: "Mọi việc đều do duyên phận cả."

"Bạn cùng phòng đâu phải người yêu, cần gì duyên phận, nhưng dĩ nhiên hợp tính tình thì tốt hơn." Trưởng phòng Lý đưa tay qua vai vươn ra sau lưng, gãi mạnh.

Trần Tử Khinh hỏi: "Trưởng phòng Lý, ngài làm sao vậy?"

Trưởng phòng Lý đổi bên gãi, khuôn mặt gầy gò vàng vọt khó chịu đến toát mồ hôi lạnh: "Lưng mọc nhọt rồi."

Trần Tử Khinh giật nảy mình, nếu trưởng phòng Lý xin nghỉ ốm không đến nhà máy, vậy nhiệm vụ ghi chú này anh phải làm sao? Anh không yên tâm ngồi được nữa liền đứng dậy lại gần: "Nhọt gì vậy, ngài đã đi bệnh viện khám chưa?"

"Khám rồi, do giường chiếu ẩm mốc, bệnh viện kê thuốc, tôi phải ngâm nước thuốc ngày ba lần." Trưởng phòng Lý ngừng gãi, thở hổn hển cầm lấy tách trà, tay run rẩy khiến nước trà đổ ra, làm ướt cả cổ áo. Ông đột nhiên trông già đi nhiều: “Khoảng một hai ngày nữa sẽ khỏi, chúng ta nói về Tôn Nhị đi."

"Vẫn như cũ, không phạm sai lầm lớn, nhưng thường xuyên nghỉ làm không phép, buông lời đùa cợt không đứng đắn với đồng nghiệp nữ, cướp đoạt đồ của người khác... Ngài cũng biết mũi cậu ta tinh lắm, mùi gì cũng không thoát được khứu giác của cậu ta."

Trần Tử Khinh nói xong, người đàn ông trung niên ngồi trên ghế bất động không đưa ra chút phản hồi nào, móng tay dày vàng ố. Tim anh đập thình thịch: "Trưởng phòng Lý?"

"Ừ, biết rồi, cậu về đi." Gương mặt trưởng phòng Lý tiều tụy.

Trần Tử Khinh vừa đi vừa ngoái lại nhìn, trưởng phòng Lý lại bắt đầu gãi lưng, móng tay ấn mạnh vào vải áo, cào ra thứ âm thanh rợn người.

Không khí tràn ngập mùi tanh hôi.

Trần Tử Khinh lo lắng cho vết lở của trưởng phòng Lý, cả buổi chiều tâm thần bất an. Đến giờ tan ca, công nhân phân xưởng rủ nhau đến rạp chiếu phim ở hội trường lớn.

Tông Hoài Đường và hoa khôi nhà máy đi vào trước.

Trần Tử Khinh bị một nữ đồng chí chặn đường, đầu óc anh chạy nhanh như gió.

Bạn của nữ đồng chí vẫy tay với Trần Tử Khinh: "Chào thầy Hướng."

Nói rồi kéo cô ta: "Vào nhanh đi, muộn là không được ngồi hàng đầu đâu."

"Cậu vào trước đi." Nữ đồng chí đuổi bạn đi, cô đến gần Trần Tử Khinh hơn, tay vê vê bím tóc dài cắn môi: "Hướng Ninh, băng gạc trên đầu anh đổi thành miếng nhỏ rồi, chắc sắp khỏi nhỉ?"

"Em không lo lắng cho anh đâu, em đã thích người khác rồi, em chỉ quan tâm anh như một đồng chí bình thường thôi."

Trong khoảnh khắc này, Trần Tử Khinh bỗng có thêm một mảnh ký ức mới.

Nữ đồng chí này và nguyên chủ đến từ một huyện, họ không ở cùng thôn nhưng dịp Tết về quê có thể đi chung đường.

Nguyên chủ đối ngoại rất chu toàn, như giúp nữ đồng chí xách túi, mở hộp bánh cho cô, hay đứng ra bảo vệ khi cô bị côn đồ quấy rối... Nữ đồng chí động lòng, viết thư cho anh, mỗi ngày hai bức, mức độ như vậy đã được coi là khá táo bạo thời đó.

Nguyên chủ đã xử lý thế nào?

Để cô ta chết lòng, nguyên chủ đã nói rằng người yêu của anh phải vừa biết giặt giũ nấu nướng phục vụ anh trong đời sống, vừa có thể giúp anh giải quyết khó khăn trong công việc, phải là người có thể đồng điệu tâm hồn với anh.

Tiêu chuẩn chọn bạn đời này đã bị ghi chú lại.

Lòng Trần Tử Khinh lạnh buốt, sau đó nữ đồng chí có nói gì hay đi như thế nào anh cũng không biết nữa, anh ngồi xổm xuống, nhặt một cục đất ném đi.

Nữ đồng chí từng nói với nguyên chủ, tiên nữ ở trên trời chứ không phải dưới đất, theo tiêu chuẩn của anh thì cả đời này cũng không tìm được người yêu đâu.

Trần Tử Khinh đồng ý một trăm phần một vạn phần.

Anh thật sự rất mệt mỏi, yêu cầu ghi chú thứ tư là mỗi ngày một bài thơ, với tốc độ này thì chẳng bao lâu nữa tập thơ sẽ viết đầy mất.

Yêu cầu ghi chú thứ năm là phải tặng tập thơ cho người mình thích, không nói rõ là viết đầy thì tặng ngay, hay viết đầy rồi chọn thời điểm thích hợp để tặng. Anh lại không dám mạo hiểm thử, bởi lần trước anh đã phải nhận một cảnh cáo do sai sót trong thời điểm báo cáo với trưởng phòng Lý.

Trần Tử Khinh cầu mong mình sớm tìm ra kẻ làm hỏng dây điện.

"Cậu ngồi xổm ở đây để ị à?"

Một giọng nói trầm thấp lười biếng vang lên từ phía trên.

Trần Tử Khinh ngửa đầu ra sau, anh giữ nguyên tư thế đó nhìn một lúc, khiến Tông Hoài Đường cảm thấy khó chịu toàn thân, như có con sâu róm chui vào áo đang ngọ nguậy trước ngực sau lưng.

"Hôm nay chiếu phim gì vậy?" Trần Tử Khinh từ từ chống tay đứng dậy, khớp chân kêu răng rắc.

"Tôi biết đâu." Tông Hoài Đường bước những bước dài xuyên qua con đường nhỏ um tùm cỏ hoa tiến vào hội trường.

Lần đầu tiên Trần Tử Khinh bước vào bên trong, anh đi không nhanh, nhìn ngang nhìn dọc khắp nơi. Trần nhà dán đầy gạch men, mỗi viên đều có hoa văn, đèn hoa sen rủ xuống, không xa treo một chiếc quạt trần.

Hội trường có một mặt lắp nhiều cửa sổ kính, men theo cầu thang lên tầng hai là đại sảnh biểu diễn văn nghệ.

Phòng chiếu ở tầng một, không cần lên trên.

Trần Tử Khinh vẫn đang ngó nghiêng khắp nơi, Tông Hoài Đường phía sau chọt vào xương sống anh: "Nhanh lên."

Họ cùng hướng về phía phòng chiếu.

Lúc này, rèm cửa trong phòng chiếu đã được kéo kín mít, ánh sáng tối dần.

Một nữ đồng chí vuốt tóc mai bên tai, vô tình chạm phải tay người bên cạnh, giật mình thốt lên: "Lạnh quá!"

"Cái gì lạnh?"

Nam đồng chí vừa chạy tới, đầu đầy mồ hôi, người nóng hổi.

Nữ đồng chí ngồi đờ ra, trên mu bàn tay vẫn còn hơi lạnh buốt, mặt cô tái đi, loạng choạng chạy ra ngoài không xem nữa.

Trần Tử Khinh suýt bị cô ta đâm sầm vào, anh xoa bờ vai tê rần bước vào phòng chiếu.

"Đi đâu, ngồi hàng này." Tông Hoài Đường ở hàng ghế cuối gọi anh.

Ở đó có hai chỗ trống, trên ghế vứt chiếc áo khoác của Tông Hoài Đường. Trần Tử Khinh không đi tiếp nữa, ngồi xuống một trong hai chiếc ghế.

"Bắt đầu rồi bắt đầu rồi!"

Không biết ai đang hét, đầy phấn khích và mong đợi.

Trên màn chiếu là bộ phim Hồng Kông "Hôm qua Hôm nay Ngày mai", nói về dịch hạch.

Trần Tử Khinh tranh thủ lúc mở đầu phim lấy từ túi ra hai viên kẹo dẻo vị cam, bóc một cái cho vào miệng, cái còn lại đưa cho Tông Hoài Đường, không thèm hỏi xem hắn có muốn ăn hay không.

Viên kẹo dẻo bị Trần Tử Khinh dùng lưỡi đẩy từ bên trái sang bên phải, trong bóng tối mờ ảo anh đảo mắt tìm bóng dáng Chung Minh, không thấy.

Phòng chiếu chật kín người, đông thật.

Động tác bóp giấy kẹo của anh dừng lại.

Lúc nãy vào có nhiều người thế này sao?