Trần Tử Khinh hăng hái chạy bước nhỏ đến trước mặt Tông Hoài Đường.
Tông Hoài Đường quay đầu bước vào xưởng, Trần Tử Khinh cũng theo sát, trong lúc đi hoàn toàn không để ý đến bất kỳ ai khác.
Quên bẵng Chung Minh ở phía sau.
Trần Tử Khinh theo sát Tông Hoài Đường vào văn phòng, hào hứng nói: "Kỹ thuật viên Tông, đơn xin chuyển phòng của anh đâu rồi, mới viết được phần mở đầu hay đã viết được một nửa rồi, để tôi tham khảo với."
Tông Hoài Đường dừng chân: "Không nhận ra tôi đang lừa cậu sao?"
Trần Tử Khinh mấp máy môi: "Không nhận ra."
Tông Hoài Đường nheo mắt, chuyện đơn xin hay tham khảo đều là điều hắn chưa từng nhắc tới. Chung Minh không rõ, nhưng anh rõ mười mươi, biết hắn đang trêu chọc, lại còn giả vờ ngây ngô.
Cố tình giả vờ không biết, mập mờ nước đôi, cốt để đạt được mục đích.
Tông Hoài Đường không chiều theo: "Giờ thì nhận ra chưa?"
Khóe mắt, lông mày, khóe miệng Trần Tử Khinh đều xụ xuống, y hệt một chú chó con vừa mới vui vẻ vẫy đuôi, phút sau đã bị bỏ rơi.
Tông Hoài Đường nhíu chặt mày, hắn lừa ta, ta lừa lại hắn là đạo lý bình thường, sao trong lòng lại nảy sinh cảm giác tội lỗi?
"Tránh ra." Tông Hoài Đường không định giải quyết cảm giác kỳ quặc này.
Trần Tử Khinh lảng vảng bước một bước ngắn, rồi dưới ánh mắt khó tin của Tông Hoài Đường, lại bước trở về vị trí cũ.
Tông Hoài Đường cúi người: "Ăn vạ?"
Trần Tử Khinh mím môi liếc hắn một cái, rồi cúi gằm mặt xuống.
"Đi tìm chỗ nào mát mẻ mà đứng ngốc đi." Tông Hoài Đường nắm lấy cánh tay anh, kéo phắt sang một bên.
"Kỹ thuật viên Tông, anh nói chuyện với thầy Hướng xong chưa? Em có chỗ số liệu không hiểu lắm, anh xem giúp em với." Người kỹ thuật viên giơ tài liệu trên tay lắc lắc.
Tông Hoài Đường bỏ mặc Trần Tử Khinh, hắn thong thả bước đến bàn làm việc của đồng nghiệp, một tay cầm con rùa cỏ, tay kia cầm tài liệu nhìn qua: "Bút."
Kỹ thuật viên lục đồ trên bàn, tìm được cây bút máy đưa cho hắn.
Tông Hoài Đường lật mặt sau tài liệu, viết vội vài con số rồi bút hết mực: "Hết mực rồi, cậu điền tạm vào trước đi."
Hắn quẳng cây bút xuống, liếc mắt nhìn ra cửa, người kia vẫn đứng đó, vẫn nguyên hình dáng cũ.
Muốn gì nữa? Thật sự định ăn vạ hắn sao?
Tông Hoài Đường bực dọc bước đến đó, lời đuổi khéo vừa tới cổ họng đã bị đối phương cướp lời trước.
"Kỹ thuật viên Tông, lần này anh lừa tôi, coi như trả nợ cho chuyện tôi lừa anh tối qua, nói anh là lựa chọn số một." Trần Tử Khinh có vẻ đã lấy lại tinh thần sẵn sàng xuất phát, không chút nản lòng, nụ cười hiện lên mặt, chiếc răng nanh bên trái lấp ló: “Tôi sẽ đi tìm thầy Chung nói chuyện tiếp, lời tôi muốn nói với anh ấy vẫn chưa hết."
Âm cuối còn lơ lửng chưa dứt, đã có vật gì bay về phía Trần Tử Khinh, anh dùng hai tay đỡ lấy.
Con rùa cỏ thu đầu và bốn chân nhỏ vào trong mai.
Anh nghe thấy Tông Hoài Đường nói: "Lợi ích khi tôi dọn vào phòng cậu."
Thái độ thay đổi đột ngột của Tông Hoài Đường cứng nhắc khó hiểu, có dấu hiệu trêu chọc lần nữa, nhưng Trần Tử Khinh vẫn nhiệt tình đáp: "Tôi sẽ dọn dẹp phòng, tôi sẽ đổi nước bình giữ nhiệt cho anh, tôi còn có thể mua đồ ăn sáng giúp anh, tôi cũng có thể kể chuyện cho anh nghe, về những thay đổi thời đại sau mười năm hai mươi năm nữa."
Cuối cùng bổ sung: "Đó đều là những gì tôi mơ thấy lúc hôn mê sau khi bị vỡ đầu."
Tông Hoài Đường không hài lòng: "Hết rồi?"
Trần Tử Khinh nhíu mày, còn muốn gì nữa chứ.
Khi Chung Minh còn ở cùng, việc dọn dẹp đều do gã làm. "Ước pháp tam chương" của nguyên chủ khiến gã rất khó chịu, nhưng cũng không vì thế mà gây ồn ào khiến thiên hạ đều biết, dù chỉ là không muốn tranh cãi, không có mặt mũi nào để đồng nghiệp xem buồn cười.
Đâu như Tông Hoài Đường, chưa dọn vào đã bắt đầu đưa ra điều kiện, tỉ mỉ khó tính miệng lại còn độc.
Tông Hoài Đường không bỏ sót những biểu cảm tinh tế thoáng qua trên mặt người trước mắt. Thái dương hắn giật giật hai cái, lại đem so sánh nữa rồi, mẹ nó, hắn lại thành lựa chọn thứ hai rồi.
Lần này qua lần khác, sắp trở thành nỗi ám ảnh của hắn mất.
Trần Tử Khinh bất giác thở dài, anh hơi hối hận rồi, “thỉnh thần dễ tống thần khó", hay là... Thôi vậy.
Một bàn tay nắm lấy dây đeo trước quần yếm kéo anh nhấc lên, anh đành phải nhón chân, ngửa mặt lên đối diện với vẻ mặt giận dữ như mây đen.
Trần Tử Khinh đưa lưỡi liếʍ qua khóe miệng hơi đỏ, nhưng vị đại gia này so với Chung Minh đẹp trai hơn, trên người cũng không có mùi mồ hôi.
Không như Chung Minh lông lá rậm rạp, lại còn có lông ngực, cả ngày tỏa ra khí chất nóng nảy.
Sau một hồi so sánh...
Ánh mắt Trần Tử Khinh lộ rõ sự chân thành: "Đương nhiên không chỉ có mấy điểm đó, chỉ cần là điều anh muốn tôi làm mà tôi làm được, tôi nhất định sẽ làm."
Tông Hoài Đường mặt lạnh như tiền: "Nói hay hơn cả chim hoàng anh hót."
Trần Tử Khinh rất trầm tĩnh tự tin: "Thời gian sẽ chứng minh tất cả."
Tông Hoài Đường buông sợi dây đeo ra đứng thẳng, không biết đang nghĩ gì.
Ngay khi Trần Tử Khinh định quay sang phía Chung Minh lần nữa, Tông Hoài Đường giật lấy con rùa cỏ vừa ném cho anh, lực mạnh đến mức gần như giật ra từ lòng bàn tay anh.
Anh bực bội xoa xoa tay, bên tai văng vẳng giọng nói nhẹ bẫng của Tông Hoài Đường: "Con thuyền buồm của tôi thiếu cánh buồm, nếu cậu tìm được cho tôi, tôi sẽ dọn vào ở cùng."
Cánh buồm?
Trần Tử Khinh sợ Tông Hoài Đường đổi ý, vội nói: "Không thành vấn đề, hôm nay tôi có thể làm cánh buồm cho anh ngay!"
Tông Hoài Đường kẹp chặt con rùa cỏ, giơ bàn tay trống lên, các ngón tay từ trong ra ngoài vẫy vẫy về phía Trần Tử Khinh như xua đuổi.
Trần Tử Khinh ấp úng: "Kỹ thuật viên Tông, báo cáo xét duyệt... À, xét duyệt cần thời gian, anh có thể dọn đến tối nay không? Cứ ở tạm rồi chờ kết quả phê duyệt?"
Tông Hoài Đường nhìn anh với ánh mắt kỳ lạ: "Gấp gáp thế, muốn tôi vào làm vật hy sinh cho cậu à?"
Mặt Trần Tử Khinh tái mét, run rẩy nói: "Không phải đâu, làm gì có ma quỷ nào."
Tông Hoài Đường tỏ vẻ khinh thường, nhát gan đến thế là cùng.
Trần Tử Khinh xoa xoa đầu ngón tay bị bỏng, khẽ nói: "Tôi chỉ là muốn anh chuyển đến sớm thôi."
"Đợi đơn được duyệt rồi dọn." Giọng Tông Hoài Đường lạnh nhạt, không có chỗ thương lượng: “Tôi không thể phá quy định của nhà máy vì cậu, bị kỷ luật trừ lương."
Trần Tử Khinh rũ xuống.