Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Nhiệm Vụ Lại Thất Bại

Chương 59

« Chương TrướcChương Tiếp »
Thang Tiểu Quang bứt mấy sợi tóc mai, nhận ra sắc mặt Tông Hoài Đường khó coi như nuốt phải bát ruồi mà không nhổ ra được. Cậu thầm thỏa mãn, nên quyết định không xin lỗi nữa, thẳng thừng nói như đập chén vỡ: "Chung Minh vạm vỡ thế, bắp tay còn to hơn đùi em, nhìn là biết siêng năng, làm bạn cùng phòng chắc thoải mái lắm."

Tông Hoài Đường liếc cậu: "Tôi không siêng?"

Thang Tiểu Quang há mồm, ngậm lại, lại há, lại ngậm, cuối cùng cũng dùng chiêu im lặng.

Tông Hoài Đường quát cậu cút đi. Thang Tiểu Quang lầm bầm: "Em có vào phòng anh đâu."

Buông tấm rèm xuống, Thang Tiểu Quang khoanh tay đá nhẹ vào tường, ngón chân cái đau điếng. Cậu nhảy lò cò đến giường ngồi xuống, nâng chân lên thổi phù phù. Dã tâm đàn ông đâu phải trò đùa, một khi đã nổi lên thì khó dẹp lắm.

Không được, phải tìm cơ hội châm ngòi, đưa đại gia Tông này đến chỗ Hướng Ninh để anh cung phụng cho xong.

Sáng hôm sau, Thang Tiểu Quang bắt đầu theo dõi từng cử chỉ của Hướng Ninh.

Mà nói thì nói, Hướng Ninh thay đổi nhiều ghê. Trước kia cứ khúm núm với cậu, sau khi bị thương thì đổi khác, không phải kiểu dây dưa mà thật sự coi cậu như không khí.

Còn chẳng thèm tìm.

Nhưng tối qua lại nhìn cậu bằng ánh mắt ngưỡng mộ.

Thật lòng đó.

Thang Tiểu Quang mất cả buổi theo dõi, thu thập đủ tin tức liền chạy đến văn phòng: "Anh Hoài Đường, thầy Hướng suốt ngày lượn qua các phân xưởng, chắc đang tuyển bạn cùng phòng đó!"

Tông Hoài Đường đang cho rùa ăn cơm, lỡ tay đổ nhiều quá, hắn nhặt bớt ra ném vào thùng xi măng.

Còn đi khắp các xưởng tuyển chọn nữa, thiên tử tuyển phi tần à?

Tông Hoài Đường bước vội ra ngoài.

"Anh Hoài Đường, anh đi đâu vậy? Anh Hoài Đường?" Thang Tiểu Quang giả vờ sốt ruột, nhưng thực ra chẳng bước đi đâu, chỉ đứng nguyên tại chỗ gọi lớn, đợi người đi khỏi liền lộ ra nụ cười đắc thắng.

Khi Tông Hoài Đường đến xưởng, Trần Tử Khinh đang đứng cạnh Chung Cô, nói chuyện với cô về việc tìm bạn cùng phòng.

Chung Cô đeo găng tay thao tác máy móc: "Trước đây anh ở cùng phòng với anh trai em, anh còn đặt ra "ước pháp tam chương" đủ thứ quy củ, em tưởng anh thích ở một mình hơn."

Trần Tử Khinh thở dài não nề: "Lần này bị thương, suy nghĩ của anh thay đổi nhiều lắm."

"Đúng vậy, ngay cả cái đầu óc của Tiểu Mã cũng cảm nhận được rồi." Chung Cô hỏi: “Kiểm tra lại thế nào rồi?"

Trần Tử Khinh cho tay vào túi trước của chiếc quần yếm màu xanh: "Ổn cả."

Chung Cô trông thấy Tông Hoài Đường, cười lớn chào: "Kỹ thuật viên Tông, ra ngoài vận động à?"

Trần Tử Khinh ngẩng đầu lên.

Tông Hoài Đường đối diện với anh, mặt không chút biểu cảm.

Không khí có chút căng thẳng, Chung Cô điều chỉnh tư thế đứng, hào hiệp che chắn trước mặt Trần Tử Khinh, hỏi Tông Hoài Đường: "Có việc gì không?"

Ánh mắt của Tông Hoài Đường không hề chuyển hướng, đôi mắt hắn sinh ra vốn đã quá ưu tú, khi nhìn chằm chằm một người quá mười giây sẽ trở nên đầy tình ý, như chuyên chú, mang theo sự lừa dối cực mạnh.

Như lúc này.

Hắn đang lơ đễnh, không nói ra thì ai mà biết được.

Trần Tử Khinh cụp mắt an ủi Chung Cô: "Em làm đi, anh ra ngoài nói chuyện với kỹ thuật viên Tông một chút."

Chung Cô do dự một chút: "Ừ được, hai người nói chuyện đi."

Trần Tử Khinh vỗ vỗ vai cô, một trước một sau cùng Tông Hoài Đường rời khỏi xưởng.

Vừa ra đến ngoài, Trần Tử Khinh đã dò hỏi: "Anh đồng ý ở cùng phòng với tôi rồi phải không?"

Tông Hoài Đường buồn cười: "Trên mặt tôi có viết chữ à?"

"Vậy anh còn tìm tôi." Trần Tử Khinh mím môi, thất vọng nói: “Khiến tôi vui mừng hão."

Tông Hoài Đường lặng lẽ nhìn anh một lúc, rồi bỏ lại anh quay về xưởng.

Trần Tử Khinh không hiểu nổi, anh không theo chân trở lại xưởng ngay, mà ngồi xổm xuống cắn móng tay thẫn thờ.

Sáng sớm, khi Trần Tử Khinh đang chấm công, anh đợi Mã Cường Cường, nói muốn đến nhà cậu ở vài ngày.

Phản ứng của Mã Cường Cường không đúng, mắt còn không dám nhìn anh.

Trần Tử Khinh biết ngay chuyện không thành rồi, Mã Cường Cường hỏi anh có phải ở ký túc xá không thoải mái không.

Trần Tử Khinh nói không sao, trong lòng nghĩ cùng lắm thì bật đèn ngủ.

Nghĩ thì dễ dàng, nhưng thực tế có đèn hay không, có nhiều bạn cùng phòng hay không đều không quan trọng, quan trọng là có thể có một người khiến anh yên tâm.

Hơn nữa anh còn có nhiệm vụ trong người, nói thẳng ra, người khác gặp nguy hiểm sẽ chạy, còn anh phải lao vào.

"Haizz..."

Trần Tử Khinh nghe thấy tiếng bước chân, là Chung Minh trở về từ khu vực văn phòng. Anh không nói gì, chỉ ngẩng đầu lên nhìn người kia với ánh mắt đầy oán trách.

Đã lục soát khắp các xưởng, không tìm thấy ai dương khí nặng hơn Chung Minh.

Chung Minh nhíu mày tạo thành chữ "Xuyên": "Tối qua tôi đã nói rất rõ rồi, tôi không thể nào dọn về lại."

Trần Tử Khinh chín chắn đưa ra một quyết định.

"Thầy Chung, tôi biết nguyên nhân sâu xa anh ghét tôi là vì tôi thất tín, xoay anh vòng vòng, anh cho rằng tôi là tiểu nhân, nhân phẩm kém cỏi, không xứng với em gái anh."

"Chuyện lừa gạt anh là sự thật, điểm này tôi không biện minh cho bản thân. Sau khi bị thương ở đầu, đi một vòng qua cửa tử, tôi đã hiểu ra nhiều điều, xin lỗi anh."

Anh cúi người trước mặt Chung Minh.

Chung Minh lùi lại một bước, tỏ ra bối rối bất ngờ trước cử chỉ này.

"Nhưng có một điểm tôi vẫn phải nói rõ, tôi và em gái anh thực sự chỉ là tình bạn thuần khiết."

Trần Tử Khinh đứng thẳng dậy: "Nếu tôi nói cho anh biết một bí mật của tôi, anh sẽ hiểu tôi không nói dối."

Chung Minh nghiêm mặt lại, vẻ mặt "dù cậu nói gì tôi cũng không bị lừa" đầy sắt đá.

"Bí mật này liên quan đến công việc, chức vụ, thậm chí cả thanh danh và nửa đời sau của tôi, giờ tôi chia sẻ nó với anh."

Lời nói quá nghiêm trọng, tựa như lời thề trong đám cưới, khiến bước chân đang định rời đi của Chung Minh dừng lại.

Chỉ trong khoảnh khắc do dự ấy, Trần Tử Khinh đã tiến đến gần, đối diện với gã, nhón chân áp sát vào tai gã thì thầm.

"Thật ra tôi không thích..."

Chữ "nữ" trong miệng Trần Tử Khinh chỉ mới làm động tác miệng chưa kịp phát ra tiếng thì đã bị một tiếng gọi bất ngờ cắt ngang. Anh quay đầu nhìn theo hướng âm thanh.

"Thầy Hướng."

Tông Hoài Đường đứng ở cửa xưởng, hai ngón tay kẹp con rùa cỏ đang quẫy bốn chân loạn xạ, áo sơ mi trắng của hắn ướt đẫm nước ở tay áo và trước ngực. Hắn nở nụ cười tươi rói, vẫy tay với Trần Tử Khinh.

"Không phải định bàn bạc với tôi về đơn xin chuyển vào phòng cậu sao? Mau lại đây nào, tôi đã nóng lòng không chịu nổi rồi."

Nửa câu sau bỗng nhiên nhấn mạnh, như nghiến răng mà nói ra.
« Chương TrướcChương Tiếp »