Trần Tử Khinh nép sát tường chạy đến bên cửa sổ, thò đầu ra nhìn hành lang, chỗ Chung Minh nói chuyện với anh cách đó không xa.
Chán thật đấy.
Sao Tông Hoài Đường còn trốn bên cửa sổ nghe lén nữa.
Trần Tử Khinh rụt đầu lại, ngượng ngùng cười một tiếng với Tông Hoài Đường.
Tông Hoài Đường cũng cười: "Không còn gì để nói nữa hả?"
Trần Tử Khinh xoa xoa hai bàn tay vào nhau.
Thoạt nhìn có vẻ lúng túng bối rối, nhưng vẫn biết giơ ngón tay bị bỏng lên để không chạm vào.
Khóe miệng Tông Hoài Đường nhếch lên một nụ cười châm biếm, đồ giả tạo.
"Kỹ thuật viên Tông, nghe tôi giải thích..." Trần Tử Khinh ấp úng: “Tôi không ngờ..."
Tông Hoài Đường thong thả nối lời: "Không ngờ tôi có tai à?"
Trần Tử Khinh: "..."
Đường bên ưu tiên đã tắc, bên dự bị cũng bị chặn chết, anh gục đầu ủ rũ như chim cụp đuôi.
Tông Hoài Đường khinh bỉ hừ lạnh một tiếng, quay lại ghế tiếp tục lắp thuyền buồm.
Trần Tử Khinh mặc chiếc áo ba lỗ trắng, đường xẻ nách rộng, từng luồng gió bên ngoài lùa vào khiến anh nổi hết da gà, người run lên một cái.
"Giờ lại định làm gì, dối trá không thành lại chuyển sang khổ nhục kế à?"
Tông Hoài Đường mải mê với con thuyền, ánh mắt chẳng thèm liếc sang nhưng vẫn kịp thời châm chọc: "Nhầm đối tượng rồi, đàn ông với đàn ông mà giả bộ đáng thương, có thấy nhục không?"
"Đừng mắng nữa, tôi đi ngay đây." Trần Tử Khinh mặt dày mày dạn quay người bước đi.
"Gặp chút khó khăn đã lùi bước."
Tay Trần Tử Khinh đang kéo tấm rèm cửa khựng lại. Giọng Tông Hoài Đường chậm rãi trầm xuống, giống hệt anh trai hắn, Tông Lâm Dụ.
Cả cách nói nữa.
Quả là sinh đôi mà.
Trần Tử Khinh ngoảnh lại nhìn, ánh đèn bàn chiếu lên đường nét gương mặt người đàn ông, khá là cuốn hút.
Đặc biệt là khi mắt hơi khép, hàng mi in bóng như cánh quạt.
Trần Tử Khinh ngước nhìn trần nhà, nghe hắn nói: "Tôi thấy cậu chẳng hối lỗi chút gì cả."
"Tôi có mà."Mặt Trần Tử Khinh đờ đẫn: “Về việc tôi giấu giếm anh, hoàn toàn là lỗi của tôi. Lúc đó tôi chỉ muốn đạt được mục đích, không nghĩ tới tác phong đạo đức..."
Giải thích xong xuôi, anh tổng kết: "Tôi hèn hạ không thành thật, tôi kiểm điểm, tôi tự phê bình."
Trước màn xin lỗi vắt óc của Trần Tử Khinh, một lúc lâu sau Tông Hoài Đường mới lên tiếng, giọng điệu thờ ơ như chẳng buồn để tâm: "Chung Minh có điểm gì vượt trội mà thành lựa chọn số một của cậu?"
Trần Tử Khinh: "..."
Đây là trọng điểm à?
"Anh ấy không vượt trội anh." Trần Tử Khinh kiên nhẫn giải thích: “Tôi chỉ tìm theo thứ tự phòng ở thôi."
Tông Hoài Đường vẫn giữ nguyên tư thế đó: "Thật à?"
Trần Tử Khinh lập tức đáp: "Tất nhiên."
Dưới gầm bàn, Tông Hoài Đường duỗi chân ra, đung đưa vài cái thư thái, buông lời lãnh đạm: "Lời cậu khó mà tin nổi. Cơ ngực anh ta đâm một phát chết người, tôi là thằng què đi không vững, sao sánh bằng."
Trần Tử Khinh nói: "Tôi tìm bạn cùng phòng, không phải đồng đội sinh tử."
Tông Hoài Đường cười nhạt, chậm rãi đáp: "Ồ, thế đồng đội sinh tử thì tôi chẳng là cái đinh gì hả?"
Ngay giây tiếp theo, hắn liền tắt nụ cười, nghiêm mặt nói: "Cậu sỉ nhục tôi."
Trần Tử Khinh nghiến răng nghiến lợi: "Tôi có nói gì đâu!"
Tông Hoài Đường liếc xéo: "Im lặng còn hơn lời nói."
Trần Tử Khinh trừng mắt nhìn hắn, cái miệng này đúng là phí hoài khuôn mặt đẹp trai.
"Tôi đi đây, tôi không nên mời anh mà không suy nghĩ kỹ, càng không nên tìm anh sau khi đã tìm Chung Minh." Trần Tử Khinh kiệt sức nói: “Anh coi như tôi chưa từng đến nhé."
Không đợi được phản hồi, Trần Tử Khinh vén tấm rèm lên, Thang Tiểu Quang trốn không kịp nên đối mặt thẳng.
Thang Tiểu Quang hoảng hốt đặt ngón tay lên miệng ra hiệu Trần Tử Khinh đừng lên tiếng, đừng để người trong phòng biết cậu nghe lén. Cậu cũng sợ lắm, sợ đến phát khϊếp.
Trần Tử Khinh buông rèm xuống, bước sang phòng Thang Tiểu Quang. Bị Tông Hoài Đường làm cho mệt mỏi, anh chẳng muốn chủ động nói gì, đợi Thang Tiểu Quang tự mở lời.
Thang Tiểu Quang chỉ nghe được vài đoạn rời rạc, phần còn lại toàn dựa vào suy đoán. Cậu tự tiến cử: "Thầy Hướng, nếu anh cần bạn cùng phòng, em được không?"
Rồi nhanh chóng bày tỏ: "Nếu anh thấy em ổn, sáng mai em sẽ làm đơn ngay."
Trần Tử Khinh giật mình, chết rồi, anh quên mất việc đổi phòng còn phải xin phép, quy trình kéo dài nửa tháng, lâu thế thì làm sao chịu nổi.
Thang Tiểu Quang ngẩng đầu lên trông rất ngoan ngoãn: "Thầy Hướng?"
Trần Tử Khinh gãi sống mũi, đảo mắt nhìn quanh chỗ ở của cậu, phát hiện trên bàn có một cuốn sách, hình như là tiếng Anh căn bản.
Hào quang tri thức lập tức bao phủ lên người Thang Tiểu Quang.
Ánh mắt Trần Tử Khinh nhìn cậu bỗng trở nên nồng nhiệt hẳn: "Đồng chí Thang, cậu là thực tập sinh được phân công tới, ký túc xá do nhà máy sắp xếp, khó mà đổi được. Tôi không thể vì tư lợi cá nhân mà phá vỡ quy định của nhà máy."
Thang Tiểu Quang còn chưa kịp nghe rõ anh nói gì, cậu cúi đầu bịt mặt, sao ánh mắt của Hướng Ninh này lại lấp lánh sao trời thế này?
"Không vấn đề gì đâu, em có thể đi tìm... Ơ? Người đâu rồi?"
Thang Tiểu Quang lẩm bẩm một mình trong căn phòng trống vắng, vỗ vỗ mặt mũi rồi đi đến trước tấm rèm, hé một chút thò đầu vào: "Anh Hoài Đường, em vào được không?"
"Nói ở ngoài đó đi." Tông Hoài Đường cự tuyệt.
Thang Tiểu Quang làm mặt xấu ở góc khuất: "Thầy Hướng muốn anh dọn đến phòng anh ấy, anh đi không?"
Tông Hoài Đường lắc lư con thuyền đã lắp ráp được bảy tám phần: "Sao, cậu muốn đi à?"
"Người ta không thèm nhìn em." Thang Tiểu Quang miễn cưỡng thừa nhận sự thật mình nhận ra: “Hình như yêu cầu khá cao."
Tông Hoài Đường nhếch mép, cao chứ sao không, hắn còn bị xếp thành lựa chọn dự bị nữa là.
Còn dám lừa bảo hắn là ưu tiên số một.
Càng nghĩ càng tức.
Thang Tiểu Quang ngáp dài: "Anh Hoài Đường, anh đồng ý đi mà."
Tông Hoài Đường đột ngột hỏi: "Nếu phòng của cậu không do nhà máy sắp xếp mà được tự chọn bạn cùng phòng, giữa tôi và Chung Minh, cậu chọn ai?"
Thang Tiểu Quang buột miệng: "Dĩ nhiên là Chung Minh rồi."
Căn phòng chìm vào tĩnh lặng chết chóc.