Hành lang phía đông vừa mất điện lại có điện trở lại, đám đông tụ tập ồn ào náo nhiệt. Trần Tử Khinh chen vào giữa đám người. Trước khi nhìn thấy kẻ bị bắt, anh vẫn tưởng tượng đó phải là một kẻ có thân hình nhỏ bé, nhanh nhẹn.
Bởi vì bước chân quá nhẹ, như mèo, không nghe thấy tiếng động.
Nhưng khi nhìn thấy mới phát hiện đó là một người có thân hình bình thường, trông còn vụng về, tầm thường.
Trần Tử Khinh dừng ý định chen lên trước. Anh đứng cách một vài người quan sát người công nhân đang ngồi xổm ôm đầu. Trong ký ức của nguyên chủ không có đoạn nào liên quan đến người này, rõ ràng hai người chưa từng có giao tiếp.
Thuộc kiểu người không có chút tồn tại nào trong nhà máy.
Trước những lời chỉ trích giận dữ của mọi người, người công nhân kia không chịu nhận tội.
"Tôi đi bắt người mà."
"Nói láo! Tôi thấy rõ cậu đứng ngay chỗ nối dây!"
"Tôi nghe thấy tiếng bước chân nên nghĩ chắc là thằng đó lại định kéo dây trộm điện, tôi mới chạy ra đó!"
"Vậy sao tôi gọi mà cậu trốn?"
"Lúc đó tôi đang nghĩ xem nó chạy đi đâu, đột nhiên anh hét lên, tôi sợ quá thôi!"
Trần Tử Khinh đứng ngoài quan sát. Anh hiểu rõ năng lực bản thân, khả năng quan sát và phân tích không hơn được mọi người ở đây, thậm chí chưa chắc đạt mức trung bình. Vì vậy anh chọn cách để mọi người tự khai thác người công nhân kia.
Những người nóng tính đã không kiềm chế được, họ thay phiên nhau tra hỏi. Người công nhân chỉ lặp đi lặp lại cùng một câu trả lời, không ai khai thác được thêm thông tin.
Tôn Thành Chí không chịu nổi cảnh này, gã quát tháo dữ dội. Chung Minh kéo gã ra phía sau. Khi bầu không khí bạo lực sắp bùng nổ, trưởng ban Lưu xuất hiện. Ông trừng mắt nhìn đứa học trò ngỗ ngược, ra hiệu cho đứa học trò lớn trông chừng nó.
Người công nhân nhìn thấy trưởng ban Lưu như thấy cứu tinh, kêu lên thảm thiết: "Trưởng ban Lưu!"
Trưởng ban Lưu ôn tồn: "Cậu đứng dậy đi đã."
Sau đó ông khuyên nhủ đám đông đang phẫn nộ muốn ông phân xử: "Các đồng chí, mọi người bình tĩnh. Phải hỏi cho kỹ thì mới kết tội được, đừng để oan cho người nhà mình."
Người công nhân dùng tay áo lau nước mũi: "Thật sự không phải tôi làm."
"Tôi không thấy gì cả, nhưng thật sự có tiếng bước chân đi qua ngoài cửa sổ tôi."
"Tôi đã đuổi theo nhanh nhất có thể, đến chỗ tiếp điện cầu thang phía đông thì mất điện, nhưng không hiểu sao biến mất tiêu, cũng không nghe tiếng xuống cầu thang. Tôi oan lắm, tôi thề!"
Người công nhân khóc lóc thảm thiết: "Nếu là tôi làm, đời này tôi không lấy được vợ, đời sau và đời sau nữa cũng thế!"
Lời thề này quả thật rất độc.
Tiếng chửi rủa trên hành lang lập tức giảm bớt.
Trần Tử Khinh thầm hỏi: "Hệ thống Lục, cậu có ở đó không? Cậu ngủ rồi sao?"
Hệ thống: [Nói.]
Trần Tử Khinh trầm mặc một lúc, thật lạnh nhạt, hệ thống giám hộ của anh vẫn như mọi khi, chẳng có chút tình người nào.
"Tôi muốn hỏi, số lần trả lời của tôi là bao nhiêu?"
Hệ thống: [Một lần.]
Trần Tử Khinh nói: "Tôi là người mới, người mới không thể có cơ hội thử sai sao?"
Hệ thống: [Không thể.]
Trần Tử Khinh cảm nhận được cảm giác nghẹt tim, chỉ có một lần trả lời, vậy anh chỉ có thể nộp đáp án khi có bằng chứng xác thực.
Tầng hai mấy ngày nay bị kẻ phá hoại ngầm làm cho nổi cáu, trưởng phòng Lý không có ở đây, một mình trưởng ban Lưu không thể xoa dịu tâm trạng của họ, phải đợi công an tới đưa công nhân đi, sự việc này mới tạm dừng.
Mọi người đều đứng trong sân tận hưởng làn gió mát chờ kết quả, họ tin vào năng lực và sự công bằng của công an.
Thế nhưng kết quả từ công an là: không có hành vi xấu.
Thôi, oan người rồi.
Trong nỗi thất vọng, những ai đã chỉ trích hay mắng đồng chí đó vội vàng đến xin lỗi, nếu không lương tâm không yên, đêm nay không ngủ được.
Trần Tử Khinh trở về ký túc xá, anh nghi ngờ tiếng bước chân tối nay là cố ý lộ ra.
Không phải trong phim thường nói sao, hung thủ cơ bản đều là kiểu người thích diễn, có ham muốn trình diễn.
Mục tiêu nhiệm vụ cảm thấy mãi không ai phát hiện ra mình, chán rồi, nên tìm niềm vui mới.
Trần Tử Khinh đứng trước giá rửa mặt, anh vốc một nắm nước lạnh từ chậu rửa mặt hất lên mặt, vắt khăn, nhắm mắt lau mặt.
Ngay khoảnh khắc này, anh cảm thấy phía trước dường như...
Có một người đứng đó.
Lông tơ trên lưng dựng đứng lên.
Trần Tử Khinh cảm thấy máu trong người như đông cứng lại, anh gắng gượng gỡ chiếc khăn mặt ra.
Không có gì, phía trước chỉ là cánh cửa đóng chặt.
Không biết có phải vì một mình ở trong phòng ký túc xá dành cho hai người hay không, quá yên tĩnh, yên tĩnh đến mức nghe cả tiếng thở của mình mà cảm thấy rợn người.
Trần Tử Khinh đặt khăn mặt trở lại chậu rửa, động tác nhẹ nhàng như sợ kinh động thứ gì đó, anh khẽ khàng đi đến giường, một mạch lật tấm ga giường lên và nhét vào dưới chăn.
Khi khoảng trống dưới gầm giường lộ ra...
Cảm giác lạnh buốt trong xương tủy vẫn không giảm.
Dù biết tất cả chỉ là ảo giác, nhưng anh cần có bạn cùng phòng, anh không thể không có bạn cùng phòng!
Ý nghĩ này bùng lên dữ dội, Trần Tử Khinh vội vã chạy đi tìm Chung Minh.
Chung Minh sắp đi ngủ, gã đóng cửa phòng ký túc xá lại, đi một đoạn ngắn rồi dừng ở một chỗ lan can hành lang hỏi Trần Tử Khinh, giọng khàn khàn vì mắng Tôn Thành Chí cả buổi: "Cậu tìm tôi có việc gì?"
Trần Tử Khinh nói nhỏ: "Thầy Chung, anh dọn về ở lại đi."
Chung Minh không ngờ lại nghe câu này, kinh ngạc hỏi: "Ý cậu là gì?"
"Tôi không có ý gì khác." Trần Tử Khinh ứng biến tìm lý do: “Căn phòng đó bỏ không phí lắm."
Biểu cảm của Chung Minh trở lại bình thường: "Phòng tôi ở hiện giờ ổn rồi, không đổi nữa."
Trần Tử Khinh nói: "Không phải đổi mà là dọn về thôi."
Chung Minh vẫn không lay chuyển: "Tôi không dọn."
Trần Tử Khinh còn chưa kịp nở nụ cười, đã nghe thấy câu nói từ trên vọng xuống: "Tôi không muốn ở chung phòng với cậu."
Lời đã nói đến mức này, người có chút tự trọng nào cũng nên biết khó mà lui.
Nhưng Trần Tử Khinh không phải là người dễ dàng từ bỏ, đặc biệt là trong chuyện này, anh vẫn muốn tranh thủ thêm chút nữa: "Là vì Chung Cô sao?"
Chung Minh im lặng. Ngay khi Trần Tử Khinh tưởng rằng đã tìm đúng hướng, định chiều theo ý Chung Minh để thuyết phục gã dọn về trước đã, thì một gáo nước lạnh dội thẳng vào mặt.
"Đơn giản là tôi ghét cậu." Chung Minh nói.
Trần Tử Khinh cười khô khan, thu nụ cười lại, mím môi: "Thôi được."
Anh ở đây chưa đầy một tháng, thời gian ngắn ngủi, trong số những người đàn ông tiếp xúc nhiều, Mã Cường Cường là người đáng tin cậy nhất, cũng là người thân thuộc nhất, nhưng Mã Cường Cường lại nhát gan hơn cả anh, không thể cho anh cảm giác an toàn.
Phải tìm một người dương khí thịnh vượng mới có thể trấn áp được sự hoảng loạn trong lòng anh.
Bên Chung Minh đã hết hy vọng rồi.
Trần Tử Khinh đành chuyển sang tìm Tông Hoài Đường, lần này ngôn từ trau chuốt hơn nhiều so với khi nói chuyện với Chung Minh, sử dụng chiêu nhân vật yếu thế bất lực cần nhờ vả.
Tông Hoài Đường chưa ngủ, tinh thần còn rất hăng, hắn ngồi bên bàn cạnh cửa sổ lắp ráp mô hình thuyền buồm bằng gỗ, không biết có nghe vào hay không.
Trần Tử Khinh đành phải nói lại lần nữa.
Tông Hoài Đường cuối cùng cũng dừng động tác tay, nhìn anh với ánh mắt ẩn chứa nụ cười: "Tìm tôi đầu tiên?"
Trần Tử Khinh lập tức gật đầu: "Ừ."
Tông Hoài Đường nhẹ nhàng buông một câu: "Không phải là lựa chọn dự bị của cậu sao?"
Trần Tử Khinh: "..."
"Không, không phải đâu." Anh mở to mắt tràn đầy thành ý: “Anh là lựa chọn ưu tiên của tôi."
Cạch!
Một bộ phận nhỏ tinh xảo bị hai ngón tay tùy ý quăng lên bàn, Tông Hoài Đường chống tay đứng dậy, hắn khập khiễng bước về phía Trần Tử Khinh.
Cảm giác áp lực kèm theo nguy hiểm ập tới, Trần Tử Khinh lùi lại từng bước.
Tông Hoài Đường dồn anh vào góc tường: "Định lừa ai đây, Hướng Ninh? Tưởng tôi không nghe thấy cậu van xin Chung Minh sao?"