Chương 56

Đầu óc Trần Tử Khinh trống rỗng.

Dù là gay nhưng anh chưa từng trải nghiệm chuyện gì, đây là lần đầu tiên bị người khác giữ mặt, lại còn là một người đồng giới cao ráo đẹp trai nhưng miệng lưỡi quá sắc sảo.

Còn gần hơn cả lần trước hắn bấm huyệt nhân trung cho anh, gần đến mức hơi thở hòa quyện, có thể nhìn rõ từng nếp gấp trên mí mắt, những đường vân quanh khóe mắt, cùng hình ảnh chính mình phản chiếu trong đồng tử đối phương, không chỉ là mập mờ, không chỉ là thân mật.

Đủ để khơi gợi chút gì đó...

Nếu không phải thẳng, có lẽ anh đã nghĩ sai hướng rồi.

Tông Hoài Đường thấy biểu cảm người trước mặt thay đổi liên tục, không hiểu đang giở trò gì. Vừa định châm chọc vài câu, hắn chợt nhận ra hành động của mình, vội rút tay lại giãn cách khoảng cách.

Trần Tử Khinh xoa xoa chỗ bị véo trên mặt: "Tôi đảo mắt là quyền tự do cá nhân, có làm phiền anh đâu? Kỹ thuật viên Tông, anh không thấy mình quá hống hách sao?"

"Cãi cùn." Tông Hoài Đường cúi đầu nhìn đầu ngón tay, chà xát, lòng thầm thấy kỳ quặc. Mình bị bệnh à? Véo mặt đàn ông.

Đúng là bệnh thật.

Thiếu ngủ? Ăn no quá? Đều có thể.

Tông Hoài Đường quay đầu, tầm mắt dừng ở bức tường đất cạnh bụi trúc xa xa, ong đất lượn quanh. Ánh mắt hắn vô hồn đậu lên đó.

Trần Tử Khinh dang rộng chân, hai tay chống xuống ghế, thở phào một hơi lớn: "Anh không sợ tôi tiết lộ chuyện anh giả làm anh trai ở đây?"

Tông Hoài Đường buồn ngủ là buồn ngủ ngay, mí mắt sụp xuống: "Buồn cười, ai mà chẳng biết?"

Trần Tử Khinh: "..."

Đúng thế. Chuyện này vốn dĩ đã nổi tiếng, ngay cả giám đốc là người trong cuộc còn không ngăn cản, người ngoài như họ biết nói gì được?

Dù sao đến giờ vẫn chưa xảy ra rắc rối gì, có ý kiến cũng đành chịu, căn bản không tìm được điểm nào để bàn.

Trần Tử Khinh nói: "Nhưng anh giả làm anh ấy giải trí riêng tư thì thôi, chuyện công việc không thích hợp đâu. Hai người là hai cá thể, hai góc nhìn khác nhau. Anh làm vậy là quấy nhiễu."

Tông Hoài Đường duỗi chân trái vận động vài cái: "Thầy Hướng nói có lý, tôi sẽ chuyển lời này tới vị giám đốc toàn năng của cậu, nhờ ngài ấy chọn ngày viết báo cáo gửi riêng cho cậu, được chứ?"

Trần Tử Khinh méo miệng, giọng điệu chua ngoa thế không biết.

Ánh nắng rực rỡ trải khắp khu vườn, phủ lên con đường bê tông, len lỏi vào từng khe lá. Tông Hoài Đường nhắm mắt lim dim, bỗng cất tiếng: "Thầy Hướng của chúng ta phụ trách bảng tin ở công đoàn, thông báo hay hoạt động gì của nhà máy đều do cậu viết, sao giờ lại sai cả chữ thông dụng?"

Tim Trần Tử Khinh đập thình thịch: "Ai chẳng có lúc sơ suất."

Tông Hoài Đường vắt chân trái lên đùi phải, cười nhạt: "Thế nên đây chính là thành ý mà cậu nói."

Trần Tử Khinh không muốn tiếp tục chủ đề này nữa, sợ lộ ra cả rổ sơ hở.

"Tôi viết lại." Anh thu thư xin lỗi bỏ vào túi.

Tông Hoài Đường hé mắt, qua khe hẹp nhìn anh chằm chằm: "Làm ơn nghiêm túc chút."

Trần Tử Khinh đối phó: "OK."

Tông Hoài Đường bỗng ngồi thẳng dậy, biểu cảm phóng đại: "Ô, ngoại ngữ đấy à."

Trần Tử Khinh: "..."

Tông Hoài Đường xoay chiếc ly thủy tinh trên bàn gỗ dày: "Thầy Hướng uống mực tàu từ bao giờ thế? Lén lút tiến bộ một mình mà không dẫn đồng chí đi cùng thì không hay đâu."

Trần Tử Khinh cảm thấy vô cùng bất lực, thực sự vô cùng bất lực.

Dưới tán cây lại chìm vào tĩnh lặng.

Trần Tử Khinh ngửi mùi hương ngọt ngào rồi với tay hái một chùm hoa hòe trên đầu, chọn chùm sắp nở mà chưa nở hẳn, dùng răng cắn một bông ăn thử, ngọt lịm. Đột nhiên anh buột miệng: "Tôi chưa thấy anh trai anh giả làm anh bao giờ."

Tông Hoài Đường bình thản đáp: "Anh ấy không biết diễn người què."

Trần Tử Khinh nghẹn lời: "Tôi không tưởng tượng nổi cảnh giám đốc giả làm anh trông thế nào. Anh ấy chín chắn đứng đắn, không như anh... Ừm..."

"Ừm cái gì?" Tông Hoài Đường cười nhạt: “Nhẹ dạ cả tin? Lông bông vô tích sự?"

"Tôi có nói thế đâu."

"Hừ." Tông Hoài Đường lật tờ báo che lên mặt, ngả người ra sau tựa vào lưng ghế chợp mắt.

Trần Tử Khinh bước ra khỏi bóng râm đứng dưới nắng ăn hoa hòe. Tông Lâm Dụ không liên quan đến nhiệm vụ, cũng không dính đến năm cái đánh dấu kia, nên không cần thiết phải cố tình tiếp cận. Anh đâu phải là nguyên chủ Hướng Ninh, có thứ tình cảm ngưỡng mộ mù quáng đó.

Nhà máy rộng thế này, giám đốc không tìm anh, anh không tìm giám đốc, mấy ngày, thậm chí cả tuần không gặp mặt cũng là chuyện bình thường.

Trừ khi họp toàn thể hoặc bị gọi riêng lên.

Hình như tháng trước Tông Lâm Dụ đi công tác vài ngày, từ đó đến giờ chưa tổ chức cuộc họp toàn thể nào.

Với phong cách xử sự của Tông Lâm Dụ, nếu không có việc công thì không thể nào đi tán gẫu với công nhân được.

Vì vậy cho đến nay, anh chưa từng gặp Tông Lâm Dụ thực sự.

Cảnh hai anh em song sinh xuất hiện cùng nhau chỉ tồn tại trong ký ức của nguyên chủ Hướng Ninh.

Điều này không quan trọng, anh chỉ quan tâm đến mục tiêu nhiệm vụ.

"Tôi đi đây." Trần Tử Khinh ăn xong một chùm, lại hái thêm chùm hoa hòe khác lắc lư trên tay, những bông hoa trắng mũm mĩm e ấp cúi đầu.

Trong làn gió ấm thoáng vang lên câu hỏi lười biếng: "Tạm biệt trong tiếng anh nói thế nào?"

Trần Tử Khinh không ngừng bước, chuẩn bị rẽ vào góc. Anh hơi ngại ngùng với phát âm nhà quê của mình, thầm lẩm bẩm mấy lần rồi mới hét to: "Goodbye!"

Tông Hoài Đường kéo dài giọng: "Cổ... Đức... Bai..."

Trần Tử Khinh tìm thấy sự an ủi từ cách phát âm của hắn, vui vẻ hớn hở: "Goodbye!"

Một buổi chiều tầm thường, sân nhà tụ tập từng nhóm người tập thể dục, xoay vòng lắc eo, đi dạo tiêu hóa thức ăn.

Trần Tử Khinh rửa hộp cơm dưới vòi nước, dầu mỡ dính đầy tay, anh mượn giấy vệ sinh lau chùi các góc hộp. Từ bên ngoài vọng vào tiếng nhạc, Bạch Vinh, học trò thứ ba của trưởng ban Lưu đang chơi đàn accordion.

Hành lang thỉnh thoảng vang lên tiếng bước chân thoải mái, người thì mới lấy nước nóng về, người đang chuẩn bị đi, gặp nhau là dừng lại tán gẫu, có ai nhập hội thì cùng nhau tám chuyện.

Cảnh tượng dưới lầu cũng na ná như vậy.

Tôn Thành Chí mới phiêu bạt về từ đâu, dựng xe đạp trước lầu. Gã vuốt ve thanh ngang xe, chiếc mũ bát giác màu kaki đè mái tóc mai bóng nhẫy. Dù có đôi lông mày rậm mắt to, nhưng biểu cảm lại vừa ngọt ngào vừa biếи ŧɦái.

Một hàng công nhân ngồi xổm trên bậc thềm cười ầm lên.

"Thầy Tôn, thanh ngang xe này chở cô gái nào thế?"

"Hahaha, xoa cái gì mà gió lớn thế này vẫn không thổi bay mùi thơm đi được."

"Chắc phải là kem dưỡng da nổi tiếng rồi!"

"Thơm chết đi được nhỉ."

"Hồn thầy Tôn bị kem dưỡng da cuốn mất tiêu rồi."

"Cút xéo." Tôn Thành Chí vừa hát vừa đi vào ký túc xá, tiếng Quảng Đông lơ lớ: "Long bàn, long lão... Mạn lôi thâu thâu..."

"Tái càn hấp... Thâu thâu áp phẩm thu lão..."

"Tây hắc, tây tảo..."

Gã gãi hai cái nách rồi đưa lên mũi ngửi, vừa hát vừa lảng vào một phòng ký túc.

Người công nhân thường xuyên bị gã cướp đồ ăn thấy gã liền đầu hàng: "Tôi không có đồ ăn đâu."

Tôn Thành Chí đi vòng quanh phòng, đi đến đâu ngửi đến đấy.

"Thật sự không có, đừng ngửi nữa!"

"Lừa ai chứ đừng hòng lừa được ông mày." Tôn Thành Chí giật tấm chăn bông trên giường lên, tìm thấy một túi thịt bò khô giấu rất kỹ. Trong tiếng hét giận dữ của chủ nhân, gã đắc ý bỏ đi.

Đêm dần khuya, đèn trong các phòng ký túc lần lượt tắt, chỉ còn đèn hành lang là sáng.

Không biết bao lâu sau, một tiếng hét thất thanh vang lên.

"Bắt được rồi!"

"Mọi người mau ra xem! Bắt được thằng kéo trộm dây điện rồi!"

Trần Tử Khinh thậm chí không kịp mặc áo ngoài, chỉ mặc mỗi chiếc áo ba lỗ trắng đã chạy vội ra ngoài.