Chương 53

Phân xưởng ba có một công nhân bị ốm, hình như là do sợ hãi mà ra.

Trần Tử Khinh tranh thủ giờ nghỉ trưa vội vã chạy đến bệnh viện dò hỏi, nào ngờ chuyện chẳng liên quan gì đến việc mất điện, mà là chuyện phích nước gì đó, anh không hứng thú quan tâm vài câu rồi rời khỏi phòng bệnh.

Mã Cường Cường cùng đến bệnh viện nhưng không vội rời đi theo, cậu tiến lại gần chai nước muối treo ngược trên giá truyền dịch, liếc nhìn xem bên trong còn bao nhiêu: "Đồng chí Tiền, không làm việc gì thất đức thì nửa đêm không sợ quỷ gõ cửa, không có chuyện gì đâu..."

Tiểu Tiền bỗng giật mình ngồi bật dậy như người hấp hối: "Có có có có ma?"

"Ơ, cậu đừng ngồi dậy thế, sắp tuột kim rồi!" Mã Cường Cường vội vàng đè Tiểu Tiền xuống, nhưng lại bị anh ta túm chặt tay, gặng hỏi làm sao hắn biết là do ma làm.

"Tôi không biết đâu, tôi biết gì đâu." Mã Cường Cường bị nắm đau đến mức nước mắt giàn giụa: “Làm gì có ma chứ, người chết rồi chẳng phải hết tất cả sao? Bố tôi bảo thế."

Tiểu Tiền trợn mắt lồi cả ra ngoài: "Thế sao cậu lại nói nửa đêm quỷ gõ cửa?"

Mã Cường Cường vừa khóc vừa phụng phịu: "Tôi an ủi cậu thôi mà."

Tiểu Tiền nghiến răng nhấn từng tiếng: "Cảm ơn cậu nhé, thật sự cảm ơn!"

Mã Cường Cường hít mũi sụt sịt, trông ngốc nghếch, đầu óc đần độn, tâm trí non nớt, khiến người ta khó lòng muốn nói chuyện sâu xa phức tạp với cậu, đúng là đàn gảy tai trâu.

Tiểu Tiền chán nản nằm xuống giường, lúc đó anh ta đã bảo bạn cùng phòng rằng cái phích nước đó không phải của anh ta.

Bạn cùng phòng rất ngạc nhiên, nói rằng khi về đến ký túc xá, phích nước đã đặt sẵn trên bàn anh, còn nói trước đó chưa thấy anh ta dùng, nên tưởng là anh đi đâu đó mua về sau giờ làm.

Không hiểu nổi, không rõ là chuyện gì, Tiểu Tiền bảo bạn cùng phòng mang phích nước vào nhà vệ sinh, một lúc sau, anh ta kéo bạn cùng phòng vào xem thì phát hiện phích nước đã biến mất.

Ai lấy đi cũng được, miễn là đừng để anh ta nhìn thấy nữa là được.

Nhưng anh ta vẫn gặp ác mộng, giờ làm việc đầu óc quay cuồng, thỉnh thoảng lại giật mình hét lên, khiến đồng nghiệp phải đưa vào bệnh viện truyền dịch.

Tiểu Tiền run rẩy: "Đồng chí Mã, miệng tôi đắng ngắt, không lẽ mật của tôi vỡ rồi?"

Mã Cường Cường: "..."

"Tục ngữ nói, sợ vỡ mật mà." Mặt Tiểu Tiền tái mét: “Mật thật sự có thể bị sợ vỡ đấy."

Mã Cường Cường gãi đầu, suy nghĩ một lúc rồi nói: "Chắc cậu chỉ bị cảm thôi?"

"À phải rồi, tôi đang sốt mà." Tiểu Tiền lẩm bẩm như người mất trí: “Cảm thì miệng đắng, ai cũng thế, bình thường thôi."

"Tôi đi đây, đồng chí Tiền, anh tôi còn đợi ngoài kia." Mã Cường Cường đóng cửa phòng bệnh lại, hướng ra cửa không một bóng người gọi: "Anh?"

Cậu ngơ ngác nhìn quanh hành lang: "Anh tôi đâu rồi, mọi người có thấy anh tôi không?"

Người nhà công nhân trên hành lang nhìn nhau ngơ ngác, chúng tôi làm sao biết cậu là ai, anh cậu là ai?

Mã Cường Cường vung tay chạy ra khỏi tòa nhà: "Anh ơi!"

Bên vệ đường, Trần Tử Khinh đáp lời cậu, Mã Cường Cường lập tức nở nụ cười tươi rói, hớn hở chạy đến: "Anh không đi à, anh đợi em cùng về nhé!"

Trần Tử Khinh nghịch sợi cỏ dài mảnh: "Nói chuyện gì mà lâu thế?"

Mã Cường Cường thở phì phò: "Chẳng nói gì đâu." Cậu nhe răng cười toe toét: “Đồng chí Tiền nhát gan hơn cả em nữa."

Trần Tử Khinh thầm nghĩ, có gì lạ đâu, gan anh trai cậu cũng chẳng to hơn là mấy.

"Anh ơi, giờ làm gì, viết thơ à?" Mã Cường Cường hớn hở hỏi.

Trần Tử Khinh đáp: "Viết."

"Thế em không đi cùng anh được rồi, em đã hứa với Chung Cô giúp chị ấy dán biểu ngữ cho hội thao." Mã Cường Cường kéo lại chiếc quần đang tuột xuống.

"Ừ, em đi đi."

Trần Tử Khinh thấy bực mình quá, các môn thi đấu cá nhân trong hội thao bao gồm chạy nước rút, nhảy dây, nhảy cao, bóng bàn, đá cầu, vòng lắc eo, bóng rổ, còn môn đồng đội thì có kéo co và tiếp sức.

Môn cá nhân nào anh cũng không giỏi, nếu bắt buộc phải chọn thì chỉ có nhảy cao là tạm được, còn môn đồng đội thì anh thích kéo co vì có thể ăn theo.

Sau khi các tổ nộp danh sách đăng ký môn thi, đến cuối tháng này mới có kết quả chính thức.

Trước khi kết quả được công bố, anh phải sống trong thấp thỏm lo âu.

Còn khi kết quả ra rồi...

Thôi, nghĩ tới đã thấy sợ.

Thật lo sẽ có một môn thi không giành được hạng nhất rồi nhận ngay một cảnh cáo, thế là toi đời, hẹn gặp lại.

Trần Tử Khinh giẫm phải cục đất, đế giày bị hằn lên, anh bước từng bước nặng nề với dáng đi chữ bát vào trong.