"Vậy anh cất kỹ vào nhé, tôi đã ghi tên cả đầu lẫn cuối thư rồi, không tiện để người khác đọc." Trần Tử Khinh định đi, bỗng quay đầu lại: "Kỹ thuật viên Tông, anh nói xem dây điện có khả năng khiến người ta cảm thấy nóng rát như lửa đốt không?"
Tông Hoài Đường cầm tờ giấy đi về phía bàn làm việc: "Có khả năng hay không? Chuyện này bình thường còn gì, điện giật có thể gây tê liệt, chân tay cứng đờ không cử động được, dẫn đến các mức độ bỏng khác nhau, cũng có thể gây bỏng, cháy."
Trần Tử Khinh bám sát theo sau như học trò xin thầy gợi ý giải bài: "Dây điện không bị tróc vỏ có bị giật không?"
"Môi trường ẩm ướt xung quanh, tính cách điện và từ trường đều là yếu tố ảnh hưởng." Tông Hoài Đường liếc nhìn đồng hồ: “Bác thợ điện Vương giờ này đang trực, tự đi mà hỏi."
"Tôi hỏi anh cũng vậy thôi, anh đã giúp tôi giải đáp thắc mắc rồi." Trần Tử Khinh cảm thán từ đáy lòng: "Tri thức thật sự mang lại cảm giác an toàn, kỹ thuật viên Tông học rộng thật đấy."
Tông Hoài Đường: "..." Thật sự không phải đang chế nhạo hắn sao?
"Thầy Hướng khiêm tốn quá." Tông Hoài Đường nở nụ cười gượng gạo khen ngợi: “Trong nhà máy ai chẳng biết cậu trên thông thiên văn dưới tường địa lý, cổ kim gì cũng biết."
Trần Tử Khinh ngượng ngùng vẫy tay: "Cả nhà máy chế tạo chúng ta, chỉ mình giám đốc là người có thể làm được điều đó thôi, sao tôi có được phúc phận như vậy."
Tông Hoài Đường đá ghế ra ngồi xuống, chán ghét không thèm quan tâm đến "kẻ nịnh giám đốc" này nữa.
Trần Tử Khinh chân thành nói: "Kỹ thuật viên Tông, tôi thật lòng mong có thể trở thành bạn với anh."
Tông Hoài Đường không thèm ngẩng mặt: "Đi làm bạn với giám đốc của cậu đi."
Trần Tử Khinh bắt chước cách nói của hắn, lặng lẽ phản kích. Đi làm bạn với giám đốc của anh đi.
Anh đi bôi thuốc cho ngón tay, rồi cầm cái bấm móng tay quay lại: "Kỹ thuật viên Tông, anh cắt phần da tay này giúp tôi đi, tay trái tôi khó cắt lắm."
Tông Hoài Đường chống cằm vẽ bản vẽ: "Lúc nãy đồng chí Chung ở đây, cậu còn bảo cô ấy chích bọng nước cho, chẳng phải cắt da là chuyện nhỏ sao."
Trần Tử Khinh gãi gãi mặt: "Lúc đó tôi chưa nghĩ tới chuyện cắt da."
Tông Hoài Đường thong thả nói: "Mở cửa ra là cả xưởng đầy người, không biết nhờ họ à?"
Trần Tử Khinh thành thật trả lời: "Ai cắt cũng vậy thôi, anh đang ở trước mặt tôi nên tôi nghĩ đến anh đầu tiên."
Tông Hoài Đường đập bút một tiếng "cạch" xuống bàn, quay người ngẩng đầu, đôi mắt đen hơi nheo lại: "Vậy thì sao?"
Trần Tử Khinh chợt hiểu ra: "Vậy nên tôi vẫn hy vọng kỹ thuật viên Tông có thể giúp tôi."
"Xì, chưa thấy ai nói nhảm giỏi như cậu, không hiểu sao cậu có thể lải nhải thế, kiếp trước làm ở xưởng dệt à." Tông Hoài Đường mở bấm móng tay ra: “Tôi sẽ không đυ.ng vào cậu đâu, tự kéo da lên đi."
"Thầy Chung cũng bảo tôi lắm chuyện." Trần Tử Khinh dùng tay trái kéo miếng da bị bỏng rủ xuống ở đầu ngón tay phải.
Giám đốc thuận tay trái, Tông Hoài Đường cũng vậy.
Mặc dù mặt hắn nhăn nhó khó chịu đến mức có thể kẹp chết ruồi, nhưng động tác lại không thô bạo, ẩn sâu bên trong là một người dịu dàng tinh tế.
Trần Tử Khinh hầu như không cảm thấy đau đớn gì.
Tông Hoài Đường vứt cái bấm đi, lau tay dù chẳng chạm vào anh: "Trưa nay không cần ăn cơm nữa, no rồi."
"Đúng là hơi ghê, làm khó kỹ thuật viên Tông rồi." Trần Tử Khinh nhịn đau bôi thuốc lên chỗ da bị hở, mặt tái mét toàn, thân run rẩy như đang ăn Tết, anh chợt nghĩ rằng có lẽ lần đầu tiên của đàn ông cũng như vậy.
Đợi hoàn thành nhiệm vụ trở về thế giới thực, nuôi dưỡng cơ thể khỏe mạnh, rồi tìm một người từ trong ra ngoài đều hợp ý để kiểm chứng.
Sáng hôm sau chạy buổi sáng, tám người xếp thành một hàng, nam nữ xen kẽ, đội hình dài ngoằng, nhìn qua chỉ thấy toàn đầu người.
Điểm danh báo số.
"Đủ!" Trưởng phòng Lý tuýt còi: “Chạy!"
Công nhân chạy bộ quanh khu sinh hoạt theo trật tự, Tông Hoài Đường ở cuối cùng, chân trái hắn không tiện nên chạy chậm.
Bên cạnh Tông Hoài Đường là nữ công nhân gần đây thường xuyên đi cùng hắn, hoa khôi của nhà máy được mọi người bầu chọn.
Trần Tử Khinh cách họ vài hàng, vừa chạy vừa ngoái lại nhìn.
Không biết Tông Hoài Đường đã nói gì bên tai hoa khôi, cô ấy e thẹn cúi đầu, mặt đỏ như hoa.
Tình cảm nồng nàn lắm, có vẻ quan hệ sắp chính thức rồi. Trần Tử Khinh thu tầm mắt lại bước từng bước về phía trước, trong đầu hiện lên diễn biến nhiệm vụ. Hiện giờ các đường nhánh ở hành lang không bị động vào nữa, chỉ còn hai đường chính phía đông và tây bị phá hoại.
Bên này vừa sửa xong thì bên kia lại hỏng, như trò đùa ác ý.
Đối phương cũng không như trước khi nhiệm vụ chính thức bắt đầu, âm thầm thao tác lúc nửa đêm rồi khôi phục lại không để lại dấu vết. Giờ đây chúng cứ thế đứt đoạn, bị công nhân chửi rủa rồi nối lại.
Hơn nữa thời gian phá hoại cũng sớm hơn, ngày càng sớm.