Chương 8

“Đang xem ảnh nóng à?”

Sau lưng bỗng vang lên tiếng cười trầm thấp, Tra Khách Tỉnh cất điện thoại quay đầu lại, không kịp phòng bị mà lọt vào đôi mắt sâu thẳm của Trịnh Diêu.

Trước đây anh ta ở New York luôn đeo kính râm, trên máy bay thì đeo bịt mắt, đây là lần đầu tiên sau nhiều năm Tra Khách Tỉnh đối mặt với anh ta ở cự ly gần. Đôi mắt quen thuộc đó, luôn mang theo ý cười, đa tình nhưng ngạo nghễ, khiến Tra Khách Tỉnh căng thẳng siết chặt nắm đấm.

Hiện tại hai người cao ngang nhau, nhưng Trịnh Diêu đứng trên một bậc thềm, đủ để nhìn xuống anh.

Trịnh Diêu có xương lông mày cao, hốc mắt sâu, lông mi ở đuôi mắt hơi dài, khi cụp mắt nhìn người, giống như loài chim săn mồi đang ngắm nghía con mồi.

Tra Khách Tỉnh chỉnh lại cảm xúc, bình thản nói: “Anh Trịnh, lần này thực sự cảm ơn anh.”

“Hờ hờ… cảm ơn thế nào đây?” Trịnh Diêu móc thuốc lá ra, chợt nhớ đang ở sân bay lại nhét vào túi quần.

Tra Khách Tỉnh nghiêm túc nói: “Anh muốn quà cảm ơn gì?”

Trịnh Diêu nhướn mày: “Hay là trả lại đây?”

“…” Tra Khách Tỉnh biết Trịnh Diêu đang nói gì, chỉ có thể giả vờ không hiểu.

Trịnh Diêu nheo đôi mắt đẹp lại: “Ngày xưa tao vì để báo đáp mày, đã đổ máu đấy…”

“…”

“Đừng căng thẳng, tao không có thất đức như mày đâu!” Trịnh Diêu nhảy xuống bậc thềm, chiếc túi du lịch căng phồng có ý hay vô ý mà va mạnh vào nửa thân dưới của anh: “Cái đồ thất đức, làm xong rồi chuồn mất, đến quần cũng chẳng buồn kéo lên cho tao!”

Nói xong, anh ta đưa tay vuốt lại mái tóc hơi rối và xoăn ra sau, sải bước đi nhanh.

Cho đến khi Trịnh Diêu khuất dạng sau khúc cua của phòng chờ, Tra Khách Tỉnh mới thở phào nhẹ nhõm, lẩm bẩm: “Nói bậy bạ!”

Anh nhớ rất rõ, anh đã kéo quần lên cho anh ta rồi mà.

Ít nhất thì qυầи ɭóŧ đã được kéo lên rồi.

Ra khỏi sân bay, Tra Khách Tỉnh đi thẳng đến tòa nhà tập đoàn, ông anh phế vật và Tra Thanh Lạc “bà thím” tranh cãi với Tra Ngọc Châu thế nào thì anh lười quản. Tra Ngọc Châu muốn đại nghĩa diệt thân đi theo thủ tục pháp luật hay muốn dùng chuyện của Tra Khách Thừa để đàm phán điều kiện với Tra Thiên Khuyết thì anh cũng không quan tâm, công ty còn cả một đống công việc đang chờ xử lý!

Tập đoàn Truyền thông Tra Thị do Tra Ngọc Châu thành lập cách đây hơn bốn mươi năm, hiện tại lĩnh vực kinh doanh rất rộng, mười mấy năm trước đã niêm yết trên sàn chứng khoán A-share và Hồng Kông. Tra Khách Thừa, người phụ trách kinh doanh ở nước ngoài, hai năm trước đã cố gắng đưa công ty niêm yết trên Nasdaq, nhưng đến phút chót lại bị Chủ tịch Hội đồng quản trị Tra Ngọc Châu dừng lại. Bây giờ nghĩ lại, việc Tra Khách Thừa gây ra thua lỗ có lẽ cũng liên quan đến việc niêm yết không thành công.

Tra Khách Tỉnh trở về từ London sau bốn năm rưỡi du học và vào làm việc tại Tập đoàn Truyền thông Tra Thị, anh đã từng phụ trách nhiều phòng ban, hiện là Giám đốc điều hành (COO) của tập đoàn, nhưng các cổ đông đều rõ ràng, nhiều quyết sách định hướng, ý kiến của anh, một COO, còn quan trọng hơn cả CEO Tra Thiên Khuyết.

Tra Khách Tỉnh ở nhà họ Tra là người có nhân cách ôn hòa, dễ tính, còn ở công ty thì trông có vẻ lịch thiệp nhưng lại độc đoán trong hành động, không phải một lãnh đạo thân thiện. Anh gọi tất cả các trưởng phòng của các bộ phận như xuất bản, điện ảnh, quảng cáo, chương trình tạp kỹ, thương mại điện tử đến hỏi vài câu, rồi gọi CFO đến trò chuyện về báo cáo tài chính. Sắp cuối năm rồi, anh phải đảm bảo Tập đoàn Truyền thông Tra Thị đạt mức tăng trưởng lợi nhuận liên tục trong năm năm.