Anh vốn muốn thương lượng với Trịnh Diêu xem có chấp nhận yêu xa được không. Du học là một trong những kế hoạch đời anh, anh nhất định phải đi. Đi London du học ít nhất bốn năm, nhưng anh sẽ thường xuyên quay về tìm cậu ấy, dù cậu ấy ở Mỹ hay Trung Quốc.
Anh thậm chí còn lập ra Kế hoạch B và Kế hoạch C.
Anh nghĩ nếu Trịnh Diêu không chấp nhận, thì anh sẽ đổi sang nộp đơn vào trường ở Mỹ, dù sao Trịnh Diêu sớm muộn cũng phải về Mỹ, họ cùng lắm chỉ yêu xa một hai năm là có thể đoàn tụ ở Mỹ.
Nếu Trịnh Diêu vẫn không muốn, thì anh sẽ về nói chuyện với gia đình, lùi chuyện du học lại một hai năm, đợi đến khi Trịnh Diêu có thể về Mỹ, họ sẽ cùng nhau sang Mỹ.
Bây giờ, anh thấy những điều này đều không cần nói nữa.
Anh vô cùng lịch sự ăn xong bữa cơm này, trong bữa ăn anh còn trò chuyện vài câu với chú Lương về tình hình trường học, cách nói chuyện của anh vừa phải, vừa có kiến thức và phong thái của một thiếu gia giàu có, lại vừa có sự chân thật, thẳng thắn của một thiếu niên.
Sau bữa ăn, anh lịch sự từ chối lời mời của Trịnh Diêu muốn đưa anh về phòng “chơi game”, lấy cớ ông nội có việc tìm anh để ra về sớm. Trịnh Diêu quyến luyến tiễn anh xuống lầu, nhìn anh đạp xe đạp điện đi.
Tra Khách Tỉnh nói: “Anh phải đi xa với bố mẹ, mấy ngày này liên lạc không tiện lắm.”
Trịnh Diêu cúi xuống hôn lên trán anh: “Em sẽ nhớ anh lắm.”
Tra Khách Tỉnh gật đầu, vặn tay lái xe đi thẳng mà không ngoảnh lại.
Ba ngày sau, Tra Khách Tỉnh lên máy bay đi London, quyết định chấm dứt hoàn toàn những năm tháng “nông nổi” này, quay trở lại con đường chính nghĩa rạng rỡ của cuộc đời mình.
.........…
Tra Khách Tỉnh đã làm thêm giờ nửa tháng, sắp xếp công việc ổn thỏa từ trước. Một tuần trước đám cưới của Tra Khách Thừa, anh đưa Tra Khách Nặc bay đến New York.
Tra Thanh Lạc đến đón ở sân bay, hưng phấn và nhiệt tình: “Không ngờ anh hai lại đến sớm vậy, bọn em cứ tưởng anh bận, có lẽ phải đến tận ngày cưới mới kịp về chứ!”
“Anh phải đến giúp anh cả lo liệu chứ! Vốn dĩ bố cũng muốn đến sớm hơn, nhưng ông ấy phải dự họp, vài ngày nữa sẽ cùng mẹ, và bà cô bên nội bay chuyến bay bao trọn gói qua đây.”
Tra Khách Tỉnh ngồi vào ghế phụ lái chiếc SUV của Tra Thanh Lạc. Trên xe có dán một tấm ảnh chụp chung ngọt ngào, kề má của Tra Thanh Lạc và người yêu ở vị trí dễ thấy, vì thế Tra Khách Tỉnh hỏi: “Thầy Giang dạo này thế nào?”
“Vân Thiều bận lắm, anh ấy tham gia một đoàn kịch, ngày nào cũng tập luyện kịch sân khấu, cuối tuần còn đến viện phúc lợi dạy các bạn nhỏ chơi piano nữa, cuộc sống của bọn em rất phong phú.”
“Tốt thật.”
“Tiểu Nặc lớn rồi, người không có vấn đề gì chứ?” Tra Thanh Lạc nhìn Tra Khách Nặc đang ngồi ở ghế sau chơi điện thoại: “Năm ngoái thím cả nói muốn Tiểu Nặc sang Mỹ du học, bây giờ thằng bé đã tốt nghiệp cấp ba rồi, sao trường học vẫn chưa quyết định vậy?”
“Không vội.” Chuyện du học của Tra Khách Nặc là do Tra Khách Tỉnh ngăn cản. Năm ngoái khi Tăng Mai nhắc đến, Tra Khách Tỉnh nhìn dáng vẻ “sống cũng được, chết cũng không sao” của Tra Khách Nặc, sợ thằng bé sang nước ngoài sẽ tự làm mình chết đói, nên không đồng ý. Bây giờ nghĩ lại những chuyện đã xảy ra trước đó, anh càng thấy việc giữ Tra Khách Nặc ở lại trong nước là đúng. Nếu không với sở thích biếи ŧɦái của thằng bé, đến một nước Mỹ tự do không chừng sẽ gây ra họa sát thân gì nữa!