Chương 33

Tìm thấy rồi!

Anh nở nụ cười của một điệp viên ngầm khi tìm thấy tài liệu tuyệt mật trong phim gián điệp, định nhét hộ chiếu vào túi áo trong thì điện thoại trên ghế sofa reo lên.

Chú Lương nghe tiếng đi ra, tủ TV chưa kịp dọn dẹp và vẻ mặt hoảng loạn của thiếu niên, đủ để nói rõ anh vừa trộm thứ gì.

Trên khuôn mặt đen sạm của chú Lương không có biểu cảm gì, bàn tay to đưa ra: “Đưa đây!”

Tra Khách Tỉnh lùi lại một bước, nhìn cánh cửa bị thân hình đồ sộ của chú Lương chặn kín mít, kiên quyết quay người, kéo cửa sổ ban công ra.

Cửa sổ bên này đối diện với cổng tòa nhà, Trịnh Diêu đang trốn dưới gốc cây to trong lùm cây xanh, nhìn thấy cơ thể Tra Khách Tỉnh thò ra từ cửa sổ nhà mình, chân còn đạp lên bậu cửa sổ, anh vừa dang tay đón lấy vừa hét lớn.

Tra Khách Tỉnh không nghe rõ anh hét “nhảy xuống” hay “đừng nhảy”, bởi vì ngay khi nhìn thấy Trịnh Diêu, anh đã nhảy xuống rồi.

“Á á á chết tiệt đợi đã... ” Trịnh Diêu chạy không kịp, trực tiếp lao tới ôm chầm lấy... vẫn không đỡ được, may mà bên dưới là lùm cây xanh, Tra Khách Tỉnh cũng không hoàn toàn mất thăng bằng, nửa rơi nửa ngã vào bụi cây.

“A Tỉnh cậu không sao... ”

“Đi mau!” Một bàn tay thò ra từ bụi cây, giơ cao hộ chiếu.

Trịnh Diêu nghiến răng, nói một câu “Tôi sẽ báo đáp cậu”, giật lấy hộ chiếu phóng xe điện định đi.

Kết quả đúng lúc này một trận địa chấn rung chuyển, chú Lương 300 cân vậy mà cũng nhảy từ tầng ba xuống, làm tung bụi mù mịt, khiến Tra Khách Tỉnh vừa vặn bò dậy phải ho sặc sụa.

Chú Lương đáp đất xong liền co chân đuổi theo, xe điện khởi động chậm, vẫn còn ở đó “Chào mừng quý khách sử dụng sản phẩm nhãn hiệu XX... ”, thấy Trịnh Diêu sắp bị tóm, Tra Khách Tỉnh như kiến càng lay cây lao lên, lập tức bị khối cơ bắp cuồn cuộn của chú Lương đυ.ng trúng đến choáng váng đầu óc, anh muốn ôm eo chú Lương, nhưng eo chú Lương quá to anh không thể ôm hết, thế là anh túm lấy thắt lưng chú Lương, như một chùm chìa khóa treo lủng lẳng trên người chú Lương, van nài: “Chú cứ để cậu ấy về đi, để cậu ấy nhìn cha cậu ấy lần cuối đi, cậu ấy không gặp được sẽ hối tiếc cả đời mất!”

Chú Lương hoàn toàn không thèm để ý đến anh, vẫn hai bước lao lên tóm lấy cổ áo Trịnh Diêu đang định bỏ xe chạy trốn, nhấc bổng anh lên.

Mắt Trịnh Diêu đẫm lệ, khóc cầu xin: “Chú Lương, chú cứ để cháu đi gặp lão già đó đi! Cháu không đi báo thù, không đi gây chuyện đâu, cháu chỉ muốn nhìn ông ấy một lần thôi!”

“Lão đại tỉnh rồi!” Chú Lương giơ điện thoại lên, chiếc iPhone trong tay ông ta trông như một chiếc đồng hồ trẻ em: “Điện thoại của Trịnh Trình, lão đại tỉnh rồi!”

Cuộc điện thoại là do anh trai Trịnh Diêu, Trịnh Trình gọi tới, cha Trịnh Diêu đại nạn không chết, đã thoát khỏi nguy hiểm tính mạng, còn video call với Trịnh Diêu, người nằm trên giường bệnh, sắc mặt tái nhợt, giọng nói yếu ớt: “Dao Dao… con ở trong nước ngoan ngoãn nhé… con về… cha không yên tâm…”

Trịnh Trình cầm lấy điện thoại, anh ấy hơn hai mươi tuổi, trầm ổn chín chắn: “Dao Dao, chúng ta nhất định phải đòi nợ máu từ bọn người Mexico đó, con ở trong nước, chúng ta mới yên tâm làm việc!”

“Được… cháu… cháu sẽ không gây thêm phiền phức cho mọi người… Cha… cha phải tĩnh dưỡng thật tốt… mau khỏe lại…”

Tra Khách Tỉnh vẫn đang treo lủng lẳng trên thắt lưng chú Lương, nhìn Trịnh Diêu khóc thút thít từng hồi, thầm nghĩ, cái điện thoại chết tiệt này sao không gọi sớm hơn hay muộn hơn mà lại cứ phải gọi đúng lúc này chứ?