Anh nghi ngờ những người thiết kế kiểu mặc ba lớp này đều không có đời sống tìиɧ ɖu͙©!
Ngược lại với Tra Khách Tỉnh, áo khoác gió của Trịnh Diêu lại mở rộng, bên trong chỉ mặc một chiếc áo T-shirt, hơi nóng trong cơ thể anh, thậm chí cả nhịp đập trái tim anh, đều có thể truyền đến lòng bàn tay Tra Khách Tỉnh.
Cái ôm thân mật như vậy, khiến cho những lời khó nói ra cũng có thể thốt lên: “Hôm đó trong điện thoại, hình như có rất nhiều người ở bên cậu, không thiếu lời chúc của tôi… Hơn nữa, cái giọng điệu của cậu khi nhắc đến “Tống Điềm Điềm” khiến tôi khó chịu…”
“Ghen bậy bạ!” Trịnh Diêu liếʍ lên hõm cổ vừa khó khăn vén áo ra, định để lại một dấu hôn thật to và đậm: “Có bao nhiêu ngọt ngào chua chát cay nồng… cậu cũng là chính cung…”
Cánh tay đang siết chặt vòng ôm của Tra Khách Tỉnh cứng đờ, im lặng vài giây, hỏi: “Cậu có về Mỹ ăn Tết không?”
“Không chắc, sao thế, còn muốn đưa tôi về nhà cậu à? Bây giờ nhà họ Tra đúng là cậu có quyền quyết định rồi…” Trịnh Diêu quyết định bỏ cuộc việc cởi cúc áo, hai tay trực tiếp vươn tới thắt lưng Tra Khách Tỉnh.
“Năm kia tôi có đọc tin tức về việc bố cậu qua đời.”
Tay Trịnh Diêu dừng lại, anh ngẩng đầu lên, đối mắt với Tra Khách Tỉnh ba giây, rồi lẩm bẩm một tiếng “chết tiệt”, nặng nề ngồi trở lại ghế phụ lái.
Không ai bình thường lại nhắc đến người cha đã khuất vào thời điểm mấu chốt đang “cọ xát ra lửa” thế này, đương nhiên anh hiểu đó là lời từ chối khéo léo của Tra Khách Tỉnh.
Hơi bực bội vuốt tóc, Trịnh Diêu lạnh lùng nói: “Đúng thế, lão già đó đã chết rồi, tôi về hay không cũng chẳng có ý nghĩa gì!”
“Những… tình nhân của bố cậu, bây giờ thế nào rồi?” Tra Khách Tỉnh nhặt cặp kính bị Trịnh Diêu ném lên bàn điều khiển trung tâm lên, đeo vào.
“Có người ở cùng con cái, có người ở một mình, có người tìm được bến đỗ mới, rảnh rỗi còn tụ tập đánh mạt chược, cậu hỏi cái này làm gì? Có hứng thú với mấy bà dì ghẻ của tôi à, muốn làm cha dượng của tôi sao?”
Tra Khách Tỉnh lại bật cười, anh nghĩ quả nhiên đây chính là cuộc sống thường ngày của các thái phi sau khi hoàng đế băng hà… Nếu phòng điện ảnh của công ty anh làm loại phim này hoàn toàn có thể đến nhà Trịnh Diêu để lấy tư liệu.
“Cậu cười cái gì mà cười... ”
Điện thoại của Tra Khách Tỉnh vang lên tiếng WeChat, thực ra từ khi Trịnh Diêu lên xe, điện thoại Tra Khách Tỉnh đã reo mấy lần, nhưng hai người đang say đắm quấn quýt nên không ai để ý, lúc này lại vang lên, khiến người ta bực bội muốn đập nát nó.
“Kiều Kiều tôi sẽ đưa cô bé đi gặp bác sĩ tâm lý, cũng sẽ dạy dỗ cô bé.” Trịnh Diêu dứt khoát châm một điếu thuốc: “Thằng em trai biếи ŧɦái của cậu, cậu cũng phải quản cho tốt vào, nếu cậu không quản được, tôi sẽ giúp cậu quản!”
Tra Khách Tỉnh bắt đầu chỉnh lại cổ áo: “Nó còn nhỏ, mới mười tám tuổi.”
“Mười tám tuổi không nhỏ nữa đâu, cậu mười tám tuổi đã lên tôi rồi.”
“…”
“Làm còn khá mạnh bạo... cậu lúc đó đã đủ mười tám chưa nhỉ?”
“…”
“Chắc là đủ rồi, tôi không ngủ với vị thành niên đâu, đi thôi!” Trịnh Diêu nói xong liền xuống xe, đóng sầm cửa lại.
Trịnh Diêu nhắc đến chuyện cha mình qua đời với vẻ lạnh nhạt, điềm tĩnh, như thể tình cảm cha con hờ hững, nhưng Tra Khách Tỉnh biết, trong lòng anh thực ra vô cùng yêu thương người cha gia trưởng phong kiến có vô số tình nhân ấy, bởi vì anh đã từng thấy Trịnh Diêu mười tám tuổi đau khổ vật vã, khóc lóc vì cha mình đến mức bỏ ăn bỏ uống.