Vì vậy anh nói: "Anh Trịnh, anh có thể về nhà tôi ăn Tết."
Trịnh Diêu ngẩn người: "Bố mẹ cậu thấy cậu đưa một tên lưu manh về nhà chắc không phải sẽ giật mình sợ hãi chứ?"
"Nhà tôi, tôi là người quyết định."
"Phụt!" Trịnh Diêu cười cong mắt: "Tôi không dám về nhà cậu đâu, nhỡ đâu cậu nhất định muốn gả cho tôi thì sao? Ở phố Tàu còn rất nhiều hồng nhan tri kỷ đang đợi tôi đó!"
Lại khoác lác rồi, anh chưa từng thấy Trịnh Diêu gọi điện hay nhắn tin cho cô gái nào, cả khi ở trường lẫn khi chơi bời đều không có, anh thậm chí còn cảm thấy Trịnh Diêu khá "thanh tâm quả dục", chợ đêm có rất nhiều cô gái ngổ ngáo thích anh, anh thậm chí còn không thèm kết bạn WeChat với họ.
Tra Khách Tỉnh dứt khoát cũng ngồi xuống khối đá chắn xe ngắm trời, anh nghĩ Tết năm sau anh sẽ không còn ở trong nước nữa, không biết Tết ở London có náo nhiệt không.
"Này, nói chuyện đi! Trịnh Diêu đẩy anh: “Cậu có gì muốn hỏi tôi không?"
"Anh Trịnh, tên anh nghe giống con gái quá, bố mẹ anh muốn có con gái sao?"
Diêu… đẹp đẽ và nở rộ, rất hợp với Trịnh Diêu.
Trịnh Diêu lại cười ha hả: "Vì bố tôi không có vợ, nhưng lại có năm sáu bảy tám cô tình nhân, sinh ra mười mấy đứa con, lần lượt gọi là Trịnh Trình, Trịnh Hứa, Trịnh Hạo – nói chung là mẹ đứa bé họ gì thì đứa bé tên đó, sinh nhiều thì đánh số thứ tự phía sau, đứa con trai út của cô tình nhân được cưng chiều nhất tên là Trịnh Dương Tam."
Nghe một lý do khó tin như vậy, Tra Khách Tỉnh nhất thời không biết nên biểu cảm thế nào, thầm nghĩ mình có phải đã lỡ lời chạm vào chuyện buồn của Trịnh Diêu rồi không, kết quả Trịnh Diêu bản thân lại rất thản nhiên.
"Ông già của tôi là hội trưởng Hội Tổng Thương nhân Hoa kiều gì đó, nghe thì có vẻ ghê gớm lắm, thật ra chỉ giỏi bắt nạt người nhà, ở khu Hoa kiều thì làm đại ca, ra ngoài thì chẳng dám hó hé một tiếng nào, bọn người nước H, bọn người nước Y đều có thể đến gây sự, tiền bạc cực khổ kiếm được đều cống nạp cho mấy ông nghị viên, còn suốt ngày rao giảng đạo lý, nói cái gì mà “phu duy bất tranh, cố thiên hạ mạc năng dữ chi tranh”, tôi khinh!" Khi nhắc đến chuyện gia đình, Trịnh Diêu chắc cũng đã kìm nén lâu rồi, dứt khoát tuôn ra hết như trút bầu tâm sự: "Đầu năm, có một thằng con rùa của đại ca băng đảng Mexico chạy đến phố Tàu hít thuốc, còn muốn cưỡиɠ ɧϊếp nữ phục vụ, bị tôi một cước đá gãy “của quý”! Ông già tôi sợ chết khϊếp, ông ấy đã đền rất nhiều tiền, còn sợ tôi bị trả thù, nên đã gửi tôi về Trung Quốc, không cho tôi về trước khi mọi chuyện được dàn xếp ổn thỏa."
("Phu duy bất tranh, cố thiên hạ mạc năng dữ chi tranh": Câu này ý nói "Chỉ không tranh giành, nên thiên hạ không ai có thể tranh giành với nó" - một câu nói nổi tiếng của Lão Tử trong Đạo Đức Kinh.)
Chân của Trịnh Diêu quả thực rất dài, khi đứng dậy thì cao lớn oai phong, khi ngồi xổm xuống lại nhỏ bé thành một khối, giống như một con thỏ Bắc Cực.
Trịnh tiểu thỏ dưới ánh trăng u ám, nhìn lại có vài phần đáng thương.
Tra Khách Tỉnh nhịn xuống xung động muốn sờ lông thỏ: “Bố anh có nhiều con như vậy, mà vẫn quan tâm đến anh đấy chứ."
"Đúng vậy, ông ấy chỉ có mỗi cái ưu điểm này thôi. Con cái đông đúc, ông ấy có thể không nhớ tên và mặt từng đứa, nhưng miễn là con của ông ấy thì đều bảo vệ, mấy năm trước có một đứa em gái qua đời, ông ấy khóc ròng ba ngày, tóc bạc đi một nửa."