“Anh hai, cứu em! Anh cả đã đưa tiền chuộc rồi nhưng bọn chúng tham lam vô đáy, còn bắt cả anh cả nữa. Nếu không đưa tiền đúng hạn, bọn chúng sẽ ném chúng em xuống sông Hudson mất thôi!”
Tra Khách Tỉnh vừa bước ra khỏi sân bay quốc tế Kennedy thì nhận được cuộc điện thoại cầu cứu đầy nước mắt của em họ.
Anh đang thương lượng với bọn bắt cóc về số tiền chuộc và phương thức giao nhận thì một chiếc Aston Martin mui trần màu đỏ lướt đến trước mặt. Nhìn thấy người đàn ông đeo kính râm ngồi ở ghế lái, thản nhiên vẫy tay, ngực Tra Khách Tỉnh chợt nhói lên, cảm giác khó chịu ùa đến như thể bị một con chó nhà mừng rỡ quá đà lao vào đón chủ sau bao ngày xa cách.
Rất đau, nhưng anh không thể trách móc.
“Mười tiếng nữa mà không nhận được tiền, mấy người vẫn có thể gặp lại cái cậu công tử yếu đuối này, nhưng e là chỉ còn mỗi mảnh thân xác chắp vá lại thôi, hahaha!” Bọn bắt cóc phá lên tiếng cười đúng chất phản diện, khiến Tra Khách Tỉnh phải đưa điện thoại ra xa tai. Khi anh nhìn lại, cuộc gọi đã bị ngắt.
Vừa ngồi vào ghế phụ, chưa kịp thắt dây an toàn, chiếc xe thể thao đã gầm rú lao đi.
“A Tỉnh, lâu rồi không gặp!” Giọng trầm ấm, chứa đựng ý cười của người đàn ông lái xe vang vọng trong gió lạnh, kịp thời xoa dịu đôi tai Tra Khách Tỉnh vừa bị giọng ồm ồm của bọn bắt cóc làm khó chịu.
Đang giữa mùa thu se lạnh, người đàn ông chỉ mặc một chiếc áo phông rộng rãi tay lửng và quần jean rách sành điệu. Mái tóc dài hơi xoăn bay lòa xòa trong gió, chiếc kính râm dù che đi nửa khuôn mặt cũng không giấu được sống mũi cao của anh. Anh ta vẫn đẹp trai, nồng nhiệt, chịu lạnh tốt, vẫn như mười năm trước.
“Anh Trịnh, lần này làm phiền đến anh rồi!” Nếu không phải anh ruột và em họ sắp gặp nguy hiểm tính mạng, Tra Khách Tỉnh thực sự không muốn liên lạc với người này – người mà mỗi lần gặp mặt đều khiến anh tổn thương sâu sắc.
Người đàn ông nhướng mày, ghé sát vào tai anh thì thầm: “Anh Trịnh... Sao lại khách sáo thế? Không gọi tôi là Diêu Diêu nữa sao?”
Tra Khách Tỉnh làm như không nghe thấy, dù sao gió xe lớn, tiếng nói đó cũng khó mà nghe rõ.
“Chuyện đã có thay đổi, tôi sẽ kể lại chi tiết cho anh. Chiều hôm qua, em họ tôi và người yêu của cậu ta bị bắt cóc ở một quán bar tại Queens. Bọn bắt cóc đòi tiền chuộc từ anh cả tôi, hẹn sáng nay sẽ giao tiền.” Anh đã thông báo cho Trịnh Diêu đến đây từ hôm qua.
Mặc dù anh cả Tra Khách Thừa khẳng định sẽ dàn xếp ổn thỏa, giải thoát em họ Tra Thanh Lạc và đưa về nước an toàn, nhưng anh vẫn không yên tâm. Anh đã ngồi máy bay mười bốn tiếng để đến đây, không ngờ vừa ra khỏi sân bay đã nhận được cuộc điện thoại vừa rồi.
“Bây giờ bọn bắt cóc cũng giam giữ cả anh cả tôi rồi, tôi có mười tiếng để chuẩn bị tiền chuộc. Tất nhiên, đây chỉ là cái cớ bên ngoài, tình hình thực sự thì...”
“Là cái gã anh cả ngu ngốc của cậu đã thuê người bắt cóc thằng em trai cũng ngu ngốc không kém, kết quả là bọn bắt cóc đã biến trò đùa thành thật, bắt luôn cả hai người.” Trịnh Diêu lơ đễnh tiếp lời: “Mồ mả tổ tiên nhà họ Tra các người sao lại nhiều chuyện thế? Sao suốt ngày lại sinh ra những kẻ ngốc nghếch vậy?”