Chương 30.2: Ta không thích chính là không thích

Hai người đi qua từng ngọn kiếm phong trong kiếm khu, nhưng Vân Dung Thanh vẫn chưa từng leo lên bất kỳ ngọn kiếm phong nào.

Một canh giờ sau, hai người đi đến sâu bên trong kiếm khu.

Càng đi sâu vào trong, những ngọn kiếm phong nhỏ xung quanh càng thưa thớt. Mỗi ngọn kiếm phong cách nhau rất xa, dường như chúng có một trường vực độc lập, không ảnh hưởng lẫn nhau.

Hơn nữa, nếu như trước đó mỗi ngọn kiếm phong đều có cắm mười mấy thanh trường kiếm, thì đến đây, mỗi ngọn kiếm phong chỉ còn lại một thanh trường kiếm.

Vân Dung Thanh lên tiếng hỏi: "Những thanh kiếm càng ở sâu trong kiếm khu có phải là những thanh kiêu ngạo nhất không?"

"Ta nhớ có một thanh kiếm ở đây là kiếm của Thiên Tầm Tôn Giả thời thượng cổ ở Đông Hoang, tên là Lâm Thủy."

Từ Uyên Thanh giới thiệu thanh trường kiếm ở đây cho Vân Dung Thanh.

Vừa dứt lời, thanh kiếm Lâm Thủy đó "ong" một tiếng khẽ lay động, như thể đang chào hỏi Từ Uyên Thanh.

Vân Dung Thanh thấy vậy, lên tiếng: "Sư huynh, thanh kiếm Lâm Thủy này trông có vẻ rất muốn đi theo huynh."

Hai người tiếp tục đi về phía trước, mỗi thanh kiếm mà họ đi qua đều sẽ khẽ lay động một chút khi Từ Uyên Thanh giới thiệu về lai lịch của chúng.

Vân Dung Thanh nói: "Sư huynh, những thanh kiếm này trông có vẻ đều rất thích huynh."

Từ Uyên Thanh suy nghĩ một chút, giải thích: "Là do thể chất của ta, tất cả trường kiếm đều có thiện cảm một cách tự nhiên với ta."

Nói đến đây, hắn khẽ cau mày, tiếp tục nói: "Ta không nên đi cùng huynh."

Vân Dung Thanh nghe vậy, nhìn Từ Uyên Thanh, cong môi cười: "Ta không nghĩ vậy."

"Chúng thích huynh, là vì chúng có mắt nhìn tốt."

"Hơn nữa..." Ánh mắt Vân Dung Thanh chuyển động, cảm xúc ẩn sâu trong đáy mắt khẽ lay động: “Cái không thuộc về ta, lần này cũng không thuộc về ta."

"Ta không thích thì chính là không thích."

Cho dù có vào kiếm khu thêm một lần nữa, Từ Uyên Thanh không chọn những thanh kiếm này, vậy thì làm sao y có thể chọn chúng được.

Hai người đi đến tận cùng sâu nhất của kiếm khu, Vân Dung Thanh vẫn chưa leo lên bất kỳ ngọn kiếm phong nào.

Chỉ còn mười lăm phút nữa là đến thời hạn hai canh giờ phải rời đi.

Vẻ mặt Vân Dung Thanh không chút lo lắng, bình thản lên tiếng: "Sư huynh, chúng ta đã đến tận cùng kiếm khu rồi."

Bên cạnh họ là ngọn kiếm phong cuối cùng trong kiếm khu, phủ đầy băng tuyết, trong suốt và lạnh buốt vô cùng.

Vân Dung Thanh quay đầu nhìn ngọn kiếm phong cuối cùng này, nói: "Sư huynh, trên ngọn kiếm phong này không có kiếm."

"Thực ra… Trên ngọn kiếm phong này có kiếm." Từ Uyên Thanh giải thích.

"Tổ sư khai phái của tông môn tìm thấy nơi này, lấy làm nơi trú ngụ của tông môn, đều nói là vì thấy được kiếm phong của chúng ta. Thực ra, trong ghi chép của tông môn, từng có lời rằng tổ sư khai phái đã từng nhìn thấy một thanh kiếm ở nơi đây."

"Thanh kiếm này tồn tại trong hư không, bình thường không thể nhìn thấy dấu vết, ngay cả tổ sư khai phái cũng chỉ thoáng thấy một lần, rồi sau đó nhớ mãi không quên."

Từ Uyên Thanh giải thích: "Ngọn kiếm phong này, là nơi tổ sư khai phái để lại cho thanh trường kiếm không tìm thấy dấu vết kia."

Vân Dung Thanh nghe vậy, khẽ nói: "Sư huynh, huynh đã từng lên đó xem chưa?"

"Chưa."

"Vậy chi bằng chúng ta lên xem thử."

Vân Dung Thanh đề nghị, bước chân đi về phía ngọn kiếm phong cuối cùng.

Tuyết rơi đầy núi, ngay cả con đường lên núi cũng bị tuyết lớn che lấp.

Hai người đi trong tuyết, tạo thành một con đường, cuối cùng cũng đến được đỉnh của ngọn kiếm phong nhỏ này.

Tuyết rơi lạnh buốt.

Vân Dung Thanh đứng trước đài kiếm vốn để đặt trường kiếm trên đỉnh núi, ánh mắt lướt qua, liền nghe Từ Uyên Thanh khẽ nói: "Nơi đây quả thật có kiếm, ta cảm nhận được."

"Chỉ nghe thấy tiếng, nhưng lại không thấy dấu vết."

Thanh kiếm này tồn tại giữa hư không, năm đó tu sĩ khai phái cũng chỉ vô tình thấy được một lần, rồi sau đó mãi không tìm thấy.

Vân Dung Thanh khẽ đáp lại một tiếng, nhìn vào hư không phía trên đài kiếm, từ từ đưa tay ra, nói: "Đã đến rồi, vậy ta thử tìm thanh kiếm này xem sao."

Bàn tay y vươn ra chạm vào hư không, từ từ xuyên qua hư không, những ngón tay thon dài lại dễ dàng chạm vào chuôi của thanh trường kiếm đó.

"Keng—"

Khi bàn tay Vân Dung Thanh nắm lấy trường kiếm, tiếng kiếm ngân vang lên, xuyên qua không gian, truyền ra ngoài.

Tiếng kiếm vừa vang lên, tuyết liền ngừng rơi.

Ngay cả tiếng kiếm ngân của những thanh kiếm trên các ngọn kiếm phong khác cách rất xa cũng cùng lúc dừng lại.

Bốn phía tĩnh lặng không tiếng động, chỉ còn lại một tiếng kiếm ngân thanh thoát từ từ xuyên đến.

Vân Dung Thanh nắm lấy chuôi trường kiếm, mang nó ra ngoài.

Thân kiếm như tuyết, trong suốt không tì vết, sáng lấp lánh, nhưng cảm giác chạm vào lại ấm áp, không giống với tuyết lạnh phủ đầy xung quanh.

Khi Vân Dung Thanh nắm lấy thanh trường kiếm này, y đã biết tên của nó.

"Thanh kiếm này được trời đất sinh ra, là tạo vật của Thiên Đạo, tồn tại giữa trời đất, không phải do tu sĩ rèn." Vân Dung Thanh lên tiếng giải thích: “Ta cũng đã biết tên của thanh kiếm này."

"Thanh kiếm này tên là Đoạn Nhân Quả."

(*) Đoạn trong Đoạn Nhân Quả có nghĩa là cắt đứt, cắt đứt nhân quả.

Vân Dung Thanh hoàn toàn rút trường kiếm ra, đưa lại cho Từ Uyên Thanh, nhẹ giọng nói: "Cái tên này một chút cũng không đẹp."

Còn về việc tại sao tổ sư khai phái Thiên Diễn Tông và các kiếm tu sau này đều không tìm thấy, không chạm vào được thanh trường kiếm này, không phải vì nó tồn tại trong hư không, mà là vì "Đoạn Nhân Quả" bị rối loạn nhân quả thời gian, trôi nổi giữa các tầng không gian và thời gian.

Tại sao y lại có thể lấy được thanh trường kiếm này.

Có lẽ là do y được sống lại một đời đã làm xáo trộn nhân quả thời gian.