Chương 28.1: Kiếm cốt hoàn mỹ, trong suốt như ngọc

Hoa đào rơi lả tả trong lòng bàn tay Từ Uyên Thanh.

Hắn nhìn Vân Dung Thanh đã thu lại thế kiếm. Lúc này, đầu ngón tay của hắn mới cảm thấy một cơn đau nhẹ.

Vân Dung Thanh đi đến gần, ánh mắt rơi trên đầu ngón tay hơi nâng lên của Từ Uyên Thanh, sắc mặt khẽ động, do dự nói: "Sư huynh, tay huynh bị thương rồi."

"Có phải vì ta không..."

Vân Dung Thanh vừa nói vừa đưa tay ra, một luồng linh lực từ ngón tay y phủ xuống, nhẹ nhàng lướt qua vết máu trên đầu ngón tay Từ Uyên Thanh.

Vết máu mờ nhạt đó trong chốc lát đã biến mất dưới luồng linh lực nhẹ nhàng của y.

Khi vết máu trên ngón tay Từ Uyên Thanh được chữa lành, một cảm giác ngứa nhẹ truyền đến, như bị lông vũ mềm mại khẽ chạm.

Hắn từ từ co ngón tay lại, nắm chặt những cánh hoa đào rơi trong lòng bàn tay, cất lời: "Không sao, là tự ta đi đón đóa hoa đào kia, cho nên mới bị thương."

"Hơn nữa..." Giọng Từ Uyên Thanh khẽ dừng lại, rồi tiếp tục: “Vết thương nhỏ này, không tính là gì."

"Vừa rồi từng chiêu từng thức đệ luyện, giống hệt Kiếm quyết cơ bản của tông môn, không hề có chút sai sót nào."

Ánh mắt Vân Dung Thanh trong veo, khẽ cười nói: "Vậy xem ra trí nhớ của ta cũng không tệ lắm. Dù sao trước kia đã xem sư huynh luyện kiếm quyết nhiều lần như vậy rồi, lần nào ta cũng xem rất chăm chú."

Trong lúc nói chuyện, Vân Dung Thanh đặt cành hoa đào đang cầm trong tay xuống bàn bên cạnh, rồi lại nói: "Thật ra, ta còn có thể dùng cành trúc và cành mai mà sư huynh bẻ cho ta để thử lại một lần nữa."

"Sư huynh, huynh muốn xem không?"

Trong lòng bàn tay vẫn đang nắm chặt đóa hoa đào đã tan nát, Từ Uyên Thanh sắc mặt bình tĩnh nói: "Thương tích của đệ vẫn chưa lành, không cần giống như ta, mỗi ngày luyện kiếm một canh giờ."

"Sư huynh nghĩ rằng cơ thể ta không chịu nổi sao..."

Vân Dung Thanh nghe vậy, ánh mắt hơi rũ xuống khẽ lóe lên, rồi nói: "Vậy hôm nay ta vẫn nên xem sư huynh luyện kiếm thì hơn."

Khi Từ Uyên Thanh quay người đi luyện kiếm, Vân Dung Thanh vẫn ngồi trước bàn như thường lệ. Trên bàn là trà và đồ ăn vặt mà Từ Uyên Thanh đã chuẩn bị cho y.

Một canh giờ trôi qua dường như rất nhanh.

Từ Uyên Thanh kết thúc luyện kiếm, đi về phía Vân Dung Thanh, nhìn thấy y đưa tay cầm lấy cành hoa đào đã đặt trên bàn trước đó.

Vân Dung Thanh lên tiếng: "Sư huynh, ta có thể mang nó về được không?"

"Được." Từ Uyên Thanh nói.

Vân Dung Thanh nhận được câu trả lời, liền mang cành hoa đào đó về chỗ ở.

Buổi chiều tà, Từ Uyên Thanh đi lên từ chân núi, thắp sáng từng chiếc đèn. Trong sân, hắn nhìn thấy Vân Dung Thanh đang đứng trước cửa sổ, đưa tay sửa sang lại cành hoa đào đã bẻ vào buổi sáng.

Vân Dung Thanh đặt cành hoa đào vào một chiếc bình hoa trống ở trước cửa sổ.

Ánh hoàng hôn cuối cùng trên bầu trời rơi xuống, chiếu vào bậu cửa sổ, trong sự biến ảo của ánh sáng và bóng tối, dường như có ánh kim sa lấp lánh, hòa cùng màu hoa đào kiều diễm mà xinh đẹp, dường như một sức sống muốn trỗi dậy.

Ngón tay thon dài của Vân Dung Thanh lướt qua những cánh hoa đào, đầu ngón tay của y dường như cũng nhuốm màu hoa đào, như long lanh ngọc.

Y nhận ra ánh mắt của Từ Uyên Thanh trong sân đang hướng về phía mình, ngước mắt nhìn sang, cong môi giải thích: "Ta nghĩ đến bên cạnh bậu cửa sổ phòng ta có một chiếc bình hoa trống, liền tận dụng nó dùng để cắm hoa."

Ánh mắt Từ Uyên Thanh dừng lại trên khuôn mặt Vân Dung Thanh, hắn từ từ hoàn hồn, lên tiếng nói: "Rất đẹp."

"Vậy thì tốt rồi."

Trên đường đi cùng Vân Dung Thanh xuyên qua rừng đào đến bên suối nước nóng, Từ Uyên Thanh lên tiếng nói với Vân Dung Thanh: "Giữa tháng sau là lúc một bí cảnh ở Đông Hoang sẽ mở ra."

Vân Dung Thanh hỏi: "Là sau sinh nhật của sư huynh sao?"

"Phải." Sắc mặt Từ Uyên Thanh khẽ khựng lại, rồi tiếp tục giải thích: “Bí cảnh này có tên là Tương Sơn Cảnh."

"Tương Sơn Cảnh ở Đông Hoang mở ra, hạn chế tu vi của tu sĩ đi vào, chỉ tu sĩ Kim Đan và Nguyên Anh hai đại cảnh giới mới có thể vào trong."

Vân Dung Thanh lặng lẽ lắng nghe, cất lời: "Ta biết, trong linh tấn mà Tạ đạo hữu truyền cho ta, toàn bộ đều là than phiền về Tương Sơn Cảnh này, nói rằng nhà huynh ấy vì để huynh ấy vào được Tương Sơn Cảnh, khoảng thời gian này đều không cho huynh ấy ra khỏi nhà, chỉ để huynh ấy thăng cấp từ Trúc Cơ lên Kim Đan sơ kỳ."

Từ Uyên Thanh suy ngẫm: "Cảnh giới của Tạ Thuật kẹt ở Trúc Cơ đại viên mãn một thời gian rồi, huynh ấy cũng nên thăng cấp rồi."

Vân Dung Thanh hỏi: "Sư huynh đến lúc đó cũng sẽ đi Tương Sơn Cảnh sao?"

Kiếp trước, y vì trận trọng thương kia mà bỏ lỡ thời cơ Tương Sơn Cảnh mở ra lần này.

Đợi đến khi Tương Sơn Cảnh mở ra lần tiếp theo, tu vi của y cũng đã không còn để mắt đến Tương Sơn Cảnh nữa rồi.

Từ Uyên Thanh đáp: "Chắc là vậy."

"Vậy ta đoán..." Vân Dung Thanh lên tiếng: “Ta đoán huynh nói với ta về chuyện Tương Sơn Cảnh, là muốn ta cũng đi Tương Sơn Cảnh."

"Sư huynh, ta đoán đúng không?"

"Trải nghiệm ở Tương Sơn Cảnh, đối với chúng ta mà nói là một chuyện tốt." Từ Uyên Thanh nói: “Trong Tương Sơn Cảnh, từng xuất hiện kiếm tích và cảm ngộ mà Vân Hoang Tiên Đế để lại trước khi thành Đại Thừa, trước đây có kiếm tu từng ngẫu nhiên gặp được, từ đó có được một số cảm ngộ tinh túy có ích cho kiếm đạo của mình."

"Đệ đến từ Trung Châu, lẽ ra phải quen thuộc với Vân Hoang Tiên Đế hơn một chút."

Thời thượng cổ, khi Vân Hoang Tiên Đế thành đạo, đã lập nên Thánh địa Côn Luân ở Trung Châu. Cho đến nay, Côn Luân ở Trung Châu vẫn là thế lực tông môn lớn nhất năm vực, không ai có thể lay chuyển được địa vị của nó.

"Thật ra, gần đây ta có nghe được một vài tin tức."

Vân Dung Thanh bình tĩnh lên tiếng: "Nghe nói là từ một kẻ đào tẩu từ Thánh địa Côn Luân truyền ra, nói rằng Thiên cung Vân Hoang sẽ xuất hiện trên thế gian vào năm sau."

"Sư huynh, huynh có nghĩ rằng tin tức này là sự thật không?" Vân Dung Thanh nói: “Tin tức này ta còn mua được từ tay người khác, tốn của ta không ít linh thạch đâu."

Từ Uyên Thanh nghe vậy, do dự nói: "Tin tức này... Phụ thân ta từng truyền linh tấn cho ta, có nói qua tin tức này."

"Ta cũng không biết tin tức này là thật hay giả, chỉ là tin tức này có thể lan truyền khắp Đông Hoang trong thời gian ngắn như vậy, phía sau chắc chắn có người đang thúc đẩy."

"Ngoài ra, nếu Vân Hoang Thiên cung thực sự xuất hiện, thì đó chỉ là sự tranh đoạt giữa các đại năng Độ Kiếp."

Vân Dung Thanh đi đến bên cạnh suối nước nóng, đưa tay lên tháo dây lưng, khẽ cười nói: "Ta cũng đoán như vậy."

"Cho nên, số linh thạch của ta đã tốn phí vô ích rồi."