Phần lớn đệ tử Thiên Diễn Tông đều đã gặp Vân Dung Thanh, nhưng hôm nay vẫn rất mong chờ đại lễ nhận đồ đệ này.
Tông chủ nhận đồ đệ là một sự kiện lớn của tông môn.
Từ Uyên Thanh dựa vào lễ bái sư của chính mình ngày trước, cùng với lời khuyên của trưởng lão lễ nhạc trong tông, đã chuẩn bị nghi thức ngày hôm nay.
Vào giờ Tị, trước Thiên Diễn Điện.
Kỳ Việt Minh cùng các trưởng lão khác của tông môn cùng xuất hiện trước điện.
Từ Uyên Thanh tiến lên hành lễ nói: "Tham kiến sư tôn, tham kiến các vị trưởng lão."
"A Thanh." Kỳ Việt Minh phẩy tay áo nói: “Bắt đầu đi."
Khi các trưởng lão khác trong tông môn nhìn thấy người đứng bên cạnh Từ Uyên Thanh, trong mắt ai nấy đều không khỏi lộ ra vẻ nghi ngờ.
Các trưởng lão lớn ngày thường sống ẩn dật, không hề gặp Vân Dung Thanh.
Họ biết tông chủ sẽ nhận thêm đệ tử thân truyền, nhưng lại không biết người này có tướng mạo giống Từ Uyên Thanh đến vậy, giống đến mức nếu hai người mặc trang phục cùng kiểu, họ chắc chắn sẽ không thể phân biệt được ai là ai.
Từ Uyên Thanh bưng chén linh trà từ trong tay đệ tử phục vụ bên cạnh, đưa cho Vân Dung Thanh, khẽ nói: "Đi đi."
Đại lễ bái sư của các tông môn lớn ở Đông Hoang, lấy việc thực hiện nghi lễ bái sư phức tạp, và dâng một chén linh trà bái sư làm chuẩn.
Kỳ Việt Minh ngồi trên cao trong Thiên Diễn Điện, ánh mắt rơi vào người Vân Dung Thanh đang đứng ở cửa điện, thất thần trong chốc lát.
Hơn mười ngày trước, khi ông ta lần đầu tiên gặp Vân Dung Thanh ở Nam Vân Thành, ông ta đã cảm thán trước dung mạo giống hệt đệ tử của mình.
Sau đó, ông ta lại âm thầm kinh ngạc vì linh mạch tuyệt vời của người này, dù đã bị trọng thương nhưng vẫn có thể nhìn ra được thiên phú xuất sắc.
Khoảnh khắc đó, ông ta đã nhận ra người này sở hữu Tiên Linh mạch trong truyền thuyết, chắc chắn có thể phi thăng.
Nếu có được Tiên Linh mạch này, ông ta nhất định sẽ đột phá Độ Kiếp, trở thành Đại Thừa Tôn Giả duy nhất ở Đông Hoang trong gần vạn năm qua.
Trước Thiên Diễn Điện, người phụ trách lễ nhạc cất tiếng: "Thực hiện lễ bái sư..."
Kỳ Việt Minh nhìn Vân Dung Thanh đang cầm trà lặng lẽ chuẩn bị hành lễ, trong lòng vô cớ dấy lên một thoáng bực bội.
Ông ta có thể nhận đại lễ bái sư của Từ Uyên Thanh, là vì Từ Uyên Thanh là đệ tử thân truyền của ông.
Còn người này...
Kỳ Việt Minh phẩy tay, tìm cho suy nghĩ bí mật trong lòng một lý do, ân cần nói: "Con vẫn còn thương tích, lễ bái sư cứ làm đơn giản chút là được, chỉ cần lại đây dâng một chén trà bái sư là được."
Vân Dung Thanh nghe vậy, khẽ nâng mắt nhìn Kỳ Việt Minh đang ngồi trên cao trong điện.
Hầu như ngay trong khoảnh khắc ngước mắt lên, y đã đoán được những gì Kỳ Việt Minh đang nghĩ trong lòng.
Một cái vật chứa Tiên Linh mạch đã định sẵn phải chết, cần gì phải thực hiện lễ bái sư này chứ?
Vân Dung Thanh từ từ cúi mắt xuống, khẽ đáp một tiếng, bưng chén linh trà bái sư trong tay tiến vào Thiên Diễn Điện.
Rất nhanh, y đến trước mặt Kỳ Việt Minh, dâng chén linh trà bái sư đó lên, bình tĩnh gọi: "Sư tôn."
"Mời dùng trà."
Kỳ Việt Minh bưng chén trà đó lên, cúi mắt nhấp một ngụm linh trà rồi thôi.
Ông ta lên tiếng nói: "Hôm nay, con bái ta làm sư, ta ban cho con một cơ hội mở lại Kiếm Khố, xem như hoàn thành đại lễ bái sư này."
Thiên Diễn Tông là tông môn lớn nhất Đông Hoang, những thứ được lưu trữ trong Kiếm Khố đều là bảo vật. Thời điểm Kiếm Khố được mở không hề bình thường, thậm chí có thể nói là hiếm có.
"Có thể chọn được một thanh kiếm làm bản mệnh trường kiếm của mình hay không, thì phải xem bản lĩnh của con rồi." Kỳ Việt Minh nói: “Mong con sẽ không quên sơ tâm(*)."
(*)Nguyện ước ban đầu, tấm lòng ban đầu
Vân Dung Thanh bình tĩnh đáp một tiếng, cất lời: "Con xin tuân theo sư mệnh, không quên sơ tâm."
Kỳ Việt Minh quay sang nói với Từ Uyên Thanh đang đứng bên cạnh: "A Thanh, đợi sư đệ của con chuẩn bị xong, hãy đưa sư đệ của con đi Kiếm Khố một chuyến."
"Vâng."
Sau khi đại lễ bái sư kết thúc, Kỳ Việt Minh và các trưởng lão khác đều đã rời đi.
Từ Uyên Thanh lấy từ trong tay đệ tử phục vụ một miếng thẻ bài thân phận, nói: "Đây là thẻ bài thân phận của đệ sau khi trở thành đệ tử tông môn, chúc mừng đệ..."
"Sư đệ."
Vân Dung Thanh nhận lấy miếng thẻ bài thân phận được Từ Uyên Thanh đưa tới, nhẹ nhàng vuốt ve bằng đầu ngón tay, rồi lại cất lời: "Cảm ơn sư huynh."
Hai người bước ra khỏi Thiên Diễn Điện, đi dọc theo con đường núi trở về Kiếm Phong.
Trên đường đi, Từ Uyên Thanh nói: "Là đệ tử thân truyền của tông môn, bổng lộc mỗi tháng là năm trăm linh thạch."
Đệ tử thân truyền của Thiên Diễn Tông chỉ có vỏn vẹn hơn mười người, đều là đệ tử thân truyền của các chủ phong lớn.
"Ngoài ra, trước kia Kiếm Phong chỉ có một mình ta là đệ tử, tông môn mỗi tháng phân phát cho Kiếm Phong năm nghìn linh thạch, bây giờ có thêm đệ, tông môn sẽ phân phát linh thạch tương ứng theo phần."
Vân Dung Thanh nghe vậy, khẽ chớp mắt, nói: "Vậy thì số linh thạch ta nợ sư huynh, không bao lâu nữa là có thể trả hết rồi."
Lúc này, hai người đi đến chân núi Kiếm Phong.
Từ Uyên Thanh nghe vậy, sắc mặt khẽ khựng lại, lên tiếng nói: "Không cần vội."
"Trong quá trình tu hành, đệ cần dùng đến linh thạch không ít, không cần phải vội vàng lúc này."
"Như vậy sao..."
Vân Dung Thanh khẽ lẩm bẩm một câu, đi theo bên cạnh Từ Uyên Thanh, dọc theo con đường núi Kiếm Phong, bước lên các bậc đá.
Khi trở lại sân, Từ Uyên Thanh nhớ đến chuyện ở Thiên Diễn Điện trước đó, gọi Vân Dung Thanh lại giải thích: "Việc Kiếm Khố mở ra là chuyện hiếm có trong tông môn. Đợi khi đệ chuẩn bị xong, ta sẽ đưa đệ đi Kiếm Khố."
Vân Dung Thanh hỏi: "Cần chuẩn bị những gì?"
Từ Uyên Thanh suy nghĩ chốc lát, khẽ nói: "Trở thành một kiếm tu, nên đầu tiên là cần học lại cách cầm kiếm đã."
Trong Kiếm Khố, nếu có trường kiếm chọn chủ chọn trúng Vân Dung Thanh, nhưng vì Vân Dung Thanh không cầm kiếm mà bỏ lỡ cơ hội lần này thì thật đáng tiếc.
Từ Uyên Thanh nói: "Lời sư tôn nói lúc trước cũng là muốn đệ có thể học lại cách cầm kiếm rồi hãy đi Kiếm Khố."
Vân Dung Thanh đứng trước cửa nhà, lặng lẽ nhìn hắn.
Mãi một lúc sau, y lại hỏi: "Vậy ta nên làm gì?"
"Để ta suy nghĩ."
Từ Uyên Thanh đáp một tiếng.
Sau khi trời tối, Từ Uyên Thanh vàVân Dung Thanh đi đến chỗ sâu trong rừng đào.
Khi Vân Dung Thanh chữa trị thương thế, hắn ta vẫn đang suy nghĩ.
Linh khí ấm áp trong suối nước nóng ngấm vào linh mạch của Vân Dung Thanh, rồi rất nhanh lại tràn ra ngoài. Linh khí đi lại trong linh mạch của y một vòng lớn, nhưng chỉ có thể chữa lành một chút thương thế trên linh mạch mà thôi.
Thương thế của y là do Tru Ma Tiên Trận kia để lại.
Bị trọng thương, rất khó chữa.
Ít nhất ở Đông Hoang là như vậy.
Y đã lừa Từ Uyên Thanh nói rằng mình là người Trung Châu, thật ra y căn bản chưa từng đến Trung Châu, càng không biết phong thổ Trung Châu ra sao.
Kiếp trước, trước sinh nhật hai mươi tuổi của y, ba người họ từng nói, sau khi tu vi có chút thành tựu, sẽ đi Trung Châu rèn luyện một phen.
Đến sau này, hình như người thực sự từng đến Trung Châu lại chỉ có một mình Hoắc Trầm Thời.
Thời gian hai khắc sắp hết, Vân Dung Thanh đi ra từ trong suối nước nóng, mặc y phục trong vào, khoác áo ngoài lên người, đi về phía Từ Uyên Thanh.
Đến gần, y lên tiếng gọi: "Sư huynh."
Từ Uyên Thanh tựa lưng vào gốc cây đào, gió đêm thổi một đóa hoa đào rơi trên vai hắn.
Hắn nghe tiếng quay đầu nhìn, lại vừa lúc thấy Vân Dung Thanh đi đến gần hắn, đưa tay lấy đóa hoa đào còn chưa rơi xuống trên vai hắn.
Ngón tay thon dài, đầu ngón tay cầm hoa đào ánh lên sắc đỏ nhạt, giống hệt những cánh hoa đào diễm lệ say lòng người.
Ánh mắt Từ Uyên Thanh khẽ run lên.
Vân Dung Thanh nắm đóa hoa đào trong lòng bàn tay, buông tay xuống, liền nghe thấy Từ Uyên Thanh lên tiếng nói: "Ta muốn đệ thử thanh kiếm của ta."
Trong sân, ánh trăng sáng trong, sao trời như rơi xuống, thêm vào đó là những chiếc đèn l*иg xung quanh được thắp sáng, xua tan bóng tối của đêm ở nơi đây.
Từ Uyên Thanh triệu hồi bản mệnh trường kiếm của mình, dùng một tay nắm lấy, rồi đưa về phía Vân Dung Thanh.
Vân Dung Thanh nhìn thanh kiếm Từ Uyên Thanh đưa tới, nghĩ một lúc lâu, khẽ nói: "Ta từng nghe một câu nói như thế này."
"Nói rằng, bản mệnh trường kiếm của kiếm tu, chính là mạng của kiếm tu."
Giọng điệu Vân Dung Thanh pha thêm chút ý cười, hỏi: "Huynh cứ vậy yên tâm giao mạng sống của mình cho ta thử sao?"
"Sư huynh?"