Chương 24.1: Và cũng từ ngày đó, Từ Uyên Thanh rơi xuống Cực Uyên Chi Địa, cả Đông Hoang mất đi tất cả tin tức liên quan đến cái tên Từ Uyên Thanh

“Tiêu diệt nơi này…”

Trần An nghe vậy, đồng tử co rút dữ dội, đồng thời lùi lại, kinh hãi lẩm bẩm: “Đại ma đầu! Ngươi quả nhiên là đại ma đầu!”

Vân Dung Thanh nhìn vẻ mặt kinh hãi của Trần An trước mắt, sắc mặt bình thản nói: “Ngươi nói ta là đại ma đầu? Gϊếŧ người như ngóe?”

“Vậy ngươi là thứ gì?”

Vân Dung Thanh vung tay áo, một luồng linh lực đánh vào người Trần An.

Trần An theo bản năng giơ tay chống cự, linh uy cuộn tới, hất hắn ta bay xuống đất. Khi tay áo hắn ta bị lật lên, dưới ánh sáng chói chang, bên trong cánh tay hắn ta hiện lên một bông ma chủng ác hoa chỉ mới nở một cánh.

Ánh mắt Vân Dung Thanh khẽ rũ xuống, nhìn qua đóa ma chủng ác hoa.

Y đoán quả nhiên không sai, chỉ khi ma chủng sử dụng sức mạnh không thuộc về mình, đóa ma chủng ác hoa trên người bọn họ mới hiện ra như vậy.

Gần như ngay khi ánh mắt Vân Dung Thanh quét tới, Trần An vội vàng che đi đóa ma chủng ác hoa trên cánh tay mình, vừa ngẩng đầu lên, liền bắt gặp một đôi mắt lạnh lẽo đến cực điểm.

Mồ hôi lạnh trên người hắn ta đã tuôn ra.

“Ma chủng.”

Giọng Vân Dung Thanh lạnh lùng nhận xét: “Trong Thiên Diễn Tông, cũng có ma chủng.”

“Ta không phải, ta không phải, ta không phải ma chủng.” Trần An ngay lập tức phủ nhận. Sau đó, hắn lại nói: “Ma chủng! Ma chủng thì đã sao?”

“Mười vạn ma chủng cũng không thể so được với ngươi, một đại ma đầu gϊếŧ người như ngóe.”

“Ngày đó, rõ ràng ngươi đã nhìn thấy. Vậy mà những ngày này ngươi vẫn dám lén lút đi theo sau ta ở Thiên Diễn Tông.”

Vân Dung Thanh từ từ cười rộ lên, giọng điệu lại vô cùng lạnh nhạt: “Đây là tại sao?”

Trần An không biết là do sợ hãi hay gì, không dám lên tiếng nữa.

Vân Dung Thanh chầm chậm bước tới, nói: “Đây là bởi vì… Ngươi cho rằng ta bị trọng thương, thấy có cơ hội để lợi dụng. Khoảng thời gian này ở Thiên Diễn Tông, ngươi thường xuyên lén lút đi theo sau ta, là muốn nhân lúc ta bị trọng thương ra tay với ta.”

Suy nghĩ như vậy, thật là vừa buồn cười vừa đáng thương.

Trần An cảm thấy người trước mắt giống như ác linh, giống như tu la dưới địa ngục, thân hình ngã xuống không ngừng lùi lại.

Khi lưng hắn ta chạm vào ranh giới của tiểu huyễn cảnh, không còn đường lui nữa, thân thể hắn ta bắt đầu run rẩy dữ dội vì sợ hãi.

“Ta… ta có thể nói cho ngươi cách để trở thành một ma chủng!” Trần An luống cuống nói: “Ngươi đừng gϊếŧ ta.”

Vân Dung Thanh nghe vậy, dường như hơi nghi hoặc nhìn Trần An, nói: “Ngươi nghĩ ta cần?”

Trở thành ma chủng, chẳng qua là vì quyền lực, vì lợi lộc, vì tu vi.

Y cần cái nào trong số đó?

“Ta…”

Trần An im lặng trong chốc lát, rồi lại hô lên: “Từ sư huynh! Từ sư huynh cần!”

Trong mắt Vân Dung Thanh nhìn Trần An, mang theo sự lạnh lẽo, như tuyết rơi vào mặt hồ yên tĩnh, lạnh thấu xương.

“Không phải.” Trần An vội vàng giải thích: “Ý của ta là, Từ sư huynh gần đây đang điều tra chuyện ma chủng, ta có thể nói những chuyện này cho hắn, để tiện cho hắn tiếp tục điều tra ma chủng.”

Hầu như cùng lúc Trần An nói xong, Vân Dung Thanh ra tay. Kiếm ý lạnh thấu xương theo kiếm vực xuất hiện, trong nháy mắt xé rách khuôn mặt Trần An.

Máu tươi từ vết thương tuôn ra, mang theo từng cơn đau nhói và ẩm ướt, thấm vào khuôn mặt của Trần An.

“Ngươi đang uy hϊếp ta.”

Vân Dung Thanh giống như đang thuật lại một sự thật.

Trần An nhắc đến Từ Uyên Thanh, là hắn ta nghĩ rằng y sẽ nể mặt Từ Uyên Thanh mà không ra tay gϊếŧ người sao?

Trần An lên tiếng: “Ta đã có được phương pháp trở thành ma chủng ở chợ đen trong Hoang Cảnh thành.”

Ở đó, có rất nhiều người giống như hắn, vì danh lợi, vì tu vi mà lựa chọn trở thành ma chủng.

Sau khi trở thành ma chủng, bọn họ sẽ có tu vi và sức mạnh vượt xa hiện tại.

Vân Dung Thanh nhìn chằm chằm Trần An.

Trần An khựng lại, cẩn thận và thận trọng nói: “Ở chợ đen trong Hoang Cảnh thành, những người bí ẩn đó sẽ không tìm đến các đệ tử thân truyền của các tông môn.”

Bởi vì bất kể là ai, đều biết… Các đệ tử thân truyền của các đại tông môn, không thiếu danh, không thiếu lợi, càng không thiếu thiên phú tu luyện kinh người.

Những người bí ẩn đó tìm kiếm, đều là những tu sĩ không được như ý muốn.

Ý của Trần An là, những người bí ẩn đó sẽ không tìm đến Từ Uyên Thanh, không tìm đến Hoắc Trầm Thời, cũng sẽ không tìm đến Tạ Thuật.

Bọn họ đều là những thiên chi kiêu tử, là những người xuất sắc trong giới tu sĩ. Bọn họ không cần phải làm gì nhiều, tương lai đều sẽ rất sáng lạn!

“Bây giờ, tin Tông chủ sẽ thu ngươi làm đồ đệ đã sắp truyền ra ngoài rồi, nếu…” Trần An dừng lời, rất nhanh tìm ra lý do để cầu sống: “Nếu ngươi trở thành đệ tử thân truyền của Tông chủ, những người bí ẩn kia càng sẽ không tìm đến ngươi.”

Những lời Trần An nói, để có thể uy hϊếp được Vân Dung Thanh, tiền đề là y thật sự sẽ quan tâm đến cái gọi là manh mối ma chủng.

Giọng Vân Dung Thanh bình thản, lại hỏi một lần nữa: “Ngươi nghĩ ta cần sao?”

Y cần tin tức về ma chủng sao?

Y cần vị trí đệ tử thân truyền của Kỳ Việt Minh sao?

Trần An nói nửa ngày, lập tức bị câu hỏi ngược lại của Vân Dung Thanh làm cho sững sờ.

Hắn ta chợt nhớ lại ngày đó hắn ta đã nhìn thấy một đại ma đầu gϊếŧ người như ngóe, mặc dù có khuôn mặt giống Từ sư huynh, nhưng lại hoàn toàn giống như một tu la địa ngục khát máu.

Một đại ma đầu như vậy, sẽ vì tin tức ma chủng mà khuất phục sao? Hay là sẽ quan tâm đến vị trí đệ tử thân truyền của Tông chủ?

Vân Dung Thanh muốn ra tay, cần gì lý do?

Tiểu huyễn cảnh truyền đến những gợn sóng nhỏ như gợn nước.

Trong lúc hoảng loạn, Trần An nghe thấy Vân Dung Thanh khẽ cười, bình tĩnh nói: “Ta cần.”

“Trần đạo hữu.”

Vân Dung Thanh tìm lời hỏi: “Có cần… Ta đỡ ngươi dậy không?”

Trần An bị thái độ đột ngột thay đổi của Vân Dung Thanh làm cho sững sờ.

Khi Từ Uyên Thanh men theo đường núi đi lên núi, đến bên cạnh Vân Dung Thanh, Trần An lập tức lấy lại tinh thần.