Chương 23.2: Đợi ta dụ dỗ được người đã, rồi sau đó diệt nơi này sau cũng được

Vân Dung Thanh nói cười vui vẻ, nhưng lại đúng lúc chạm vào tâm sự của Từ Uyên Thanh.

Ngày hôm qua, khi hắn đi gặp sư tôn, sư tôn lại nhắc đến chuyện muốn nhận Vân Dung Thanh làm đồ đệ. Hắn từng nói, Vân Dung Thanh có lẽ không muốn trở thành một kiếm tu. Nhưng nếu bái nhập môn hạ của sư tôn hắn, nhất định phải là một kiếm tu.

Nhưng, thái độ của sư tôn hắn lại có chút kỳ lạ…

“Từ đạo hữu?”

Vân Dung Thanh thấy Từ Uyên Thanh thất thần, liền lên tiếng gọi, ánh mắt dừng lại trên gương mặt hắn, mở lời hỏi: “Huynh sao vậy?”

“Ta đang nghĩ…” Từ Uyên Thanh lấy lại tinh thần, do dự một lát, nói khẽ: “Nếu huynh thật sự trở thành sư đệ của ta…”

Vân Dung Thanh cười rộ lên, tìm lời hỏi: “Từ đạo hữu có phải đang lo lắng, nếu ta trở thành sư đệ của huynh, những tiểu đệ tử thích huynh trong tông môn đều sẽ chuyển sang thích ta sao?”

Y biết rõ không phải như vậy, nhưng vẫn nửa đùa nửa thật hỏi: “Trách ta đã cướp mất hào quang của huynh sao?”

“Không phải vậy.” Từ Uyên Thanh phủ nhận, chỉ nói: “Nếu thật sự có cơ hội như vậy, huynh có đồng ý không?”

Thấy hắn cuối cùng cũng hỏi ra câu này, Vân Dung Thanh từ từ cong môi, dường như đã suy nghĩ cẩn thận, hỏi: “Từ đạo hữu, huynh muốn ta trở thành sư đệ của huynh sao?”

Muốn hay không muốn, đều không phải là điều hắn có thể quyết định.

Từ Uyên Thanh im lặng một lát, rồi trả lại câu hỏi đó cho Vân Dung Thanh, nói: “Huynh muốn là được.”

Vân Dung Thanh không trả lời nữa, ánh mắt dừng lại ở mũi kiếm đang vung lên của Từ Uyên Thanh, y lặng lẽ ngồi ở đó một canh giờ.

Khi Từ Uyên Thanh kết thúc luyện kiếm, cất kiếm rồi đi về phía y, y đưa chén linh trà đã rót sẵn bên tay qua, nói: “Từ đạo hữu, mời huynh uống trà huynh đã chuẩn bị.”

“Với lại, món ăn vặt này rất ngon.”

Trong lúc nói chuyện, Vân Dung Thanh lại đưa thêm một đĩa sứ còn một nửa món ăn vặt, nói tiếp: “Huynh cũng có thể nếm thử.”

Linh trà thơm mát, bánh ngọt giòn tan mà không ngấy.

Trong hộp đựng thức ăn vẫn còn các loại đồ ăn khác nhau.

Từ Uyên Thanh uống cạn chén linh trà, ánh mắt lướt qua những món ăn còn lại với lượng khác nhau, thầm ghi nhớ đĩa ăn vặt mà Vân Dung Thanh đưa cho hắn, cũng như vài loại đồ ăn còn lại rất ít trong hộp.

Sau vài ngày, Vân Dung Thanh phát hiện ra những món ăn Từ Uyên Thanh chuẩn bị cho y dường như đều là những thứ mà y ăn tương đối nhiều hơn so với món khác.

Ngoài ra, mỗi khi Từ Uyên Thanh xuống núi làm việc xong, khi quay về, hắn luôn mang theo các loại An Thần Hương khác nhau đưa cho y.

… Lý do đưa ra, vẫn là những câu như “Tạ Thuật nói loại An Thần Hương này có một chút tác dụng”.

Có lẽ, ngay cả Tạ Thuật cũng không biết mình lại biết nhiều loại An Thần Hương đến vậy.

Tạ Thuật sau khi nhận được linh tấn của hắn, mỗi ngày đều truyền linh tấn cho hắn, nói rằng mình bị nhốt ở nhà khổ luyện.

Gia tộc họ Tạ muốn Tạ Thuật nhanh chóng tăng tu vi, nếu không đạt đến cảnh giới Kim Đan, sẽ không cho phép hắn ra ngoài lịch luyện.

“Ai da, thật ra là gần đây Đông Hoang có một tiểu bí cảnh sắp xuất hiện, theo tin tức đáng tin cậy thì bí cảnh này chỉ cho phép tu sĩ từ Kim Đan đến Nguyên Anh đi vào.”

“Ta còn thiếu một chút nữa mới đến Kim Đan, bọn họ lại muốn ta đi lịch luyện trong cái Tương Sơn Cảnh gì đó. Cho dù ta tiến giai, cũng chỉ là tu sĩ Kim Đan cấp thấp, làm sao tranh giành được với người khác chứ?”

“Vẫn phải dựa vào Từ Uyên Thanh và Hoắc Trầm Thời thôi.”

Vào một ngày nọ, trên đường Vân Dung Thanh từ Tàng Thư Các về Kiếm Phong, Tạ Thuật vừa truyền vài đạo linh tấn tới thì bị trưởng lão nhà họ Tạ bắt được tại trận.

Hắn liên tục than vãn: “Thanh Thanh! Thanh Thanh! Không nói nữa, ngày mai chúng ta lại truyền linh tấn nhé.”

Ánh sáng linh tấn tan biến trong đầu ngón tay của Vân Dung Thanh.

Khi y bước lên bậc thang, ánh mắt khẽ đọng lại.

Mỗi ngày đi qua đây, luôn có một con “chuột” nhát gan và cẩn trọng đi theo sau y, khiến y vô cùng phiền phức.

Vân Dung Thanh suy nghĩ một lát, rồi thi triển một tiểu pháp thuật, kéo Trần An vào không gian huyễn cảnh mà y đã thiết lập, nhốt hắn lại.

“Nói đi.”

Vân Dung Thanh bình tĩnh nói: “Ngươi mỗi ngày đều lén lút đi theo sau ta, định làm gì?”

Vì hoàn cảnh xung quanh đột nhiên thay đổi, trên mặt Trần An hiện lên vẻ kinh ngạc và hoang mang.

“Sao ngươi…”

Trần An còn chưa nói xong, đã bị Vân Dung Thanh lạnh lùng ngắt lời.

“Sao? Sao ta lại đột nhiên ra tay với ngươi? Hay là sao ta dám công khai ra tay với ngươi trong Thiên Diễn Tông?”

Vân Dung Thanh bình tĩnh nói: “Ngày đó, ngươi đã thấy rồi phải không.”

Lời y nói là về ngày đầu tiên y trở về Kinh Hồng năm thứ mười hai.

Ở nơi sâu trong khu rừng hoa đào rậm rạp đó, y đã giải quyết mười tên ma tu.

Nếu y đoán không sai, Trần An đã nhìn thấy cảnh đó.

Trần An nhìn thấy khuôn mặt của đại ma đầu trước mắt càng lúc càng lạnh lùng, hắn ta lắc đầu: “Ta… Ta không biết, ta không thấy gì cả.”

Đại ma đầu này ẩn mình quá tốt trước mặt Từ sư huynh, rõ ràng là kẻ gϊếŧ người như ngóe, nhưng lại giả vờ lương thiện, ngoan ngoãn.

“Chuyện này đơn giản thôi.” Vân Dung Thanh nhàn nhạt nói: “Dùng thuật sưu hồn, tất cả sẽ rõ ràng.”

Dùng thuật sưu hồn lên người sống, nhẹ thì trọng thương, nặng thì hồn phách tiêu tán.

Khi Vân Dung Thanh chầm chậm bước về phía hắn ta, Trần An kinh hãi nói: “Sao ngươi dám?”

“Tại sao ta lại không dám chứ…”

Vân Dung Thanh khẽ cười, giọng nói vô cùng bình tĩnh: “Cho dù Kỳ Việt Minh có ở đây, cũng không ngăn được ta.”

“Tông chủ còn muốn thu ngươi làm đồ đệ, đồ đại ma đầu gϊếŧ người không gớm tay!”

“Ông ta thu ta làm đồ đệ sao?”

Đó là do ông ta có mưu đồ bất chính.

Vân Dung Thanh suy ngẫm lại lời nói này, thong thả nói: “Ngươi nói cũng có lý.”

“Chờ ta dụ dỗ được người đã, rồi sau đó diệt nơi này sau cũng được.”