Chương 22.1: Từ Uyên Thanh như đang chạy trốn, lập tức dời ánh mắt đi

“Lại?”

Từ Uyên Thanh nghe vậy, rất nhanh bắt được từ “lại” này, do dự một lát rồi lên tiếng hỏi: “Huynh thường xuyên gặp ác mộng sao?”

Vân Dung Thanh đã lấy lại tinh thần, ánh mắt vẫn dừng lại trên người Từ Uyên Thanh, nụ cười nhạt bên môi chưa hề tắt.

Y đáp: “Hình như là vậy.”

“Ta luôn mơ cùng một cơn ác mộng. Trong giấc mơ đó, kẻ thù bóp nát vai ta, rồi ông ta đứng ngay trước mặt ta, chậm rãi giẫm nát thanh kiếm của ta.”

“Ông ta còn nói, với thiên phú tốt như ta, dù ông ta lấy đi một thứ, đối với ta mà nói dường như cũng chẳng có tổn thất gì.”

Vân Dung Thanh nói một cách nhẹ bẫng, nói đến đây thì đột nhiên dừng lại.

Vân Dung Thanh vẫn đang cười.

Từ Uyên Thanh nhìn thấy nụ cười của y, những lời lẽ định nói ra bị nghẹn lại nơi đầu lưỡi.

Y luôn cười, nhưng nụ cười ấy chưa bao giờ chạm tới đáy mắt. Thái độ của y luôn hời hợt, như thể có một làn sương mù dày đặc bao phủ quanh người, khiến người ngoài không thể nhìn rõ được dáng vẻ thật của y, giống như đang từ chối người khác ở ngoài ngàn dặm.

“Vậy…”

Từ Uyên Thanh từ từ tìm lại giọng nói của mình, khẽ hỏi: “Vậy sau đó thì sao?”

Vân Dung Thanh nói: “Sau đó, ta đã trốn thoát.”

Nói xong, y nhìn thấy thanh trường kiếm trong tay Từ Uyên Thanh, mở lời hỏi: “Từ đạo hữu dậy sớm luyện kiếm sao?”

Từ Uyên Thanh thuận theo ánh mắt của Vân Dung Thanh, cùng nhìn về phía thanh bản mệnh trường kiếm của mình, đáp: “Ngày nào ta cũng bắt đầu luyện kiếm vào giờ này.”

“Vậy ta…”

Vân Dung Thanh suy nghĩ một chút, ánh mắt khẽ rũ xuống, thoáng thấy mình chỉ đang mặc một lớp áσ ɭóŧ, y đổi lời: “Từ đạo hữu cứ đi trước đi, ta đi thay y phục, lát nữa sẽ đến xem.”

Từ Uyên Thanh nói: “Ta luyện ở sâu trong rừng trúc.”

Trước đây, y từng nói y không cầm kiếm, nhưng lại rất thích kiếm.

Vân Dung Thanh trở về phòng thay y phục, sau khi ra ngoài, y dựa vào trí nhớ, rất nhanh đã tìm thấy chỗ luyện kiếm của Từ Uyên Thanh.

Sâu trong rừng trúc yên tĩnh, ánh sáng ban mai chiếu rọi, in xuống những bóng trúc lốm đốm, nhạt nhòa.

Khi Vân Dung Thanh đến, Từ Uyên Thanh đang cầm trường kiếm, luyện tập bộ Kiếm quyết cơ bản của Thiên Diễn Tông.

Y nhớ rằng từ khi bái nhập Thiên Diễn Tông, y đã luyện bộ Kiếm quyết cơ bản này, ngày nào cũng luyện, đã luyện suốt cả một năm trời.

Hơn nữa, mỗi ngày luyện một canh giờ.

Sau này, những chiêu thức của Kiếm quyết cơ bản của Thiên Diễn Tông đã khắc sâu vào xương tủy của y.

Vân Dung Thanh tiến lại gần, dừng lại ở một khoảng cách không quá xa so với Từ Uyên Thanh.

Ánh mắt y quét qua, trong bãi luyện kiếm quen thuộc, đột nhiên y thoáng thấy một thứ không quá quen thuộc.

Ở một nơi không quá gần cũng không quá xa, có đặt một bộ bàn ghế không phải là vật ở nơi này.

Vân Dung Thanh chầm chậm bước tới gần, thứ y ngửi thấy đầu tiên là hương thơm thanh nhã, dịu nhẹ tỏa ra từ linh trà được đựng trong bộ ấm chén trên bàn.

Trong khoảng thời gian y thay y phục, hắn lại chuẩn bị cả bàn ghế và ấm chén cho y, còn tranh thủ nấu một ấm linh trà.

Thậm chí, hắn còn đặt một quyển Đông Hoang Dị Chí Lục bên cạnh, là vì hắn nghĩ y xem hắn luyện kiếm sẽ rất buồn chán sao?

Vân Dung Thanh nghĩ đến đây, ngước mắt nhìn Từ Uyên Thanh đang luyện kiếm ở nơi không xa, thản nhiên ngồi vào chiếc ghế hắn đã chuẩn bị, nâng một chén linh trà trong tay.

Khi linh trà chạm vào môi, hương thơm trong trẻo của nó tràn ngập khoang miệng của Vân Dung Thanh.

Y rất nhanh đã nếm ra nguồn gốc của chén linh trà này, nó có công hiệu thanh tâm an thần.

Một canh giờ luyện kiếm dường như trôi qua trong nháy mắt.

Khi Từ Uyên Thanh kết thúc luyện kiếm, khóe mắt liếc thấy Vân Dung Thanh đang ngồi ở nơi không xa, hắn chầm chậm bước tới.

Đi được nửa đường, hắn dường như nghĩ đến điều gì đó, dừng bước, dùng đầu ngón tay phóng ra một luồng linh lực, thi triển một đạo linh quyết lên người, phủi sạch bụi bẩn, rồi mới tiếp tục đi tới.

“Từ đạo hữu.”

Từ Uyên Thanh bước tới gần, Vân Dung Thanh nâng tay lấy một chén trà chưa dùng đến, rót cho hắn một chén linh trà, rồi đưa qua.

Lúc này, Từ Uyên Thanh mới nhớ ra cất kiếm.

Trong lúc cất kiếm, hắn chú ý thấy quyển Đông Hoang Dị Chí Lục đặt ở đây chưa hề được Vân Dung Thanh lật mở.

Vân Dung Thanh đưa linh trà xong, ánh mắt cũng dừng lại trên cuốn sách đó, lên tiếng hỏi: “Đây là sách Từ đạo hữu chuẩn bị cho ta vì sợ ta nhàm chán sao?”

Từ Uyên Thanh uống cạn chén linh trà y đưa tới, khẽ đáp một tiếng.

Vân Dung Thanh nghe vậy, nghịch nghịch chén trà trong tay, cười nói: “Ta nhìn huynh luyện kiếm đến nỗi quá nhập tâm, nên vẫn chưa lật mở cuốn sách này ra xem.”

Nhìn huynh luyện kiếm đến nỗi quá nhập tâm…

Sắc mặt Từ Uyên Thanh hơi sững lại, rồi lại nghe Vân Dung Thanh tiếp tục nói với hắn: “Từ đạo hữu, kiếm của huynh rất đẹp.”

Chưa kịp để Từ Uyên Thanh suy nghĩ, Vân Dung Thanh đã đặt chén trà xuống, giơ tay lấy cuốn sách, lên tiếng hỏi: “Ta có thể mang cuốn sách này về, để khi nào có thời gian thì xem không?”

Từ Uyên Thanh do dự: “Nếu huynh không thích, có thể không cần…”

Vân Dung Thanh nói: “Ta nghĩ, ta hẳn là sẽ rất thích nó.”

Sao y lại không thích chứ?

“Linh trà Từ đạo hữu chuẩn bị ta cũng rất thích.” Vân Dung Thanh hỏi: “Linh trà này tên là gì?”

Từ Uyên Thanh nói: “Xuân Sinh.”

“Có đắt không?”

“Không đắt.”

Vân Dung Thanh nghe câu trả lời của Từ Uyên Thanh, khóe môi khẽ cong lên cười, không biết là tin hay không tin.

“Từ đạo hữu mỗi ngày đều sẽ luyện kiếm một canh giờ sao?”

“Khi ở trong tông môn thì đúng là như vậy.”

Từ Uyên Thanh nói xong, rất nhanh giải thích: “Nếu huynh cảm thấy buồn chán, có thể đọc vài cuốn sách…”

Hoặc là vì cảm thấy buồn chán, nên sẽ không đến nữa.

Nửa câu sau, nghẹn lại nơi đầu môi Từ Uyên Thanh, rồi vô cớ mà im bặt.

Trong lòng hắn dâng lên một cảm xúc cực kỳ mờ nhạt và nhẹ nhàng, mơ hồ giống như một chút thất vọng không tên.

Khi hắn nghiêm túc nghĩ đến điều đó, thì lại nghe thấy Vân Dung Thanh nói: “Không buồn chán chút nào.”

“Sao lại thấy buồn chán được?”

Từ Uyên Thanh nhìn Vân Dung Thanh đang nói chuyện, cố gắng phân biệt thứ cảm xúc khó nói đó, nhưng lại phát hiện nó đã tan biến từ lúc nào không hay.

Khi Vân Dung Thanh đứng dậy, y đột nhiên lên tiếng: “Ta nhớ ra rồi, lúc đến đây ta quên uống thuốc.”

“Vậy bây giờ chúng ta về thôi.”

Từ Uyên Thanh nói, rồi gom tất cả những đồ vật đã đặt ở đây vào không gian trữ vật.

Vân Dung Thanh vào phòng tìm thấy lọ thuốc, lấy ra một viên rồi uống với nước.

Khi y quay đầu lại, liền nhìn thấy Từ Uyên Thanh chỉ đứng ở cửa phòng y, không bước vào nửa bước. Ánh mắt hắn nhìn chằm chằm vào y, vẻ mặt nghiêm trọng như thể đang giám sát y uống thuốc.

Y chỉ là quên uống thuốc, chứ đâu phải cố ý không uống.

Với lại… Rõ ràng đây là sân của Từ Uyên Thanh, nhưng lúc này hắn đứng ở cửa, lại câu nệ như một vị khách đến thăm, cực kỳ giữ lễ.

Vân Dung Thanh quay người lại, giơ lọ thuốc trong tay lên, nói: “Từ đạo hữu, ta đã uống xong thuốc hôm nay rồi.”

Câu nói này, giống như đang cố ý thông báo vậy.

Từ Uyên Thanh do dự rồi lên tiếng: “Lần sau… Không được quên nữa.”

Vân Dung Thanh cầm lọ thuốc bước tới gần, đưa cho Từ Uyên Thanh.

Trong mắt Từ Uyên Thanh hiện lên một chút nghi hoặc.

“Nếu đã như vậy, lần sau huynh cũng giám sát ta uống thuốc nhé?”

Vân Dung Thanh vừa nói, vừa đặt lọ thuốc trong tay vào lòng bàn tay của Từ Uyên Thanh, khóe môi cong lên cười: “Dù sao ta cũng đang dưỡng thương ở đây, Từ đạo hữu lo cho ta cả việc ăn, mặc, ở, đi lại, vậy thì Từ đạo hữu cũng kiêm luôn việc giám sát ta uống thuốc đi.”

“Ta giao thuốc cho huynh rồi.”

“Nếu một ngày nào đó, ta không uống thuốc, vậy thì là do huynh quên giám sát ta đấy.” Vân Dung Thanh nói: “Từ đạo hữu, đến lúc đó huynh không được tức giận như vừa nãy nữa.”

Vẻ mặt nghiêm trọng như thể đã xảy ra chuyện gì đó đặc biệt ghê gớm.

“Ta không hề…”

Dù Từ Uyên Thanh khắc kỷ giữ lễ(*), cảm xúc bình tĩnh như thể đã tu luyện Vô Tình Đạo, nhưng hiện tại hắn cũng chỉ mới mười bảy tuổi. Thiếu niên có thể thừa nhận mọi thứ, nhưng làm sao có thể thừa nhận sự vu khống này, hắn vô thức phản bác.

(*)Khắc kỷ: kìm chế bản thân, thắng được du͙© vọиɠ; Giữ lễ: hành xử đúng đạo lý, chuẩn mực xã hội.

“Không có sao?”

Vân Dung Thanh dường như hơi nghi ngờ chớp mắt, mím môi, gật đầu: “Vậy có lẽ là ta cảm nhận sai rồi.”

Một lúc lâu sau, Từ Uyên Thanh lại nhìn Vân Dung Thanh, dường như thừa nhận rồi hỏi: “Rõ ràng lắm sao?”

Hắn không biết mình đang hỏi là tâm tư giận dữ lúc nãy có rõ ràng không, hay là đang hỏi những tâm tư khác có vẻ rõ ràng không.

Vân Dung Thanh nói: “Ta cũng chỉ nhìn ra một chút thôi.”

“Ta chỉ là…”

Chỉ là quan tâm huynh thôi.

Từ Uyên Thanh khựng lại một chút, rồi đổi lời: “Ta chỉ nhớ ra Tạ Thuật là y tu, những lời hắn nói, bệnh nhân vẫn nên nghe theo, tuân thủ y lệnh, uống thuốc đúng giờ.”