Đầu ngón tay của Từ Uyên Thanh bị Vân Dung Thanh ấn xuống, đè mạnh lên mảnh xương hơi lõm trên vai y.
Xuyên qua lớp vải mềm mại, cảm giác chân thực gần như thật truyền đến từ đầu ngón tay hắn, khiến hắn trong chốc lát có ảo giác mình thực sự chạm vào làn da mỏng manh mà ấm áp kia.
—— Đau không?
—— Đây chẳng phải là thứ nên nhớ kỹ sao?
Khi nghe thấy lời thì thầm nhẹ nhàng của Vân Dung Thanh, Từ Uyên Thanh vô thức ngẩng lên, nhưng lại chìm vào đôi mắt đen huyền ẩn chứa nụ cười nhàn nhạt.
Vân Dung Thanh cười nhẹ, thản nhiên thốt ra câu nói này.
Khoảng cách gần trong gang tấc khiến mùi hương hoa đào thoáng qua không thể phớt lờ, vốn ngọt ngào, giờ phảng phất bên mũi hắn lại mang theo chút hơi lạnh khó tả.
—— Tại sao không chữa lành vết thương này?
Lời nói nghẹn lại trong cổ họng Từ Uyên Thanh chưa kịp thốt ra, đã bị nỗi đau như kim châm trong lòng nuốt chửng.
Hắn trầm mặc hồi lâu, bàn tay vẫn bị Vân Dung Thanh nắm chặt.
Vân Dung Thanh dường như mới chợt nhớ ra, từ từ buông tay, thả Từ Uyên Thanh ra, nhẹ giọng nói: "Vì vậy, từ đó trở đi ta không cầm kiếm nữa."
Nói xong, y vẫn mang theo nụ cười nhàn nhạt, ngồi trở lại bên giường.
Mùi hương hoa đào quanh quẩn quanh người Từ Uyên Thanh nhanh chóng tan biến, nhưng lại như lưu lại dư vị, rất lâu không tiêu tan.
Cùng với nỗi đau âm ỉ trong lòng hắn, cũng mãi không nguôi.
Vân Dung Thanh nghiêng đầu nhìn Từ Uyên Thanh, hỏi: "Từ đạo hữu luôn nhớ lời ta nói hôm đó, có phải đã xảy ra chuyện gì không? Hay còn có chuyện gì khác?"
Từ Uyên Thanh nghe vậy, câu "Sư tôn muốn nhận huynh làm đồ đệ" cứ nghẹn lại, không thể nói ra.
Vân Dung Thanh có nút thắt trong lòng, không dùng kiếm, thì làm sao có thể lại bước vào kiếm đạo?
“Hôm nay ta bàn bạc với sư tôn, ta vốn định mời Vân đạo hữu ở lại Kiếm Phong, nhưng sau đó nhớ ra huynh nói không dùng kiếm, nên tưởng rằng huynh sẽ kiêng kỵ kiếm."
Vân Dung Thanh yên lặng quan sát biểu cảm của Từ Uyên Thanh, chỉ một cái nhìn đã biết hắn đang nói dối.
Hắn mười bảy tuổi, làm sao có thể giấu được một người đã sống gần trăm năm như y?
Từ Uyên Thanh nói: "Thiên Diễn Tông ngoài Kiếm Phong ra, còn có các đỉnh khác..."
Lời hắn chưa dứt, đã bị Vân Dung Thanh ngắt lời.
“Từ đạo hữu."
Vân Dung Thanh nhẹ giọng gọi: "Ta không dùng kiếm, nhưng thích kiếm."
"Kiếm của huynh, rất đẹp."
Từ Uyên Thanh khẽ giật mình.
Đây là lần thứ ba hắn nghe Vân Dung Thanh khen kiếm của mình.
Giọng điệu nhẹ nhàng, êm dịu của Vân Dung Thanh, cùng ánh mắt lấp lánh nhưng rực rỡ, luôn khiến hắn có cảm giác... không phải đang khen kiếm, mà là khen điều gì khác.
Vân Dung Thanh bình thản nói: “Vậy, ta có thể ở lại Kiếm Phong không?"
Y muốn ở bên cạnh hắn.
"Được."
Từ Uyên Thanh đáp, lại nghe Vân Dung Thanh hỏi: "Từ đạo hữu mỗi ngày đều luyện kiếm phải không? Vậy ta có thể đến xem không?"
Ý của câu này là...
Từ Uyên Thanh chớp mắt, gật đầu: "Đương nhiên có thể."
Vân Dung Thanh nghe vậy, khẽ cười: "Nếu vậy từ bây giờ trở đi, ta bắt đầu mong chờ những ngày tháng ở Thiên Diễn Tông rồi."
......
Lần này Kỳ Việt Minh đến Nam Vân Thành chỉ là tình cờ đi ngang qua. Sau khi kiểm tra tình hình dược lâu trong thành, ông ta lập tức rời đi trước.
Trước khi đi, Kỳ Việt Minh đứng trong sân, thoáng nhìn thấy Vân Dung Thanh – người có gương mặt giống hệt đệ tử mình, liền lên tiếng: "A Thanh đã nói với ngươi rồi chứ?"
Vân Dung Thanh nghe vậy, liếc nhìn Từ Uyên Thanh, đáp: "Kỳ tiền bối, Từ đạo hữu đã nói với ta rồi, mời ta đến Thiên Diễn Tông dưỡng thương một thời gian."
"Thời gian tới làm phiền rồi."
"A Thanh, nhớ chăm sóc tốt cho y."
Kỳ Việt Minh dặn dò xong, lập tức xé rách hư không rời đi.
Kỳ Việt Minh vừa đi, Tạ Thuật vốn đã im lặng suốt bấy lâu lập tức trở nên hoạt bát: "Thanh Thang, huynh sắp đến Thiên Diễn Tông rồi."
"Ta nói cho huynh biết, trên Kiếm Phong của Thiên Diễn Tông có một suối nước nóng tự nhiên rất tốt cho việc dưỡng thương linh mạch, huynh nhất định phải thử đó."
"Còn nữa, trong thành trực thuộc Thiên Diễn Tông có một tửu lâu rất nổi tiếng, chúng ta thường đến đó tụ tập."
"Còn nữa, còn nữa, cách Thiên Diễn Tông không xa có Hoang Cảnh Thành – trung tâm của Đông Hoang, nơi đó cực kỳ náo nhiệt."
"Còn nữa..."
Tạ Thuật lảm nhảm suốt cả đường, cuối cùng bị Hoắc Trầm Thời túm cổ áo ném ra xa.
Không lâu sau, Tạ Thuật lại chạy về, tiếp tục quấy rối.
Hai người đùa giỡn suốt dọc đường, đến sảnh khách điếm trả phòng.
Ra khỏi thành, Từ Uyên Thanh thả Vân Chu từng dùng trước đây ra, để nó lơ lửng giữa không trung.
Khi bước lên Vân Chu, Vân Dung Thanh nhìn Từ Uyên Thanh, hỏi: "Từ đạo hữu, phòng của ta vẫn là phòng cũ phải không?"
Từ Uyên Thanh gật đầu, giải thích: "Từ Nam Vân Thành đến Thiên Diễn Tông, nếu đi bằng Vân Chu thì phải đến trưa ngày mai mới tới nơi."
"Huynh bị thương, hôm nay hãy nghỉ ngơi thật tốt trước đã."
"Đa tạ."
Vân Dung Thanh cảm ơn, lại nhìn về phía Tạ Thuật đang chạy đến.
Từ Uyên Thanh như đoán được ánh mắt của y, nói: "Tạ Thuật cũng sẽ không làm phiền huynh đâu."
Vân Dung Thanh nghe vậy, cười nói: "Ta lại thấy hắn rất thú vị."
"Gì cơ? Gì cơ?"
Tạ Thuật đang chạy đến, bỗng nghe thấy tên mình, nhưng Vân Dung Thanh đã trở về phòng.
Thấy Tạ Thuật định vượt qua mình, Từ Uyên Thanh lên tiếng gọi lại:
"Tạ Thuật, Vân đạo hữu cần nghỉ ngơi."
"Ta biết mà, ta hiểu." Tạ Thuật gật đầu lia lịa, "Đương nhiên ta biết Thanh Thanh bị thương, phải nghỉ ngơi kỹ mới được."
Nói xong, hắn chợt nhớ ra điều gì, vỗ ngực đảm bảo: "Yên tâm đi, ta tuyệt đối không làm phiền Thanh Thanh đâu."
"Mà nè…" Giọng hắn chuyển sang tò mò, nhìn Từ Uyên Thanh hỏi, "Sao huynh vẫn gọi huynh ấy là “Vân đạo hữu”? Sao không gọi “Thanh Thanh”cho thân mật? “Thanh Thanh” nghe dễ thương biết mấy!"
—— Thanh Thanh.
Hai chữ ấy khiến Từ Uyên Thanh khẽ đơ người, nhưng ngay lúc đó, giọng Hoắc Trầm Thời từ xa vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ của hắn.
"Không ai vô liêm sỉ bằng ngươi đâu." Hoắc Trầm Thời lạnh lùng bĩu môi, "Vả lại… cái tên đó có gì hay ho?"
Tạ Thuật lập tức nổi đóa: "Ít ra cũng hay hơn cái tên “Thời Thời” xấu xí của ngươi gấp vạn lần! Hô hô hô!"
Hắn còn chỉ tay vào Hoắc Trầm Thời, hồ hởi vạch tội: "Trước khi gặp Thanh Thanh, ta còn nhớ rõ có kẻ từng khen cái tên này hay lắm kìa! Không biết là tên vô liêm sỉ nào nhỉ?"
Hoắc Trầm Thời sững lại nửa giây, ngay lập tức lạnh giọng: "Tạ Thuật, ngươi đừng có ly gián!"
"Ai ly gián?" Tạ Thuật nấp sau lưng Từ Uyên Thanh, "Ngươi hỏi Từ Uyên Thanh xem, tên Thanh Thanh có hay không?"
"Ngươi…"
Theo thói quen, hễ Tạ Thuật lôi Từ Uyên Thanh ra làm "bảo bối trị Hoắc", Hoắc Trầm Thời lập tức cứng họng.
Hai người cãi nhau ồn ào cả buổi, cuối cùng cũng tạm ngưng chiến, mỗi người về phòng riêng.
Trước khi vào phòng, Từ Uyên Thanh khẽ liếc nhìn cánh cửa đóng kín bên cạnh, trong lòng lại hiện lên hai chữ Tạ Thuật vừa buông ra.
—— Thanh Thanh.
Quả thực…
......
Đến trưa hôm sau, khi Vân Chu sắp tới Thiên Diễn Tông, Hoắc Trầm Thời bỗng nhận được linh tấn từ tỷ tỷ hắn, bắt hắn lập tức trở về gia tộc.
"Tỷ tỷ của ta không nói rõ chuyện gì, nhưng ta phải về Hoắc tộc ngay." Hoắc Trầm Thời tìm Từ Uyên Thanh giải thích.
Vân Chu đã đi được hơn nửa chặng đường. Hoắc Trầm Thời định từ thành trực thuộc Thiên Diễn Tông đổi hướng đi đường khác.
"Lần tới gặp lại, chắc phải đợi đến sinh nhật huynh. Lúc đó ta sẽ đợi huynh… các huynh ở Hoang Cảnh Thành."
Nói đến đây, hắn ta bất chợt nhìn về phía Vân Dung Thanh đứng xa xa.
Vân Dung Thanh nhận ra ánh mắt ấy, ôn hòa hỏi: "Hoắc đạo hữu sắp đi rồi sao?"
"Đi thì tốt quá!" Tạ Thuật chen ngang, "Hắn đi rồi, Kiếm Phong sẽ là thiên hạ của ba chúng ta!"
Trong các đỉnh chính của Thiên Diễn Tông, Kiếm Phong luôn có ít đệ tử nhất. Đến đời Từ Uyên Thanh, Tông chủ chỉ thu nhận mỗi hắn làm đệ tử chân truyền.
"Đồ ngốc không biết xấu hổ."
Suốt quãng đường vào thành trực thuộc, mặt Hoắc Trầm Thời lạnh như băng, chẳng thèm liếc mắt nhìn Tạ Thuật lần nào.
Tạ Thuật thì vui mừng khôn xiết.
Nhưng vừa vào thành chưa bao lâu, hắn cũng nhận được linh tấn từ phụ thân, lập tức kêu lên thảm thiết: "Xong rồi! Ta cũng bị gọi về!"
Hắn nhìn Từ Uyên Thanh đầy lưu luyến, nhưng Từ Uyên Thanh bình thản nói: "Ngươi rời nhà mấy tháng rồi, đúng lúc cũng phải về rồi."
Tạ Thuật thở dài, quay sang dặn dò Vân Dung Thanh: "Thanh Thanh, nhớ uống thuốc đó. Ngoài Linh Hành Hoa của Thiên Diễn Tông, ta về sẽ tìm thêm cho huynh."
"Còn nữa, nhớ bảo Từ Uyên Thanh dẫn huynh đi tắm suối nước nóng trên Kiếm Phong, rất tốt cho thương thế."
"Ta đi rồi, Kiếm Phong sẽ là của riêng hai người đó!"
Một lúc sau, khi Tạ Thuật đã đi xa, hắn bỗng quay đầu chạy vội trở lại, nắm tay Từ Uyên Thanh dặn dò như một lang y chính hiệu:
"Ta suýt quên mất! Suối nước nóng không được tắm lâu, mỗi ngày chỉ cần tắm nửa khắc là đủ."
(Một khắc bằng 15 phút)
"Từ Uyên Thanh, huynh phải nhắc nhở Thanh Thanh đấy."
Vân Dung Thanh khẽ cúi mắt, ánh mắt lạnh lùng nhìn bàn tay Tạ Thuật đang nắm chặt tay người khác.
Y thấy bàn tay này thật… ngứa mắt.