Chương 16.2: Sư tôn của ta đến rồi

Lâu chủ Dược Lâu nặng nề phun ra tên của gia chủ đệ nhất thế gia Đông Hoang.

Vân Dung Thanh cũng không nói gì.

Lâu chủ Dược Lâu hỏi ngược lại: "Ngươi không tin?”

“Ta tin.”

Vân Dung nói: "Đây là lời duy nhất ta tin tưởng trong miệng ngươi.”

“Hắn ta là ma chủng.”

“Vậy ngươi làm sao...”

“Không có tí phản ứng gì?”

Lâu chủ Dược Lâu còn chưa nói xong, đã nhìn thấy Vân Dung Thanh chậm rãi đến gần mình.

Hắn ta run giọng nói: "Ngươi muốn làm gì?”

“Ngươi nói gì với hắn, ta sẽ làm như vậy với ngươi.”

Sắc mặt Vân Dung Thanh bình tĩnh nói.

Lúc y giơ tay lên, lâu chủ Dược Lâu điên cuồng giãy dụa, giận dữ hô: "Ngươi không sợ, ngươi không sợ hắn..."

Lâu chủ Dược Lâu bảo Từ Uyên Thanh hai người phân biệt thiết lập trận pháp cách âm, vốn là vì châm ngòi ly gián, lại không nghĩ đến là trận pháp cách âm này là bùa đòi mạng đưa hắn ta đi chết sớm.

“Sợ nha.”

Khi Vân Dung Thanh nhắc đến Từ Uyên Thanh, giọng điệu bỗng trở nên ôn nhu bình tĩnh. Y vừa ra tay sưu hồn, vừa ôn hòa giải thích: "Cái này cũng nhờ có ngươi.”

"Ngươi là nói với hắn, nếu là ta một mình ở đây, điều đầu tiên làm là sẽ sưu hồn ngươi, đúng không?"

“Chúc mừng ngươi, ngươi đoán đúng rồi.”

"Có lời tiên đoán trước đó của ngươi, bây giờ tất cả hành vi ở dưới trận pháp cách âm, ở trong mắt hắn đều sẽ trở thành cử chỉ ngươi châm ngòi ly gián hai người chúng ta."

Vân Dung Thanh nói: "Hắn vẫn sẽ tín nhiệm ta.”

Đây cũng là nguyên nhân lúc trước y không ngăn cản lâu chủ Dược Lâu và Từ Uyên Thanh nói chuyện riêng.

Nếu không có một hồi nói chuyện kia, y cũng sẽ không làm cái gì, chẳng qua là bỏ lỡ một cơ hội hiểu rõ ma chủng mà thôi.

Hiện giờ có cuộc nói chuyện trước đó, ở trong lòng Từ Uyên Thanh, giờ phút này vô luận y làm bất cứ chuyện gì, cũng chỉ là do sự châm ngòi ly gián của lâu chủ Dược Lâu.

Lâu chủ Dược Lâu thống khổ gào thét: "Ma chủng trời sinh!”

Vân Dung Thanh sưu hồn hơn phân nửa, bình luận: "Ngươi không biết ma chủng đào linh mạch của ngươi là người phương nào, cũng không biết người sau đó kết thúc là người phương nào.”

“Ngươi thật sự là phế vật.”

Trong trí nhớ của lâu chủ Dược Lâu, sau khi hắn ta trở thành ma chủng, mới hiểu được trong thế giới ma chủng cũng là cá lớn nuốt cá bé, cường giả vi tôn.

Ma chủng tu vi yếu sẽ bị ma chủng cường đại đào đi thành quả tu luyện vất vả của mình.

Mà tối nay người đào linh mạch lâu chủ Dược Lâu chính là một ma chủng tu vi cao hơn hắn.

Lâu chủ Dược Lâu lại vô dụng đến mức ngay cả khuôn mặt người này cũng không thấy rõ.

Chỉ có những gì hắn nói trước đó có liên quan đến Tru Ma Tiên Trận của thánh địa Côn Luân mới là sự thật.

Trong trí nhớ của lâu chủ Dược Lâu, ma chủng tu vi tiểu thành của Đông Hoang đều đã che dấu tốt thân phận. Trong lúc đó, cũng không biết đối phương có phải là thân phận ma chủng hay không.

Vân Dung Thanh sưu hồn đã được hơn phân nửa, vẫn chưa lấy được quá nhiều manh mối từ trong trí nhớ của lâu chủ Dược Lâu.

Lúc này, lâu chủ dược lâu vốn cũng sắp không còn, lại bởi vì bị sưu hồn, khiến một thân tử khí càng thêm nặng nề.

“Ngươi thật đúng là phế vật...”

Vân Dung Thanh thu tay lại trong nháy mắt, lòng bàn tay hơi nâng lên, một chút linh lực rót ngược lên người lâu chủ Dược Lâu, khiến cho hắn trong nháy mắt có lực phản kháng ngắn ngủi, hồi quang phản chiếu.

Trong lúc hỗn loạn, hắn đã không còn sức suy nghĩ linh lực rót ngược vào trong thân thể hắn từ đâu mà đến, lúc hội tụ lực lượng, bỗng nhiên giãy thoát khỏi gông xiềng, đánh về phía Vân Dung Thanh - -

Rào chắn cách âm bởi vì uy thế mà bị phá, hư không hơi bị chấn động.

Linh lực bị đánh nát, Từ Uyên Thanh gần như cảm giác được trong cùng một lúc, đưa kiếm ra tay, thân hình thoáng qua lướt đến bên cạnh Vân Dung Thanh, đưa người tới bên cạnh.

Trường kiếm kiếm ý như mưa, chém tới lâu chủ Dược Lâu!

Cùng lúc đó, lúc lâu chủ Dược Lâu sắp chết, mượn lực lượng cuối cùng, dùng hết toàn lực cũng muốn mang cái tên nói hắn là phế vật đi.

“Ma chủng trời sinh! Đáng chết! Ta gϊếŧ ngươi!”

Vân Dung Thanh được Từ Uyên Thanh bảo vệ bên người, vẻ mặt bình tĩnh nhìn lâu chủ Dược Lâu đang nổi điên.

Châm ngòi ly gián, ngươi đáng chết.

Trong hư không chợt phát ra uy thế cường đại, hút hết linh khí xung quanh, trong phút chốc hội tụ tới một chỗ, mơ hồ có xu thế nguy hiểm đến đáng sợ!

Đây là......

Tự bạo trước khi sắp chết!

Lâu chủ Dược Lâu thoát ra bất quá trong nháy mắt, thế mà đã làm thành đại thế như này.

Từ Uyên Thanh lập tức xoay người, ôm eo Vân Dung, muốn đưa y rời khỏi đây.

Vân Dung Thanh khẽ hạ mắt, đối với hành động này của lâu chủ Dược Lâu vẫn nằm trong dự liệu.

Hoặc là, hành động này nằm trong kế hoạch của y.

Sưu hồn nhất định lưu lại dấu vết.

Nếu muốn không ai biết, trừ phi hài cốt không còn......

Về phần uy lực lâu chủ Dược Lâu tự bạo, y tự có thể khống chế.

Vân Dung Thanh giơ tay vòng qua eo, ôm lấy người trước mắt.

Uy lực của tự bạo, thế mà ở trong một kích vô thanh vô tức của bàn tay Vân Dung Thanh hoá thành, chôn vùi tuyệt đại bộ phận uy lực.

Lực đạo khiến hai người bị hất bay.

Thời khắc nguy cấp, Từ Uyên Thanh bảo vệ Vân Dung Thanh trong lòng, cùng nhau lăn ra ngoài.

Dư âm vẫn còn, Vân Dung Thanh lại cảm giác được hư không truyền đến dao động trong nháy mắt.

Là có người xé rách hư không đến?

Nghĩ đến đây, tay Vân Dung Thanh đang giơ từ từ buông xuống, đặt ở bên hông Từ Uyên Thanh.

Trong khoảng cách gần trong gang tấc, y cảm nhận được hơi thở của Từ Uyên Thanh, trong trẻo nhưng lạnh lùng như tuyết, lại ôn nhu đến cực điểm bao phủ quanh thân y.

Người xe rách hư không kia có lẽ tu vi rất cao, uy lực lâu chủ Dược Lâu tự bạo bị hắn ta trong nháy mắt thu nạp tụ tập, triệt để chôn vùi ở bên ngoài hư không.

“A Thanh.”

Người tới xoay người, nhìn về phía Từ Uyên Thanh đang che chở một người trong lòng, lên tiếng hô.

Là sư tôn?

Từ Uyên Thanh trong nháy mắt hoàn hồn, nhưng giờ phút này nhận ra thân thể người trong ngực cứng ngắc, liền thấp giọng giải thích bên tai Vân Dung Thanh: "Là sư tôn của ta tới.”

Từ Uyên Thanh đỡ người ngồi dậy.

Sau đó, hắn đứng lên trước, lại đưa tay đỡ Vân Dung Thanh vẫn ngã ngồi dưới đất.

“Vân đạo hữu.”

Không biết có phải là ảo giác của Từ Uyên Thanh hay không, hắn cảm thấy sắc mặt Vân Dung Thanh dường như tái nhợt hơn lúc nãy một chút.

Vì vậy, hắn ngồi xổm xuống, ánh mắt nhìn thẳng Vân Dung Thanh, trong mắt mang theo vài phần ân cần, nhẹ giọng hỏi: "Huynh bị thương sao?"

“Thanh Thanh.”

Sau khi Vân Dung Thanh nghe thấy một tiếng "A Thanh", trong mắt thất thần hồi lâu, rốt cục bị một tiếng "Thanh Thanh" của Từ Uyên Thanh đánh thức.

Y chậm rãi ngước mắt, ánh mắt bình tĩnh lướt qua Từ Uyên Thanh, nhìn về phía người đứng cách đó không xa.

Người nọ một thân tử y, dung mạo tuấn tú nho nhã, ôn hòa xuất trần, tựa như một quân tử đoan chính.

(Tử y: áo màu tím)

Tông chủ Thiên Diễn Tông, Kỳ Việt Minh.

Vân Dung Thanh im lặng nói trong lòng.