Chương 16.1: Sư tôn của ta đến rồi

Lâu chủ Dược Lâu chỉ mặt gọi tên, chỉ nói chuyện ma chủng cho một mình Từ Uyên Thanh nghe, thần sắc Vân Dung Thanh không thay đổi, lông mi rũ xuống, che lấp hết sát ý lạnh lẽo nổi lên trong mắt.

Vân Dung Thanh nói: "Người biết được Thiên Tâm thánh thư là ta, không phải hắn.”

Lâu chủ Dược Lâu ho ra máu, che môi giương mắt nói: "Nhưng ta vẫn chỉ muốn nói cho một mình hắn nghe.”

Vị thiếu chủ Từ gia này tuổi còn trẻ, thiên tư tuyệt diễm, chí thuần chí thiện, dễ xử lý hơn nhiều so với thiếu niên tà tính ma chủng trời sinh kia.

“Được.”

Lúc Vân Dung Thanh đang muốn nói thêm gì đó, y nghe thấy Từ Uyên Thanh nói một tiếng được, đáp ứng yêu cầu của lâu chủ Dược Lâu.

Từ Uyên Thanh đồng ý, nhìn về phía Vân Dung Thanh, nhẹ giọng trấn an: "Huynh yên tâm.”

Ánh mắt Vân Dung Thanh nhìn về phía Từ Uyên Thanh, thấy hắn cất bước đi về phía lâu chủ Dược Lâu, mím môi không nói.

Từ Uyên Thanh đi đến gần lâu chủ Dược Lâu, sau đó dừng bước, ôn hòa lên tiếng: "Ngươi nói đi.”

Lâu chủ Dược Lâu nhàn nhạt nhìn thoáng qua Vân Dung Thanh bị bỏ lại chỗ cũ, ho nặng, bảo Từ Uyên Thanh thiết lập một đạo trận pháp cách âm.

Từ Uyên làm theo, lại nhìn về phía lâu chủ Dược Lâu.

Tử khí tràn ngập quanh thân lâu chủ Dược Lâu, dĩ nhiên là thời gian sống không còn bao lâu. Hắn ta ho khan thật mạnh, máu tươi không ngừng tràn ra từ bên môi.

Từ Uyên Thanh thấy thế, giơ tay thi triển một đạo pháp quyết cho lâu chủ Dược Lâu, thanh lý đơn giản vết máu quanh thân.

Lâu chủ Dược Lâu cúi đầu nhận ra động tác của Từ Uyên Thanh, cười nhạt nói: "Từ tiểu hữu chí thuần chí thiện, ngay cả đối với ma chủng như ta cũng như thế, ta rất muốn khuyên ngươi một câu...”

“Rời xa ma chủng trời sinh kia.”

Từ Uyên Thanh không đáp, khẽ nhíu mày, mở miệng nói: "Đừng châm ngòi ly gián.”

"Ngươi cho rằng ta châm ngòi ly gián?"

Lâu chủ Dược Lâu nở nụ cười, lại nói, "Ta đoán người này hẳn là vô duyên vô cớ xuất hiện ở bên cạnh ngươi nhỉ?"

Nếu không, trên thế gian này có người có dung mạo tương tự với thiếu chủ Từ gia của Đông Hoang như vậy, chắc chắn sẽ nhấc lên một trận phong ba ở Đông Hoang.

“Ngươi chẳng qua là suy đoán.”

Từ Uyên Thanh nói: "Ngươi hôm nay lần đầu tiên gặp y, trước đó y không có danh tiếng ở Đông Hoang, ngươi mới mượn cơ hội này lên tiếng châm ngòi.”

“Tốt lắm, lúc y xuất hiện, có phải là nói cho ngươi biết y cũng không phải là người Đông Hoang?"

Từ Uyên Thanh không nói.

Lâu chủ Dược Lâu liền nói: "Y nhất định nói với ngươi là y là người từ bốn vực khác đến, hơn nữa không biết chuyện gì xảy ra thì đã đến nơi này.”

“Y nhất định còn nói với ngươi, y cửa nát nhà tan, cơ khổ không nơi nương tựa, thân không xu dính túi.”

“Nói như vậy cũng chỉ có tiểu bối các ngươi mới tin tưởng thôi.”

"Ở Hỗn Loạn Thành, cách nói như thế đều là lời nói dối thấp kém nhất." Lâu chủ Dược Lâu tiếp tục nói, "Thiên chi kiêu tử như ngươi, nhất định còn chưa đi qua Hỗn Loạn Thành nhỉ?"

“Ở Hỗn Loạn Thành, đó là nơi những người cực ác của năm vực trà trộn vào.”

Lâu chủ Dược Lâu chỉ Từ Uyên Thanh, nói: "Đệ tử thế gia như ngươi, ở đó không được ba ngày.”

“À, ngươi là kiếm tu, hẳn là có thể đánh một chút, đại khái có thể ở lại bảy ngày. Nếu là tiểu công tử Tạ gia kia, ở có khi không được nửa ngày, đã bị ăn đến xương cốt cũng không còn.”

“Rốt cuộc ngươi...” Từ Uyên Thanh mở miệng hỏi, “Muốn nói gì?”

Lâu chủ Dược Lâu lạnh nhạt nói: "Năm đó phụ thân ngươi từng cứu ta một mạng, ta hảo tâm khuyên ngươi một câu, sớm giải quyết ma chủng trời sinh kia.”

Từ Uyên Thanh bình tĩnh nói: "Ngươi vẫn luôn khuyên ta gϊếŧ y.”

“Đúng vậy, không phải ta nói rồi sao? Ta nhận ra ngươi, năm đó phụ thân ngươi đã cứu ta một mạng, ta là người có ân tất báo, cho nên mới khuyên ngươi trước khi chết.”

“Nhưng ngươi là ma chủng.” Từ Uyên Thanh không chút lưu tình vạch trần lời nói dối của lâu chủ Dược Lâu, “Chính miệng ngươi nói, phàm là ma chủng, tuyệt đối không phải loại lương thiện.”

“Nếu không muốn nói......”

Từ Uyên Thanh còn chưa nói xong, đã bị lâu chủ Dược Lâu cắt ngang, hắn ta hỏi: "Nếu không muốn nói, ngươi có thể làm khó dễ được ta sao?"

Lâu chủ Dược Lâu thấy Từ Uyên Thanh giật mình, cười ra tiếng, nghiêm túc đề nghị: "Ngươi có thể lục soát hồn của ta.”

“Ta đoán, nếu ngươi không ở đây, tiểu tử Ma Chủng trời sinh nhất định sẽ không nói nhảm với ta, y khẳng định không nói hai lời mà vừa gặp đã lục soát hồn ta.”

“Ngươi có tin không?”

Lâu chủ Dược Lâu nói đến đây, lại mạnh mẽ ho ra máu tươi.

Linh mạch của hắn ta bị đào, một thân linh lực và ma khí sẽ tan hết.

Đợi đến khi ma chủng hoàn toàn héo rũ, chính là lúc hắn ta chết.

Nếu có thể trước khi chết, lại xem một trò hay cũng rất tốt.

Khi lá chắn cách âm tản đi, Từ Uyên Thanh trầm mặc nhìn dược lâu chủ. Hắn xoay người đi về phía Vân Dung Thanh, Vân Dung Thanh lên tiếng dò hỏi: "Lâu chủ Dược Lâu nói cái gì?”

Từ Uyên Thanh nói: "Hắn ta không nói gì cả.”

Vân Dung Thanh nghe vậy, cũng không hoài nghi lời nói của Từ Uyên Thanh.

Từ Uyên Thanh nói lâu chủ Dược Lâu không nói gì cả, thì đó chính là thật sự chưa từng nói qua chuyện gì có liên quan đến ma chủng.

Cho dù bọn họ ở trong bình phong cách âm nói rất lâu, vậy cũng tuyệt đối không phải là nội dung có liên quan đến ma chủng.

Từ Uyên Thanh chuyển mắt nhìn Vân Dung Thanh, sau khi trầm mặc trong nháy mắt, khóe môi khẽ động, lại lặp lại lời nói trước đó một lần.

“Hắn ta cái gì cũng không nói.”

Vân Dung nói: "Ta biết.”

Lúc này, lâu chủ Dược Lâu hô: "Ngươi không phải muốn biết chuyện ma chủng sao? Ngươi lại đây, ta sẽ nói cho ngươi biết.”

Lời này là hắn ta hướng về phía Vân Dung Thanh nói.

Vân Dung Thanh nghe vậy, khẽ nhướng mi mắt, bình tĩnh không có bao nhiêu tức giận nhìn thoáng qua lâu chủ Dược Lâu, người còn đang kéo dài hơi tàn.

Chợt, y cất bước đi về phía bên kia.

Từ Uyên Thanh nhận ra hương hoa đào cực nhẹ cực nhạt từ bên người mình dần dần lướt qua, theo bản năng đưa tay bắt lấy cổ tay Vân Dung Thanh.

Hắn rất nhanh ý thức được chính mình thất lễ, ngón tay nắm chặt thoáng buông lỏng, nhưng không triệt để buông tay Vân Dung Thanh ra.

Vân Dung Thanh liếc mắt nhìn hắn, chần chờ hỏi: "Làm sao vậy?”

Từ Uyên Thanh cụp mắt, chỉ nói: "Hắn ta quỷ kế đa đoan, nói dối liên tục, đừng mắc mưu.”

Vân Dung Thanh cười cười, nói: “Ta biết rồi, cám ơn huynh nhắc nhở.”

“Còn nữa...” Từ Uyên Thanh suy nghĩ một lát rồi lên tiếng, “Cẩn thận.”

Hắn chậm rãi buông cổ tay Vân Dung Thanh ra, đưa mắt nhìn Vân Dung Thanh đi đến gần lâu chủ Dược Lâu.

Giây lát sau, Vân Dung Thanh đột nhiên quay đầu nhìn về phía hắn, nói: "Giúp ta thiết lập một tấm chắn cách âm.”

Từ Uyên Thanh giơ tay thi quyết, linh lực tuôn ra, rơi vào nơi cách đó không xa.

“Ngươi vừa rồi châm ngòi ly gián, đúng không?”

Ở chỗ Từ Uyên Thanh không nhìn thấy, Vân Dung Thanh xé nát ngụy trang trước sau như một, đáy mắt đều sát ý lạnh như băng.

Lâu chủ Dược Lâu lại ho ra một ngụm máu tươi, giương mắt nhìn chằm chằm Vân Dung Thanh, nói: "Ta đoán không sai, ngươi quả nhiên không phải loại thiện lương gì.”

“Không sợ ta nói chuyện này nói cho hắn sao?”

Vân Dung Thanh bình tĩnh hỏi ngược lại: "Ngươi vừa rồi... không phải là đang nói xấu ta với hắn sao?”

“Nếu ngươi muốn biết Thiên Tâm Thánh Thư, ta có thể nói cho ngươi biết, cho ngươi chết mà không nuối tiếc.”

“Thiên Tâm thánh thư ở bên trong Vân Hoang Thiên Cung, năm kinh hồng thứ mười ba sẽ hiện thế ở đông hoang.” Vân Dung Thanh tiếc nuối nói: “Chỉ còn lại một năm là quyển sổ tay được y tu tôn sùng là thần thư này sẽ lại xuất hiện.”

Lâu chủ Dược Lâu nghe vậy, trong mắt cuối cùng hiện ra thần sắc không cam lòng.

Hắn ta lựa chọn trở thành ma chủng, vốn là bởi vì thiên phú của bản thân khi tu luyện không tốt, nên mới lấy ma chủng nuôi dưỡng lực lượng bản thân. Vì thế, hắn không tiếc bất cứ giá nào.

Nếu như có quyển thần thư Thiên Tâm Thánh Thư này, hắn ta còn lo gì sẽ rơi vào kết cục như này?

"Ngươi có phải tò mò vì sao ta biết nhiều chuyện như vậy không?" Vân Dung Thanh hỏi ngược lại một câu, sau đó tự hỏi tự đáp, "Ta vốn là phản đồ trốn khỏi Côn Lôn thánh địa, tự nhiên biết nhiều điều bí ẩn."

“Vốn tin tức này nên bán năm trăm linh thạch cho ngươi, nể tình ngươi là người sắp chết nên mới miễn phí nói cho ngươi nghe.”

“Phi!”

Lâu chủ Dược Lâu bị chọc giận, vạch trần lời nói dối của Vân Dung, lạnh lùng nói: "Ngươi nói dối.”

Vân Dung Thanh âm vô tội nói: "Ta nói dối chỗ nào?”

“Ngươi nếu là phản đồ phản bội từ Côn Luân thánh địa, căn bản sẽ không qua được Tru Ma tiên trận của Côn Luân thánh địa!”

Lâu chủ Dược Lâu hít lại một hơi, tiếp tục nói: "Ngươi lại không biết Tru Ma Tiên Trận của Côn Lôn thánh địa vốn là vì tru sát Ma Chủng nên mới tồn tại sao?"

Ồ, thì ra là thế.

Thì ra ở kiếp trước, khi Đông Hoang xuất hiện một đại ma đầu như y, tu sĩ Đông Hoang đi Trung Châu cầu Côn Luân thánh địa mang Tru Ma tiên trận về, là bởi vì người bên Côn Luân thánh địa coi y trở thành ma chủng tu luyện đại thành.

Vân Dung Thanh cười nói: "Ta hiện tại đã biết.”

“Ta bán tin tức này cho lâu chủ Vạn Tức Lâu, lâu chủ Vạn Tức Lâu tin, cho ta năm trăm linh thạch.”

“Xem ra...... Lâu chủ Vạn Tức Lâu cũng không phải là ma chủng?”

Lâu chủ Dược Lâu cho đến giờ phút này, rốt cục phản ứng lại, ý thức được mình đến tột cùng đã tiết lộ tin tức gì, sắc mặt hắn ta lúc xanh lúc trắng, khuôn mặt vốn tràn đầy chết chóc hiện ra càng nhiều tử khí.

Im lặng một lúc lâu, lâu chủ Dược Lâu lướt qua Vân Dung Thanh, nhìn về phía Từ Uyên Thanh đứng cách đó không xa, lên tiếng: "Ta có thể nói cho ngươi biết, người đào linh mạch của ta là ai."

“Ngươi cũng không dám ra tay với người nọ.”

“Là Từ Lăng Khải.”