Chương 9

Hứa Tiểu Chân nghẹn thở trong giây lát, nhưng rồi cậu lập tức xù lông, vừa giãy giụa vừa đáp trả: "Tôi ngủ với ai thì liên quan gì đến cậu? Cậu có trả tiền cho tôi đâu mà hỏi?"

Sự chần chừ chỉ trong thoáng chốc của cậu đã khiến Trần Dịch Tùng nhìn thấu tất cả.

Hắn thô bạo giật phanh cổ áo đồng phục của cậu ra, quả nhiên bên dưới là những dấu vết đỏ thẫm chưa kịp tan.

Nhìn những dấu vết đó, đủ hiểu cuộc mây mưa đêm ấy mãnh liệt đến nhường nào.

"Hứa Tiểu Chân, mày giỏi lắm! Vừa mới phân hóa đã không đợi nổi mà đi tìm hơi đàn ông, nó trả mày bao nhiêu tiền?"

Trần Dịch Tùng nghiến răng ken két, những lời sỉ nhục tuôn ra liên hồi từ cái miệng độc địa của hắn: "À tao quên mất, mày mê nó như điếu đổ thế kia, chắc là tự vác xác đến dâng tận miệng người ta thôi."

Hứa Tiểu Chân vốn chẳng lạ gì những lời lăng mạ cay nghiệt kia, nhưng lần này lời của Trần Dịch Tùng lại đâm trúng tim đen. Đúng là cậu đã tự mình dâng hiến cho anh thật.

Chu Diên đứng cách đó không xa vẫn lặng lẽ quan sát cuộc giằng co giữa hai người. Hứa Tiểu Chân chẳng rõ anh có nghe thấy những lời bẩn thỉu kia không, nhưng lòng cậu bỗng dâng lên một nỗi hổ thẹn khó tả, đôi tay run rẩy túm chặt lấy cổ áo mình.

Nhìn bộ dạng cương quyết giữ tiết hạnh cho Chu Diên của cậu, Trần Dịch Tùng càng lộn tiết.

Đặc biệt là khi kẻ liên quan trực tiếp là Chu Diên vẫn chỉ đứng nhìn từ xa với vẻ thản nhiên như không, mặc cho Hứa Tiểu Chân bị hắn bắt nạt hết lần này đến lần khác, Chu Diên vẫn chẳng mảy may bận tâm.

Cơn thịnh nộ bùng phát, Trần Dịch Tùng gằn giọng qua kẽ răng: "Đồ điếm."

Nói xong, hắn rút ra một xấp tiền dày cộp, nhét thẳng vào cổ áo Hứa Tiểu Chân: "Mua mày đấy."

Mùi tiền mới cứng lại xộc lên, giống hệt cái mùi phảng phất trong bảy ngày phát tình đầy du͙© vọиɠ kia. Xấp tiền nặng trịch rơi xuống, bị vạt áo đồng phục đang túm chặt của cậu giữ lại.

Hứa Tiểu Chân theo bản năng nhìn về phía Chu Diên, nhưng cậu chẳng thể nhìn thấu được cảm xúc lúc này trên gương mặt anh.

Trần Dịch Tùng thô bạo túm cổ Hứa Tiểu Chân lôi đi ra khỏi khuôn viên trường.

"Anh định làm gì?" Cậu hốt hoảng hỏi.

"Mày bảo làm gì?" Trần Dịch Tùng lườm cậu một cái cháy mặt. Hứa Tiểu Chân lập tức hiểu ra, lần này mọi chuyện không đơn giản là một trận đòn nữa. Rốt cuộc là loại thần kinh gì mà kẻ bắt nạt lại muốn ngủ với chính nạn nhân của mình?

Trần Dịch Tùng đúng là một tên biếи ŧɦái!

Cậu liều chết chống trả, móng tay cào cấu điên cuồng lên mặt hắn, dùng hàm răng sắc nhọn cắn ngập vào cánh tay hắn. Nhưng dường như Trần Dịch Tùng chẳng hề biết đau, hắn chỉ thấy phấn khích; cậu càng cắn mạnh, hắn lại càng hưng phấn hơn. Máu tươi từ vai hắn bắt đầu chảy dọc xuống.

Hứa Tiểu Chân như đang bị hắn xách đi.

Mọi người xung quanh đều đứng nhìn, nhưng không một ai dám đứng ra can ngăn hành vi bạo ngược này.

"Bốp!" Một bóng người nhanh nhẹn vụt tới, tung một cú đấm thẳng vào đầu Trần Dịch Tùng kèm theo tiếng gió rít đầy uy lực. Trần Dịch Tùng kịp nhận ra, hắn đẩy văng Hứa Tiểu Chân sang một bên rồi xoay người đỡ đòn, loạng choạng lùi lại vài bước mới đứng vững được.

Là Chu Diên!

Hứa Tiểu Chân ngã ngồi dưới đất, trong lòng trào dâng một luồng cảm xúc nóng hổi, nhưng ngay sau đó lại chuyển thành nỗi lo âu tột độ.

Chu Diên chỉ là một Beta, còn Trần Dịch Tùng dù có phân hóa thất bại đi chăng nữa thì sức mạnh của một Alpha vẫn là thứ mà một Beta không thể nào so bì được.

Đám học sinh xung quanh thấy cảnh này thì dừng hẳn lại để xem kịch hay. Không ngờ lại có kẻ dám thách thức Trần Dịch Tùng! Nên nhớ hắn là kẻ suýt soát thành Alpha, và ngôi trường này cũng là của nhà hắn. Bình thường có thấy Chu Diên nói chuyện với Hứa Tiểu Chân bao giờ đâu? Sao giờ anh lại ra mặt vì cậu?

Tiền đồ của Chu Diên rõ ràng rạng rỡ hơn Hứa Tiểu Chân gấp bội. Hơn nữa, dù chưa bao giờ khoe khoang gia thế, nhưng phong thái và kiến thức uyên thâm của anh khiến ai cũng tin chắc anh có xuất thân không hề tầm thường.

Vì thế việc hai người này đánh nhau vì một đứa như Hứa Tiểu Chân đã trở thành tâm điểm chú ý của cả trường.

Chu Diên cởϊ áσ khoác vứt xuống đất, vung nắm đấm trực diện vào mặt Trần Dịch Tùng.

"Woo!"

Đám đông ồ lên kinh ngạc.

Thế nhưng viễn cảnh Chu Diên bị phản đòn đã không xảy ra. Ngược lại chỉ sau vài chiêu, Trần Dịch Tùng đã bị đánh cho lùi bước liên tục. Gương mặt vốn cao ngạo của Chu Diên giờ đây lộ rõ vẻ tàn nhẫn khác hẳn thường ngày, cứ như thể anh muốn xé xác đối phương ra vậy.

Trần Dịch Tùng chống đỡ chật vật, không kịp né tránh nên bị đấm trúng mặt.

Gò má tái nhợt của hắn nhanh chóng sưng vù và rách da, khóe môi rỉ máu trông cực kỳ thảm hại.

Chu Diên ấn hắn xuống đất, rồi thêm một cú đấm ngàn cân khiến đầu Trần Dịch Tùng ngoẹo sang một bên.

Trần Dịch Tùng vốn là một kẻ điên không biết đau, hắn nhổ ra một ngụm máu rồi cười khẩy, l*иg ngực rung lên bần bật.

Hắn nhìn chằm chằm vào Chu Diên bằng ánh mắt rợn người: "Mày là Alpha. Mùi thối thật đấy, đứng từ xa tao đã ngửi thấy pheremon của mày rồi. Tao không phải lũ Beta mũi điếc kia đâu. Hứa Tiểu Chân đúng là mù mắt mới thích mày, sớm muộn gì nó cũng bị mày đá thôi. Giờ tao muốn nó, nhưng sau này có khi tao cũng chẳng thèm nhặt lại món "hàng cũ" mà mày thải ra đâu."