Chương 8

Với hiểu biết của cậu, có nằm mơ cậu cũng không tưởng tượng nổi.

Hứa Tiểu Chân không biết anh đang nghĩ gì, cậu ngoan ngoãn đem cốc đi rửa, không bắt anh phải trả lời nữa.

Rửa xong cậu ngồi bệt xuống đất, bưng đĩa cơm thiu tối qua lên lùa vào miệng.

Ban đầu Chu Diên quay lưng lại nên không biết cậu đang làm gì, đến khi ngoái lại thì thấy cậu đang ăn đống cơm thiu đó một cách ngon lành, thỉnh thoảng còn chép miệng như đang thưởng thức món ngon.

Chu Diên thấy da đầu tê rần. Anh chưa từng thấy ai ăn đồ thiu bao giờ, ngay cả con chó giữ nhà của anh cũng không bao giờ ăn đồ thừa qua đêm.

Anh nổi đóa đứng phắt dậy, đá văng đĩa cơm trên đất: "Cậu điên rồi à? Đồ thiu mà cũng dám ăn? Nghèo đến phát điên rồi phải không?"

Hứa Tiểu Chân vội nhặt những hạt cơm vương vãi bỏ vào miệng: "Tiền mua cả đấy! Anh không ăn thì để tôi ăn chứ!"

"Làm Omega thì có rau quả tươi ăn không hết, tiền tiêu không xuể, xung quanh còn đầy Alpha vây quanh nịnh nọt, cậu không hiểu tiếng người à?!"

"Tôi cũng nói rồi, tôi chỉ muốn ở bên anh thôi. Có là Omega hay không không quan trọng. Tôi đã sống thế này mười mấy năm rồi, có sống tiếp cũng chẳng sao. Còn hai tháng nữa là thi đại học, chúng ta sẽ đỗ thôi, chỉ cần đỗ đại học là đời sẽ khá lên mà…"

Hứa Tiểu Chân vừa nói vừa nấc nghẹn, đôi môi hồng nhạt run rẩy: "Chu Diên, tôi biết anh thấy ở bên tôi vất vả, không sướиɠ bằng làm Omega, nên anh mới áp lực, mới hay cáu bẳn. Nhưng không sao đâu, đường tôi chọn tôi sẽ tự chịu trách nhiệm."

Đầu ngón tay hơi lạnh của cậu chạm khẽ vào cánh tay Chu Diên. Anh bỗng cảm thấy cái lạnh đó nóng rát như bỏng, hơi thở nghẹn lại. Trái tim anh chấn động mạnh, một cảm giác chua xót và mềm yếu bủa vây mà anh không biết phải gọi tên là gì.

Nhưng cảm giác đó cũng chỉ thoáng qua.

Anh hất tay cậu ra, tránh né ánh mắt đó.

Anh vẫn giữ ý nghĩ cũ: Hứa Tiểu Chân nói vậy chỉ vì chưa nếm trải sự mê hoặc của chốn vinh hoa thôi.

Nhưng thôi, chuyện đó cũng chẳng liên quan gì đến anh nữa.

Anh đã chỉ cho cậu một con đường sáng, cậu đã ngoan cố như vậy thì anh cũng chẳng còn nghĩa vụ phải nhắc nhở thêm.

Cậu thích thì cứ để cậu thích đi.

Như thế này cũng tốt, Hứa Tiểu Chân bây giờ vừa nghe lời vừa biết điều, không còn cãi bướng với anh nữa.

Dù sao mình cũng sắp đi rồi, cậu ngoan ngoãn thì hai tháng cuối mình cũng được sống thoải mái, chỉ có lợi chứ chẳng có hại gì.

Bản năng của Alpha là hưởng thụ sự cung phụng của kẻ khác. Chu Diên nhanh chóng tự thuyết phục bản thân: Sau này anh về nhà, Hứa Tiểu Chân vừa nhận được tiền đền bù, lại vừa có thể làm Omega sống đời sống xa hoa, anh chẳng nợ gì cậu, cậu cũng chẳng thiệt thòi gì.

Tuy vậy, trong lòng anh vẫn dâng lên một nỗi áy náy vô hình, cứ như thể anh đang phản bội cậu vậy.

Lòng anh rối như tơ vò, thầm nghĩ khi về nhất định phải bảo người ta đưa thêm cho cậu ít tiền coi như bù đắp.

Như thường lệ, sáng nào Trần Dịch Tùng cũng đợi sẵn ở cổng trường để lôi Hứa Tiểu Chân ra đánh một trận. Mọi người nhìn mãi cũng thành quen.

Hứa Tiểu Chân vẫn giãy giụa phản kháng như mọi khi, đến khi kiệt sức thì phó mặc cho số phận. Nhưng hôm nay, biểu cảm của Trần Dịch Tùng lạ lắm.

Hắn cầm một hộp sữa, gương mặt tái nhợt bệnh hoạn lộ vẻ u ám.

Đôi mắt phượng sắc bén của hắn nhìn cậu đầy đe dọa, thân hình cao lớn phủ một bóng đen lên người cậu. Hắn mặc chiếc sơ mi đen, để lộ hình xăm đen kịt ẩn hiện từ cẳng tay trái kéo dài lên tận sau tai.

Trần Dịch Tùng dội cả hộp sữa lên đầu Hứa Tiểu Chân, rồi phát ra một tràng cười quái dị, bóp cổ cậu lôi vào trong ngõ nhỏ.

Chu Diên đứng đó chứng kiến tất cả.

Lần này anh không rời đi ngay, đôi chân như bị dán chặt xuống đất, nhìn theo Trần Dịch Tùng đang không biết nói gì với cậu.

Ngay khi Hứa Tiểu Chân cắn mạnh vào tay Trần Dịch Tùng, hơi thở lạnh lẽo của hắn đã áp sát vào vành tai cậu: "Trên người mày có mùi hôi thối của Alpha khác. Tao ngửi thấy rồi. Mày ngủ với Chu Diên rồi đúng không?"

Đó là một câu khẳng định chắc nịch, không phải một câu hỏi.