Chương 7

Vì từ nhỏ chỉ toàn uống dịch dinh dưỡng, Hứa Tiểu Chân vốn chẳng biết nấu nướng gì, phải mất một hai tháng ròng rã tập luyện mới gọi là ra dáng.

Chu Diên lại cực kỳ kén ăn.

Có đôi khi cậu thầm đoán, chắc anh là con của cặp Alpha và Omega nào đó, nhưng vì gia đình sa sút nên mới bị thương rồi lưu lạc đến đây.

Bữa tối hôm nay hơi mặn, có lẽ là do nước mắt của Hứa Tiểu Chân rơi vào.

Cậu đỏ hoe mắt bưng cơm nước đến trước mặt Chu Diên, rồi lùi ra đầu bàn bên kia cặm cụi làm bài tập.

Bình thường Hứa Tiểu Chân là đứa rất lắm lời, nhưng lúc này căn phòng lại im ắng đến lạ kỳ, im đến mức chỉ còn nghe thấy tiếng bút chì sột soạt trên mặt giấy và tiếng bát đũa va chạm khẽ khàng.

"Chu Diên, anh giỏi quá, lại đứng nhất rồi! Nhưng mà môn Đạo đức làm ơn viết lấy vài chữ được không? Lần sau mà lại ăn điểm không là ra đường mà ở đấy!"

Nếu không có chuyện gì xảy ra, chắc chắn Hứa Tiểu Chân đã lải nhải bên tai anh những lời như vậy.

Nhưng cậu lại quá im lặng, im lặng đến mức Chu Diên cảm thấy như có gì đó mắc kẹt ở cổ họng, ngay cả việc muốn chê bai tay nghề nấu nướng của cậu một câu cũng không thốt ra lời.

Anh lấy một cái bát khác, sớt ra một nửa rồi đẩy sang phía cậu, ra hiệu bảo cậu ăn đi.

Lúc này Hứa Tiểu Chân mới chịu ngẩng cái đầu đang vùi sâu lên, hai mắt sưng húp như hai quả óc chó.

Cậu đẩy bát cơm trở lại, lắc đầu: "Tôi uống dịch dinh dưỡng rồi."

Bữa tối kết thúc trong bầu không khí nặng nề. Cho đến tận lúc đi ngủ, không gian vẫn bao trùm sự u ám.

Câu nhục mạ lúc chiều có vẻ đã đả kích Hứa Tiểu Chân rất lớn.

Phòng thì nhỏ, trời tháng Năm đang mùa giao mùa, ban ngày nóng hầm hập mà ban đêm lại se lạnh, không gian tĩnh mịch khiến căn phòng chẳng khác nào một ngôi mộ.

Chiếc giường cũ vốn được kê bằng mấy viên gạch và một tấm ván gỗ đã bị sập từ đêm phát tình hôm đó. Chưa tìm được tấm ván nào vừa vặn, hai người đành tạm thời trải chiếu nằm đất.

Chu Diên nằm ngửa trên nền xi măng cứng nhắc, tay gối sau đầu. Qua ánh trăng hắt vào từ cửa sổ, anh chỉ thấy lờ mờ cái trần nhà loang lổ và chiếc bóng đèn to bằng nắm tay.

Anh nghiêng đầu nhìn Hứa Tiểu Chân.

Dưới đất khá lạnh, cậu nằm co quắp quay lưng về phía anh, nhịp thở đều đều, chắc là đã ngủ rồi.

Cố Xuyên đang dọn dẹp tàn dư của vị Nguyên soái tiền nhiệm. Theo tiến độ này, chẳng quá hai ba tháng nữa là anh có thể đường đường chính chính quay về Khu 1.

Còn Hứa Tiểu Chân…

Chu Diên thoáng do dự, nhưng rồi lại cảm thấy nực cười vì sự lưỡng lự của mình.

Chẳng lẽ lại đưa cậu về Khu 1? Không thể cưới cậu, thì đương nhiên là phải bỏ lại đây rồi.

Chu Diên tính toán rất kỹ: nếu Cố Xuyên biết anh ở bên ngoài đánh dấu trọn đời cho một Omega, lại còn là một đứa không xu dính túi, không gia thế, chắc chắn ông ta sẽ đánh gãy chân anh.

Nghĩ đến đó, tim anh bỗng nhói lên, ngay cả lúc ra tay gϊếŧ chết Lý Tấn, đứa con trai độc nhất của cựu Nguyên soái, anh cũng chưa từng thấy thế này.

Kết quả tốt nhất là nhà họ Cố sẽ đưa cho Hứa Tiểu Chân một khoản tiền để cậu đi xóa đánh dấu.

Cậu cứ ôm số tiền đó mà sống cho tốt, dù sao cũng đã là Omega, chắc chắn cuộc đời sẽ không đến nỗi tệ.

Anh biết cái đứa ngốc này vẫn đang ảo tưởng về tương lai của hai người, nên sau khi phân hóa mới không đi báo cáo chính phủ để đổi khu, lĩnh trợ cấp mà lại chọn giấu đi chuyện mình là Omega.

Chẳng sao cả, sớm muộn gì cậu cũng sẽ tỉnh mộng thôi. Cậu sẽ hiểu cái xã hội này phân chia giai cấp nghiệt ngã thế nào, làm một Omega sướиɠ hơn làm Beta gấp trăm lần.

Nghĩ đến việc sắp thoát khỏi cái xó xỉnh nồng nặc mùi nghèo khổ này, tâm trạng Chu Diên bỗng tốt hẳn lên. Anh thấy căn phòng tôn chật hẹp này cũng không đến nỗi khó nhằn, thậm chí còn nảy sinh chút lưu luyến mơ hồ, nhìn Hứa Tiểu Chân cũng thấy bớt đáng ghét hơn.

Anh vươn cánh tay dài kéo một cái, Hứa Tiểu Chân thuận thế lăn tọt vào lòng anh. Vì tìm được hơi ấm, cậu vô thức rúc sâu thêm một chút.

Cổ áo Hứa Tiểu Chân hơi trễ xuống, để lộ những vết hôn đan xen với những vết bầm tím do bị đánh, ngón tay Chu Diên lướt nhẹ trên đó. Nhìn gương mặt còn vương nét thanh tú của cậu, du͙© vọиɠ trong anh lại nhen nhóm, nhưng anh nhanh chóng đè nén nó xuống để bình ổn lại dòng máu đang sục sôi.

Lần phát tình trước là tình huống bất khả kháng, anh không thể để mình sai thêm lần nữa.

Rốt cuộc, tình yêu bị chi phối bởi tin tức tố vẫn lấn át cả nỗi buồn.

Sáng hôm sau tỉnh dậy, thấy mình đang nằm gọn trong vòng tay Chu Diên, bao nhiêu oán hận trong lòng Hứa Tiểu Chân đều tan biến sạch.

Cậu lại lúi húi dậy hâm sữa và bánh mì cho anh.

Chu Diên vốn có thói gắt ngủ, bị gọi dậy thì chân mày nhíu chặt đầy bực dọc, ngồi thừ ra giữa đống chăn đệm.

"Dậy ăn sáng thôi, hôm nay còn phải đi học mà." Hứa Tiểu Chân hạ thấp giọng, giọng điệu có chút dỗ dành.

Chu Diên ném thẳng cái chăn vào mặt cậu cho hả giận rồi mới lục đυ.c đi rửa mặt.

Lúc quay lại thấy sữa và bánh mì nóng hổi đặt trên bàn, sắc mặt anh mới dịu đi đôi chút.

Anh tiện tay gội đầu luôn. Mái tóc đen vuốt ngược lên, vài lọn rủ xuống trán một cách ngẫu hứng trông như vừa mới làm tóc ở tiệm, càng tôn lên gương mặt rạng ngời với đôi mắt sâu thẳm và khí chất quý tộc áp đảo.

Hứa Tiểu Chân đang dọn giường thì bỗng nhớ ra điều gì đó, cậu kêu lên một tiếng rồi chạy biến lại tủ, bưng ra hai đĩa thức ăn thừa từ tối qua.

Cậu ngửi ngửi rồi mếu máo: "Thôi xong, trời nóng quá nên hỏng hết rồi, tốn bao nhiêu tiền của tôi đấy."

Tối qua cả hai đều tâm trạng không tốt, nên cơm nước còn thừa một nửa mà lại quên cất chỗ mát, sáng ra đã không còn ăn nổi nữa.

Tim Hứa Tiểu Chân như rỉ máu, gương mặt trắng trẻo nhăn nhó trông rất thảm hại.

Chu Diên nhìn bộ dạng đó thì bật cười, nhấp một ngụm sữa: "Hỏng có tí đồ mà đã xót rồi? Cậu có biết trợ cấp chính phủ cho một Omega là bao nhiêu một tháng không? Ba mươi lăm ngàn đấy, đủ cho cậu vừa ăn vừa đổ cũng không hết."

"Nhiều thế cơ ạ?"

"Ừ, mủi lòng rồi chứ gì? Thu dọn đồ đạc rồi đi báo chính phủ mà nhận tiền…"

"Tôi không đi!" Hứa Tiểu Chân cắt ngang lời anh một cách quyết liệt: "Tôi muốn ở bên anh! Tôi mà đi rồi thì anh tính sao? Tôi không bỏ anh lại được đâu."

Ánh mắt cậu quá đỗi chân thành, đôi đồng tử màu nâu hạt dẻ toát lên vẻ kiên định đến mức có thể hóa thành ngọn lửa, thiêu đốt một kẻ không chung thủy cũng chẳng thật lòng như Chu Diên thành tro bụi.

Chu Diên không trả lời trực tiếp, anh lảng tránh ánh mắt của cậu, đưa cái cốc không ra: "Uống xong rồi."

Anh không tin.

Anh không tin một đứa chịu nghèo khổ mười mấy năm như Hứa Tiểu Chân lại có thể cưỡng lại được cám dỗ đó.

Chỉ cần được thấy cuộc sống xa hoa của giới thượng lưu, sẽ chẳng ai cam chịu kiếp hạ đẳng nữa.

Hứa Tiểu Chân bây giờ nói chắc nịch như vậy chỉ vì cậu chưa thấy được thế giới của các Omega khác mà thôi.