Chu Diên nở một nụ cười ngông cuồng đầy khinh bỉ, túm lấy vạt áo ba lỗ của cậu mà lau tay, giọng điệu ngạo mạn đến cực điểm: "Tôi ghét nhất là nho, đặc biệt là loại nho giảm giá rẻ tiền này. Nó cũng giống như mùi tin tức tố trên người cậu vậy, rẻ mạt đến phát tởm."
Nói xong những lời nhục mạ kia, Chu Diên liền quan sát biểu cảm của Hứa Tiểu Chân.
Đối phương không hề gào thét mắng mỏ anh lãng phí như mọi khi, cũng không giơ nắm đấm đòi dạy cho anh một bài học.
Cậu đờ người ra một lúc, vành mắt đỏ hoe, sống lưng vốn thẳng tắp bỗng hơi chùng xuống, đôi bàn tay lóng ngóng xoa xoa túi quần.
Hứa Tiểu Chân ngẩn ngơ. Đã lâu rồi Chu Diên không dùng giọng điệu này nói chuyện với cậu.
Hồi mới về anh luôn chê bai môi trường sống tồi tệ, cộng thêm việc mất trí nhớ nên tính khí cực kỳ bạo ngược, hở chút là đá cửa đập đồ, rồi quát vào mặt cậu: "Cút đi, nhìn thấy mày là tao buồn nôn rồi, đồ sâu bọ hôi hám!"
Thậm chí anh còn vứt cả dịch dinh dưỡng trung cấp mà cậu nâng niu bấy lâu.
Dù Hứa Tiểu Chân hay bị bắt nạt nhưng tính tình chẳng hề nhu nhược.
Trước đây bị người ta đánh gãy chân cậu cũng không thèm rên một tiếng, chỉ chờ cơ hội cầm đá đập nát đầu đối phương.
Anh mắng cậu vài câu thì không sao, hạng người như cậu ra ngoài đường ai chẳng khinh khi?
Giống như đá một con chó hoang bên lề đường thôi.
Nhưng không được lãng phí đồ ăn của cậu!
Lúc đó Hứa Tiểu Chân đã túm cổ áo Chu Diên vật xuống đất mà đánh. Lúc ấy vết thương của anh chưa lành lại, cộng thêm không đề phòng nên đã thực sự bị cậu đấm cho hai phát.
Sau đó hai người còn chửi nhau, đánh nhau vài lần nữa. Chu Diên chắc cũng nhận ra loại người liều mạng như Hứa Tiểu Chân là hạng không nên dây vào, nên mới thu bớt tính khí, cả hai mới bắt đầu sống hòa bình.
Nhưng lần này, đĩa vỡ, nho nát, Hứa Tiểu Chân chẳng hề nổi giận lấy một chút. Cậu chỉ thấy đau lòng, đau đến mức không thở nổi.
Bị người mình yêu khinh miệt còn khó chấp nhận hơn cả đống nho hỏng kia.
Cậu cắn chặt môi dưới, nước mắt không kìm được cứ thế rơi lã chã xuống đất, vỡ tan thành những đóa hoa nước nhỏ.
Cậu lẳng lặng ngồi xổm xuống thu dọn mảnh vỡ và đống nho nát.
Mãi lâu sau cậu mới tìm lại được giọng nói của mình, khàn đυ.c không còn chút trong trẻo nào: "Anh… không được nói với tôi như thế."
Đó là một sự phản kháng yếu ớt đến cùng cực, chất chứa đầy sự nhẫn nhịn.
Lần đầu tiên Chu Diên thực sự hiểu thế nào là "đánh dấu trọn đời", vị thế thống trị của Alpha đối với bạn đời Omega là tuyệt đối và vô điều kiện. Hóa ra chỉ cần tiêm tin tức tố của mình vào cơ thể đối phương, anh có thể thay đổi hoàn toàn một con người.
Một Alpha như anh sẽ không bao giờ cảm thấy tội lỗi vì sự phản kháng đầy cam chịu đó. Sớm biết làm vậy Hứa Tiểu Chân sẽ ngoan ngoãn, anh đã đánh dấu cậu ngay từ ngày đầu tiên.
Tiết học vệ sinh sinh lý AO đối với Beta ở Khu 18 là điều dư thừa, vì cả đời họ chưa chắc đã gặp được một Alpha hay Omega thực thụ nào. Hứa Tiểu Chân không biết rằng, nếu Chu Diên thực sự là Beta, anh sẽ không bao giờ ngửi thấy mùi tin tức tố của cậu là mùi nho.
Hứa Tiểu Chân lẳng lặng ra ngoài nấu cơm. Qua ô kính cửa sổ không mấy sạch sẽ, Chu Diên nhìn thấy rõ mồn một cảnh cậu ngồi thụp dưới đất, vừa ôm đống nho vừa khóc. Cậu vừa khóc vừa nhặt từng mảnh kính vỡ dính trên quả nho ra, rồi lặng lẽ ăn nốt những quả nho đã nát bét đó.