Chương 5

Trước đây tuy có thích nhưng chưa bao giờ cậu thấy mình cuồng nhiệt đến mức khó kiểm soát như thế này. Cậu ôm mặt, biết thế là không tốt nhưng chẳng cách nào bình tĩnh lại được, chỉ muốn thấy mặt anh, được anh hôn, được anh nắm tay ngay lập tức.

Khó khăn lắm mới chờ đến lúc tan học, cậu mò sang lớp Chu Diên thì mới hay anh đã về từ lâu. Cậu đành lủi thủi ghé qua siêu thị tổng hợp.

Dân số bùng nổ, đất canh tác suy thoái khiến rau củ quả trở nên đắt đỏ. Một cây bắp cải có giá tới 80 đồng. Trừ khi để dỗ dành trẻ con hoặc dịp lễ tết, hiếm người nghèo nào dám mua rau về nấu, đa số chỉ uống dịch dinh dưỡng tổng hợp cho qua bữa.

Trước đây, ngay cả dịch dinh dưỡng Hứa Tiểu Chân cũng phải đi nhặt ở bãi rác.

Từ lúc nuôi thêm Chu Diên, cuộc sống bỗng trở nên "sang chảnh" hơn. Ngày nào tan học cậu cũng mua chút đồ ăn tươi ngon mang về, lần này cũng vậy, vì cần ăn mừng thành tích học tập của anh.

Trước khi Chu Diên đến, tiền tiết kiệm của cậu khá dư dả, đủ cho học phí và sinh hoạt phí học kỳ đầu đại học. Nhưng chỉ trong ba tháng ngắn ngủi, tiền đã vơi đi chỉ còn đủ đóng học phí. Hứa Tiểu Chân dù lo lắng nhưng không nỡ để Chu Diên phải sống kham khổ.

Cậu mua một bắp cải, cà chua và một lạng thịt bò. Thấy nho đang giảm giá một nửa, cậu cũng mua một ít. Biết Chu Diên không thích đồ giảm giá, cậu còn nhanh trí bóc sạch nhãn giá trước khi về nhà.

Bỗng nhiên từ trên trời rơi xuống những tờ áp phích in hình kẹo ngọt rực rỡ. Hứa Tiểu Chân vừa bắt được một tờ, chưa kịp xem đã bị một nhân viên chính phủ xô mạnh ra, giật lấy tờ giấy vò nát rồi quát tháo mọi người xung quanh: "Không được nhặt! Không được xem! Đây là truyền đơn của bọn tà đạo! Là nguồn cơn của tội ác!"

Cậu chỉ kịp nhìn thoáng qua mấy chữ "Bình đẳng", "Tự do" cực kỳ nổi bật trên đó. Cậu lồm cồm bò dậy, phủi bụi trên tay rồi lẳng lặng rời đi.

Về đến nhà, Chu Diên đã ngồi bên bàn đọc tờ báo hôm nay. Trên báo đưa tin cựu Nguyên soái Đế quốc vừa vào tù vì tham ô, tân Nguyên soái Cố Xuyên lên nhậm chức.

Hứa Tiểu Chân ghé sát lại, đặt cằm lên vai anh cùng xem, giọng bàng hoàng: "Đúng là họa vô đơn chí, tôi nhớ ba tháng trước báo chí đưa tin đứa con trai độc nhất của ông ta bị ám sát, nghe nói chết thảm lắm."

Chu Diên vốn đã ghê tởm vì phải thán thiết với loại người hạ đẳng này suốt mấy ngày qua, anh gạt tay cậu ra như gạt đi thứ gì bẩn thỉu, rồi gấp tờ báo lại: "Chết là phải rồi. Tối nay ăn gì?"

Hứa Tiểu Chân giơ túi rau trong tay lên, đon đả khoe: "Bắp cải xào dầu hào, bò hầm cà chua, lại còn có trái cây nữa!"

Căn phòng quá nhỏ, chỉ đủ chỗ cho một chiếc giường, một cái bàn và một phòng vệ sinh ngăn bằng rèm. Cậu đặt một cái bếp ngay cửa, việc nấu nướng đều diễn ra ở ngoài hành lang.

Cậu rửa sạch nho, lấy khăn tay lau khô từng quả rồi mới bưng đến trước mặt Chu Diên, cười cầu tài: "Anh ăn trước đi, cơm xong ngay đây."

Thực tâm mà nói, Hứa Tiểu Chân trông rất ưa nhìn, trắng trẻo, cao ráo, đôi mắt tròn xoe sáng ngời và đôi môi hồng hào.

Tính cách cậu cũng hoạt bát, chỉ có điều mái tóc nâu hạt dẻ hơi dài che bớt khuôn mặt, khiến thoạt nhìn có vẻ hơi lầm lì.

Chu Diên nhận lấy đĩa nho, mười quả nho chín mọng, là tất cả trái cây mua được hôm nay. Mùi thơm chua ngọt nồng đượm lan tỏa, y hệt mùi tin tức tố của Hứa Tiểu Chân trong đêm phát tình hôm đó. Nó khiến người ta vô thức nhớ lại bảy ngày mặn nồng vừa qua.

Ngay khoảnh khắc ngón tay Chu Diên chạm vào, người Hứa Tiểu Chân bỗng mềm nhũn, trái tim như mật ong đun sôi sùng sục.

Chu Diên nhìn vào đôi mắt sáng rực đầy sự ngưỡng mộ của cậu. Trong tiết học vệ sinh sinh lý AO có dạy: ảnh hưởng của "đánh dấu trọn đời" đối với Omega là tuyệt đối và vô điều kiện.

Anh thừa biết cái tên hạ đẳng này thầm thương trộm nhớ mình, nhưng trước đây cậu rất bướng bỉnh, không bao giờ vì thích mà nhượng bộ vô điều kiện, thường xuyên cãi lời, thậm chí còn muốn đánh nhau với anh. Chưa bao giờ cậu ngoan ngoãn như lúc này.

Đôi mi dài của anh hơi rủ xuống, ngón tay khẽ lật, chiếc đĩa rơi "xoảng" xuống đất vỡ tan tành. Những quả nho chín mọng nát bét, hương thơm nồng nặc lan khắp phòng.