Cuối cùng Trần Dịch Tùng cũng không đánh chết cậu, hắn chỉ khiến cậu trầy da chút đỉnh, Hứa Tiểu Chân đã quá quen với việc này rồi.
Nạn bạo lực ở Khu 18 cực kỳ nghiêm trọng, là nơi cá lớn nuốt cá bé, kẻ mạnh thì sống. Một đứa không cha không mẹ lại chẳng có tiền như Hứa Tiểu Chân đương nhiên nằm ở tầng lớp thấp nhất.
Trước khi Trần Dịch Tùng đến, ai cũng có thể tẩn cậu một trận; từ khi hắn đến, chỉ còn mình hắn được phép đánh cậu. Ở một góc độ nào đó, thậm chí cậu còn thấy mình nên trao bằng khen cho hắn vì đã "độc quyền" bắt nạt mình.
Trong lớp, thầy cô đang phát trả bài kiểm tra giữa kỳ, mấy tờ giấy thi được gấp thành máy bay giấy bay loạn xạ khắp phòng.
Khu 18 là nơi tập trung những kẻ dưới đáy xã hội, đặt chân đến đây chẳng khác nào sa chân vào vũng bùn lầy, có vùng vẫy thế nào cũng chẳng ngoi lên nổi.
Học sinh không muốn học, giáo viên cũng chẳng buồn dạy, tất cả cùng nhau sống hoài sống phí, chỉ có số ít người vẫn còn ảo tưởng dùng kiến thức để đổi đời.
Hứa Tiểu Chân chính là một trong số ít đó.
Lần này cậu thi khá tốt, nhưng so với thiên tài như Chu Diên, loại người cả ngày chỉ biết ngủ mà vẫn đứng đầu toàn trường, thì vẫn còn một khoảng cách xa vời vợi.
Hứa Tiểu Chân không xem thứ hạng của mình trước mà tìm tên Chu Diên ngay trên đỉnh bảng điểm.
Thấy anh vẫn vững vàng ở vị trí số một, cậu mới thở phào nhẹ nhõm.
Có điều, lần này điểm "Hành vi xã hội và Đạo đức" của Chu Diên vẫn là con số không tròn trĩnh vì anh bỏ giấy trắng.
Hứa Tiểu Chân khao khát đổi đời bằng con đường học vấn. Từ giây phút quyết định cưu mang Chu Diên, cậu đã tất bật làm chứng minh thư mới cho anh, lo cho anh vào học cùng trường với mình.
Lúc đầu cậu còn lo anh mất trí nhớ sẽ không theo kịp chương trình, nên đã bớt cả thời gian đi nhặt rác để phụ đạo cho anh. Chỉ có điều Chu Diên luôn tỏ vẻ hờ hững, chẳng có chút tố chất "con nhà người ta" nào. Thậm chí Hứa Tiểu Chân đã tính đến chuyện nhường lại chiếc xe ba gác nhặt rác của mình cho anh để sau này anh có cái nghề kiếm cơm.
Thế nhưng ngay kỳ thi chung toàn trường đầu tiên, Chu Diên đã bỏ xa tất cả. Dù điểm Đạo đức bằng không, các môn còn lại anh đều đạt điểm tối đa, Hứa Tiểu Chân, người vốn đứng nhất trước đó, tận 100 điểm. Cả trường chấn động.
Với số điểm này, chỉ cần môn Đạo đức có chút điểm, anh chắc chắn sẽ trở thành sinh viên đầu tiên trong lịch sử trường thi đỗ vào Đại học Đế quốc.
Chu Diên đứng nhất còn khiến Hứa Tiểu Chân vui hơn cả chính mình đỗ đạt. Cậu áp đôi gò má nóng bừng vào bảng thành tích.
Bây giờ, cậu và anh là người yêu, là một cặp.
Dù cậu không đỗ Đại học Đế quốc thì cũng có thể vào một trường tàm tạm nào đó. Đến lúc ấy hai người sẽ kết hôn, sinh một đứa con thì càng tốt, dù tỉ lệ sinh giữa Beta và Omega không cao.
Mà không sinh được cũng chẳng sao, Chu Diên chắc chắn sẽ thấy trẻ con phiền phức, hai người sống với nhau là đủ rồi.
Chỉ cần danh tính Omega của cậu không bị nhập vào kho dữ liệu của Đế quốc, Hứa Tiểu Chân có thể làm Beta cả đời, không bị ép buộc phải ghép đôi với Alpha nào khác.
Chế độ phân cấp của Đế quốc vốn cực kỳ bất công.
Thế giới này dù chia làm sáu giới tính ABO, nhưng trong đó công dân lại được phân thành các đẳng cấp chi tiết. Hạng nhất đương nhiên là Alpha và Omega cấp S; cứ thế xếp dần xuống, hạng sáu là Alpha và Omega không có cấp độ sau khi phân hóa, tức là những kẻ thấp kém nhất trong giới thượng đẳng.
Công dân từ hạng một đến hạng sáu được coi là tầng lớp trên, chỉ chiếm 10% dân số nhưng lại hưởng mọi đặc quyền và trợ cấp.
Điều này tạo nên sự kiêu ngạo, thanh cao và quý phái thâm căn cố đế trong máu họ. Đa số Alpha và Omega hạng trên đều nhìn Beta bằng nửa con mắt.
Hạng bảy đến hạng mười hai là tầng lớp trung lưu, gồm những Beta có nghề nghiệp tử tế hoặc được giáo dục cao. Họ thường là con cái của các Alpha hoặc Omega cấp thấp, nhờ phúc lợi của cha mẹ mà dễ dàng tiếp cận nguồn lực tốt hơn. Vì Đế quốc cấm Beta kết hôn với Alpha hay Omega, nên để sinh ra con cái hạng trên, họ thường kết hôn với nhau để tăng tỉ lệ.
Còn từ hạng mười ba đến mười tám chính là tầng lớp hạ đẳng. Họ làm những công việc chân tay dễ bị thay thế, trình độ học vấn cao nhất cũng chỉ là trung học.
Việc thăng hạng từ mười sáu lên mười ba có thể khả thi, nhưng để bứt phá lên hạng mười hai trở thành trung lưu thì khó như lên trời.
Còn việc trở thành "thượng đẳng"?
Họ thậm chí chẳng dám mơ tới, vì khu vực sinh sống của hai tầng lớp này gần như không bao giờ giao thoa, trừ những kẻ làm người hầu trong các dinh thự nguy nga.
Trong mắt giới thượng lưu và trung lưu, việc bạn thuộc hạng mười ba hay mười tám chẳng quan trọng, tất cả đều là lũ "dân đen" hèn kém, toát ra mùi nghèo hèn đặc trưng.
Hứa Tiểu Chân chính là một "công dân hạng mười tám" chính hiệu: không cha không mẹ, không tài sản, ở nhà thuê của chính phủ và học ngôi trường tệ nhất Khu 18.
Nhưng giờ đây, chỉ cần cậu gật đầu, cậu có thể lập tức đổi đời, được chính phủ sắp xếp công việc nhẹ nhàng, môi trường sống xa hoa và một Alpha tương xứng để kết hôn sinh con.
Thế nhưng người yêu cậu là một Beta thấp kém, cậu sẽ không bao giờ bỏ rơi anh. Dù cuộc sống có gian khổ đến đâu, cậu tin cả hai sẽ dần cải thiện được hoàn cảnh.
Cứ nghĩ đến Chu Diên là lòng Hứa Tiểu Chân lại lâng lâng, cậu sẵn sàng dâng hiến tất cả, yêu đến mức chẳng còn lòng tự trọng.