Anh thấy mình điên rồi mới đi đánh dấu trọn đời cho Hứa Tiểu Chân. May là cái cậu Beta ngốc nghếch này chẳng biết gì, có thành kết hay không cậu cũng không rõ, cả hai đều là lần đầu, bảy ngày qua thật sự là một mớ hỗn độn.
Hứa Tiểu Chân dõi theo bóng lưng Chu Diên, đôi mắt sáng rực. Chu Diên thật sự rất đẹp, cả Khu 18 này chẳng ai đẹp bằng anh. Dáng người cao ráo, ngũ quan sắc sảo, đôi mày hơi nhướng lên đầy ngạo khí, đứng ở đâu cũng nổi bật.
Trước đây cậu đã thích anh, nhưng giờ đây mỗi khi nhìn thấy anh, tim cậu lại đập loạn nhịp hơn hẳn.
Mãi đến khi vai bị ai đó vỗ mạnh một cái, cậu mới sực tỉnh. Trần Dịch Tùng cùng đám đàn em từ phía sau tiến tới, nở nụ cười nửa miệng rồi khoác vai Hứa Tiểu Chân.
"Sao? Vẫn còn tơ tưởng người ta à?"
Trần Dịch Tùng cười khẩy, vỗ vỗ vào má cậu đầy châm chọc.
Hứa Tiểu Chân chán ghét né tránh, nhưng lại bị Trần Dịch Tùng bóp cổ lôi lại.
Hắn lộ vẻ hung ác, gương mặt điển trai nhăn nhó lại trông rất đáng sợ, hắn giáng từng cái tát vào người Hứa Tiểu Chân: "Đúng là đồ rẻ tiền, mơ mộng hão huyền gì thế? Không soi gương xem mình có xứng hay không."
Hứa Tiểu Chân miệng quát "Cút đi!", cố gắng giằng co nhưng đối phương đông người nên dễ dàng khống chế được cậu.
Đám đàn em của Trần Dịch Tùng cũng hùa theo chế giễu: "Chu Diên người ta là học sinh giỏi nhất trường đấy, sau này có khi đỗ vào Đại học Đế quốc để đổi đời, người ta còn có 5% cơ hội phân hóa thành Alpha nữa cơ…"
Hắn chưa kịp nói hết câu đã bị Trần Dịch Tùng đấm một phát rụng cả răng. Trần Dịch Tùng túm cổ áo tên đàn em ấn xuống đất đánh túi bụi: "Mày là cái thá gì? Tao cho phép mày chạm vào nó à?"
Tên đàn em nằm dưới đất van xin thảm thiết, Trần Dịch Tùng mới buông ra. Hắn quay sang nắm tóc Hứa Tiểu Chân, nhéo mạnh vào cái má vừa bị chạm vào, vừa đánh vừa chửi: "Chó còn biết trung thành, còn mày thì như loại lẳиɠ ɭơ, thấy ai cũng quyến rũ."
Chu Diên có lẽ nghe thấy tiếng động, ạn ngoái đầu lại, nheo mắt nhìn về phía họ. Hứa Tiểu Chân lắc đầu nhìn anh, ra hiệu bảo anh đi đi, đừng quan tâm.
Trần Dịch Tùng thấy vậy liền ôm chặt cậu vào lòng, bóp cằm cậu bắt phải nhìn thẳng vào Chu Diên đầy vẻ khıêυ khí©h.
Chu Diên chỉ nhìn khoảng hai giây, nhíu mày rồi quay người bước tiếp, vẻ mặt đầy sự chán ghét như thể không muốn dính dáng đến chuyện phiền phức này.
Trần Dịch Tùng cười lên điên dại, không ngừng dùng những lời lẽ nhục mạ cậu.
Chu Diên đi thật rồi, ánh mắt Hứa Tiểu Chân tối sầm lại. Cậu cúi đầu, móng tay đâm sâu vào lòng bàn tay rồi lại buông lỏng ra.
Trần Dịch Tùng là một Beta phân hóa thất bại từ Alpha, tin tức tố đã ảnh hưởng đến thần kinh và não bộ của hắn.
Hắn bị bệnh, điên cuồng như một con chó dại gặp ai cũng cắn. Bố hắn là trùm xã hội đen ở Khu 12, vì quá chán ghét đứa con tâm thần này nên mới ném hắn sang Khu 18 tự sinh tự diệt. Ngôi trường này thực chất cũng là tài sản của nhà hắn.
Chu Diên nên đi, anh đi là đúng.