Đối mặt với cuộc ám sát, Chu Diên vốn dĩ chẳng thấy lạ lẫm gì.
Kẻ muốn lấy mạng anh có lẽ xếp hàng dài được một vòng quanh Đế quốc, tất cả đều nhờ ơn người cha đầy tham vọng và đi đâu cũng gây thù chuốc oán của anh.
Chỉ là không biết lần này là người của nhà nào.
Anh nhanh chóng đè Hứa Tiểu Chân đang ngơ ngác xuống sàn, ra hiệu cho cậu không được phát ra tiếng động.
Cậu vẫn chưa kịp hoàn hồn sau tiếng súng kinh hoàng, gò má đã dán chặt vào nền xi măng lạnh lẽo.
Súng! Đó là súng thật đấy, chỉ một phát là đi đời nhà ma ngay.
Hứa Tiểu Chân từng nghĩ đến hàng trăm cách chết, chết vì bị đánh, chết vì nghèo, nhưng chưa bao giờ nghĩ mình sẽ chết vì súng đạn.
Ngoài cảnh sát, chính phủ và quân đội, cậu chẳng thể nghĩ ra ai có súng.
Xã hội đen? Sát thủ? Hay lính đánh thuê?
"Đừng lên tiếng." Chu Diên dặn dò.
Anh bình tĩnh đến mức khiến cậu có cảm giác cái giây phút sinh tử này chỉ là ảo giác, như thể họ chỉ đang chơi trò nhập vai mà thôi.
"Bọn họ… đến tìm anh phải không?" Hứa Tiểu Chân run rẩy hỏi bằng giọng mũi nhỏ xíu.
"Không tìm tôi thì tìm cậu chắc?" Chu Diên liếc nhìn cậu một lượt, ý muốn nói cậu chẳng có giá trị gì để bị ám sát cả.
Trái tim đang treo lơ lửng của Hứa Tiểu Chân cuối cùng cũng rơi bịch xuống.
Trước đây cậu từng đoán Chu Diên là một đứa trẻ lớn lên ở khu thượng lưu, gia đình gặp biến cố nên mới dạt đến đây.
Những kẻ này có lẽ là kẻ thù của nhà anh, biết anh chưa chết nên mới đuổi cùng gϊếŧ tận.
Mà không, cũng có thể là Trần Dịch Tùng!
Hứa Tiểu Chân rùng mình nhớ lại cái xác đẫm máu treo trên trần nhà hôm nọ.
Bất kể Trần Dịch Tùng có chết hay không thì việc Chu Diên đánh hắn là thật.
Nếu nhà họ Trần thấy mất mặt mà muốn gϊếŧ anh thì cũng chẳng có gì lạ, đám xã hội đen đó hành sự vốn chẳng theo lẽ thường bao giờ.
Chu Diên áp sát cậu vào góc tường.
"Bằng! Bằng!"
Phía đối diện liên tục nã súng vào trong nhà để thăm dò.
Có lẽ bọn chúng đã lắp giảm thanh nên tiếng súng nhỏ hơn lúc đầu nhiều, đạn găm đầy vào chiếc tủ lạnh bên cạnh họ.
Vì căn nhà làm bằng sắt nên đạn xuyên qua dễ như trở bàn tay.
Chưa bao giờ Hứa Tiểu Chân thấy hận cái nghèo của mình như lúc này, một ngôi nhà mà người ta muốn bắn thủng lúc nào cũng được.
Chắc chắn bọn chúng sẽ không bỏ qua, không thể để cả hai cùng chết ở đây được. Cậu run rẩy đứng dậy nhưng bị anh kéo giật lại: "Cậu định làm gì?"
Không hỏi thì thôi, vừa hỏi xong là hốc mắt cậu đỏ hoe.
Cậu cũng sợ chết chứ, nhưng vẫn nói: "Tôi ra ngoài, cứ nói với bọn chúng là tìm nhầm chỗ rồi. Tôi sẽ giữ chân bọn họ, anh thấy cơ hội thì chạy đi. Nếu không chạy được… không chạy được thì tôi đợi anh ở dưới đó…"
Cậu biết cái kế hoạch này ngu ngốc lắm, nhưng trước hỏa lực tuyệt đối của kẻ thù, họ chẳng có cơ hội phản kháng nào cả.
Chi bằng bây giờ cậu ra ngoài câu giờ, biết đâu anh lại có đường sống.
Nói xong, cậu theo bản năng ôm lấy đầu, vì với tính cách của Chu Diên, chắc chắn anh sẽ nổi trận lôi đình rồi tặng cho cậu một cú đấm vào đầu mà mắng cậu ngu xuẩn.
Thế nhưng lần này Chu Diên lại bình tĩnh đến đáng sợ.
Gương mặt anh lạnh lùng, ánh mắt lãnh đạm chỉ khẽ liếc nhìn cậu một cái. Ngay sau đó, anh dùng một sợi dây thép cạy viên đạn trên tủ lạnh ra, chỉ liếc nhìn một cái đã đưa ra kết luận: "Đạn súng ngắn Parabellum 9mm, bọn chúng sử dụng GLOCK17, băng đạn mười bảy viên, tầm bắn hiệu quả năm mươi mét."
Anh lật ngược viên đạn lại, cười lạnh: "Lại còn là loại đầu bẹt đời cũ nữa chứ."
Loại đạn đầu bẹt này đã biến mất khỏi Đế quốc từ mười mấy năm trước, có lẽ chỉ còn tồn tại trong kho vũ khí của quân đội.
Còn súng GLOCK17 vì hiệu năng tốt nên vẫn được quân đội sử dụng rộng rãi.
Kẻ đứng sau cuộc ám sát này là ai, nhìn qua là rõ.
Chỉ là sự giãy giụa cuối cùng của lũ chó nhà có tang mà thôi.
Hứa Tiểu Chân chưa bao giờ thấy anh nghiêm túc đến thế, nói năng rành mạch, thậm chí chỉ nhìn qua đã biết đối phương dùng súng gì.
Trái tim cậu bỗng chốc đập lỗi nhịp, Chu Diên còn lợi hại hơn những gì cậu tưởng tượng nhiều.
Hốc mắt cậu cay cay, cậu càng cảm thấy nếu anh mà chết ở đây thì đúng là uổng phí vô cùng.
Thế rồi ngay trước mắt cậu, Chu Diên lật một viên gạch lát nền lên và lấy ra một khẩu súng… Đúng vậy, là một khẩu súng ngắn màu bạc chỉ nhỏ bằng lòng bàn tay.
Căn nhà này rách nát đến mức tường vách đầy hố lõm, để làm phẳng nền nhà cậu phải lót vài viên gạch, nhưng cậu chẳng hề biết bên dưới đó lại giấu súng từ bao giờ.
Cậu trợn tròn mắt kinh ngạc, rõ ràng ngày trước cậu đã lục lọi khắp người anh mà chỉ thấy mỗi chiếc đồng hồ thôi, súng này ở đâu ra chứ?
Khẩu súng này là do Sách Hải để lại cho Chu Diên phòng thân, cậu làm sao biết được.
Đó là một khẩu súng lục ổ quay siêu nhỏ NAA, vô cùng tinh xảo và dễ che giấu.
Anh vừa nạp đạn vừa đẩy cậu vào trong tủ quần áo: "Lát nữa dù có chuyện gì xảy ra cũng không được ra ngoài. Bọn chúng nhắm vào tôi, sẽ không tìm cậu đâu."
Chu Diên không phải chưa từng nghĩ đến việc dùng cậu làm bia đỡ đạn, nhưng anh không phải cha mình.
Một Alpha dù có tồi tệ đến đâu cũng không nên đẩy Omega ra đỡ đạn cho mình.
Đây là ân oán của nhà anh, chẳng liên quan gì đến cái tên ngốc này cả.
Hứa Tiểu Chân bám lấy cánh cửa tủ định nói gì đó nhưng anh đã thẳng chân đạp đóng cửa lại và khóa trái.
Tay cậu bị kẹp đau điếng, theo bản năng rụt lại. Anh khựng lại một chút rồi bổ sung thêm một câu: "Tôi sẽ không chết."
Cậu nghẹn ngào, đến nước này rồi mà anh còn cố chấp như vậy.
Làm sao mà không chết được chứ?
Súng của bọn họ mười bảy viên đạn, còn khẩu súng nhỏ của anh chỉ có vẻn vẹn năm viên thôi.
Cánh cửa bị đá văng ra, căn phòng nhỏ hẹp khiến Chu Diên không còn nơi trốn chạy.
Bốn họng súng đen ngòm đồng loạt chĩa về phía anh.
Qua khe cửa tủ, Hứa Tiểu Chân thấy bọn chúng là những gã to con với làn da màu đồng sẫm. Có lẽ vì đinh ninh cuộc hành động này chắc chắn thành công nên bọn chúng chẳng thèm che mặt, lớp áo đen ướt sũng phản chiếu ánh đèn lạnh lẽo.
Trên bắp tay phải của bọn chúng có thêu một dải đồ đằng lớn.
Một tên trong đó chỉnh lại bộ đàm bên tai, lạnh giọng nói: "Đã phát hiện mục tiêu."