"Tránh xa ra, đừng có ám vào bọn tôi."
Cậu không thấy đau cũng chẳng thấy ngứa, chỉ thấy l*иg ngực hơi thắt lại khó thở.
Chắc là không chết được đâu, nhưng nghe những tiếng xì xào ghẻ lạnh xung quanh khiến đầu cậu càng thêm nhức nhối.
Cổ họng đau rát không nói thành lời, cậu chỉ lẳng lặng đá vào chân bàn một cái.
Không gian xung quanh bỗng chốc im bặt, cậu lẳng lặng dọn bàn ghế xuống góc cuối lớp ngồi để khỏi làm chướng mắt người khác.
Dạo gần đây Hứa Tiểu Chân vốn đã mệt mỏi rã rời, nay lại thêm chứng dị ứng hành hạ. Cậu gượng gạo gắng gượng suốt cả ngày dài, đến khi tiếng chuông tan học vừa vang lên, cậu đã không trụ vững nữa mà gục xuống bàn, chìm vào giấc ngủ mê mệt.
Chu Diên đứng ở cổng trường đúng năm phút hai giây mà vẫn không thấy bóng dáng Hứa Tiểu Chân đâu.
Hứa Tiểu Chân giận rồi sao?
Cậu dám giận thật à?
Hứa Tiểu Chân thế mà lại dám giận anh cơ đấy!
Thật không thể hiểu nổi, cậu lấy tư cách gì mà giận chứ? Anh bực dọc đá vào cổng trường một cái rồi quay lưng bỏ đi.
Hứa Tiểu Chân bị đánh thức bởi cơn đói cồn cào. Khi tỉnh dậy, toàn thân cậu rã rời, tê dại. Vì đẳng cấp quá thấp nên cậu chẳng có lấy một người bạn trong trường, ngay cả khi lớp học đã vắng hoe cũng chẳng có ai thèm gọi cậu dậy.
Từ phòng học đến sân trường đều chìm trong bóng tối mênh mông, nhìn đồng hồ thì thấy đã quá tám giờ tối. Phát hiện này khiến cậu toát mồ hôi lạnh, muộn thế này rồi sao? Chu Diên vẫn chưa được ăn tối.
Cổng trường đã khóa chặt nhưng chẳng ngăn được Hứa Tiểu Chân trèo tường ra ngoài. Cậu đáp đất, phủi bụi trên ống quần rồi đứng dậy.
Cả ngày trời oi nồng báo mưa mà tịnh không có một giọt nước, vậy mà giờ đây, những giọt mưa to như hạt đậu bắt đầu rơi xuống, đập vào đầu cậu đau rát. Hóa ra bao nhiêu nước mưa của cả ngày đều dồn hết vào đêm nay.
Không khí đặc quánh và ngột ngạt đến cực điểm, ngay cả những giọt mưa rơi xuống cũng mang theo hơi nóng hầm cập.
Hứa Tiểu Chân thấy lòng mình trĩu nặng, bao nhiêu chuyện xui xẻo cứ thế ập đến trong cùng một ngày. Cơ thể không khỏe lại gặp mưa, Chu Diên thì đang giận mà cậu lại ngủ quên mất.
So với nỗi đau xá© ŧᏂịŧ, cậu thấy đau đầu hơn khi chẳng biết phải làm sao để dỗ dành Chu Diên.
Thực ra cậu nên cứng rắn một chút, nên chỉ trích hành vi vô sỉ của anh là sai trái rồi yêu cầu một lời xin lỗi. Na Na nói đúng, cậu đã quá nuông chiều Chu Diên, bất cứ yêu cầu vô lý nào cũng đều đáp ứng vô điều kiện, điều đó chỉ khiến anh càng thêm lấn tới.
Thế nhưng có lẽ vì kiếp trước mắc nợ nhau, chỉ cần thấy anh không vui là tim cậu lại thắt lại đau đớn.
Ở cái Khu 18 nghèo nàn này, chẳng có lấy một cuốn sách nào dạy về kiến thức AO, cũng chẳng ai nói cho cậu biết rằng, đây chính là phản ứng bình thường của một Omega sau khi bị Alpha đánh dấu.
Vừa bước chân vào nhà, cậu đã thấy Chu Diên đang khoanh tay ngồi trên ghế, gương mặt âm u chờ đợi.
Cảnh tượng này dường như đã diễn ra vô số lần, mỗi khi Chu Diên nổi giận vô cớ, anh sẽ ngồi đó với vẻ mặt lầm lì chờ cậu bước vào, để rồi sau đó Hứa Tiểu Chân lại phải tìm đủ mọi cách để dỗ dành, từ việc dùng những đồng tiền lẻ ít ỏi đến việc dùng chính cơ thể mình.
Tóc cậu bết bát nước mưa, từng giọt tí tách rơi xuống nền xi măng.
Trông cậu lúc này chẳng khác nào một con gà mắc tóc, nhếch nhác đến cùng cực. Cậu khẽ thở dài, cất giọng khàn đặc: "Tôi về rồi đây."
"Cậu còn biết đường về à? Mấy giờ rồi? Đi đâu đàn điếm rồi hả? Hứa Tiểu Chân, nói gì đi chứ!" Chu Diên khoanh tay, lớn tiếng chất vấn.
Đối mặt với tình cảnh này, Hứa Tiểu Chân đột nhiên cảm thấy một nỗi mệt mỏi rã rời lan tỏa khắp cơ thể.
Cậu thấy sự dung túng không giới hạn này không thể tiếp tục được nữa, nhưng lại chẳng biết phải nói gì, đành lẳng lặng bước vào trong, cúi đầu vắt nước trên áo sơ mi, mặc kệ cho anh trút giận.
Đợi đến khi anh đã bình tĩnh lại, cậu mới chậm rãi mở lời: "Chu Diên, chúng ta cần nói chuyện. Anh đừng có… giống như sáng nay nữa… Không một người bình thường nào lại làm như vậy cả. Để trừng phạt, trong ba ngày tới anh chỉ được uống dung dịch dinh dưỡng thôi, tôi sẽ không nấu cơm đâu."
Giọng cậu vẫn còn khàn, nói năng vô cùng khó khăn.
Chu Diên dường như chẳng nghe thấy gì, anh nắm lấy cổ tay cậu, vén tay áo lên rồi nhíu mày. Anh đứng dậy bật hết tất cả các ngọn đèn trong nhà lên: "Người cậu bị làm sao thế này?"
Cậu vội kéo ống áo ướt sũng xuống: "Dị ứng sữa thôi, không sao đâu."
Chu Diên cũng nhớ ra chính mình là người đã ép cậu uống sữa vào sáng nay, nhưng anh chẳng thấy hối hận gì cả, trái lại còn phẫn nộ hơn: "Cậu bị điên à? Dị ứng sữa còn uống? Tôi đưa thuốc độc cậu cũng uống sao? Sao không bôi thuốc? Cậu chưa chết chắc là vì ông trời thấy mạng cậu rẻ mạt quá nên không thèm thu nhận đấy."
Cậu vốn đã quen với những lời cay nghiệt của anh mỗi khi nổi nóng.
Dù lời nói có sắc như dao, cậu vẫn tự động lọc bỏ hết, thậm chí còn cảm nhận được trong đó chút ít sự lo lắng.
Trái tim cậu lại khẽ rung động, cậu lên tiếng an ủi anh: "Trước đây tôi chưa từng uống nên không biết."
Ánh mắt Chu Diên nhìn cậu bỗng chốc trở nên phức tạp vô cùng.
Thế nhưng khi anh còn chưa kịp nói thêm lời nào, một tiếng súng xé toạc không gian tĩnh lặng của đêm mưa.
Một viên đạn xuyên qua cánh cửa sắt, sượt qua tai Hứa Tiểu Chân rồi găm thẳng vào tường.