Hứa Tiểu Chân ấn định thời gian "nộp thuế" cho anh là vào đêm thứ Sáu và ngày thứ Bảy, riêng Chủ nhật thì tuyệt đối không được, bởi sáng hôm sau cậu còn phải đi học.
Chu Diên đối với quy định này vô cùng bất mãn, anh cho rằng cái việc học hành kia thật chẳng ích gì.
"Chỉ có đọc sách mới có cơ hội thay đổi vận mệnh thôi."
Cậu kiên định nói như vậy, nhưng Chu Diên chẳng chút mảy may để tâm, thậm chí còn buông lời chế giễu: "Cậu là một Omega, chỉ cần đứng trước cổng chính phủ một lúc thôi là vận mệnh đã thay đổi rồi. Con người sinh ra đã định sẵn cao thấp sang hèn, có giãy giụa cũng bằng thừa. Thay vì mong đọc sách đổi đời, chi bằng bây giờ cậu nhảy xuống sông mà đi đầu thai kiếp khác cho tốt. Nếu ai cũng ảo tưởng muốn vượt qua giai cấp của mình, thì Đế quốc này đã loạn từ lâu rồi."
Hứa Tiểu Chân nghe những lời phân định sang hèn thiên bẩm ấy thì trong lòng vô cùng bất bình, cậu không phục mà cãi lại: "Chẳng phải anh rất khinh thường sự áp bức của pháp luật đối với công dân tầng lớp thấp sao? Vậy thì thông qua nỗ lực để vượt qua giai cấp, thoát khỏi áp bức, chẳng lẽ là sai ư?"
Mới vài ngày trước thôi, anh còn nói những đề bài như thế này là ngu ngốc cơ mà.
Sở dĩ Chu Diên thấy ngu ngốc là vì anh đứng ở góc độ kẻ áp bức để tiếp nhận sự tẩy não dành cho kẻ bị áp bức, chứ không phải anh bất mãn với chế độ của Đế quốc.
Anh thực chẳng tìm được lý do gì để phản đối thứ chính trị vốn sinh ra để bảo vệ lợi ích của chính mình.
Sắp phải rời đi rồi, anh không muốn tranh cãi với Hứa Tiểu Chân, liền dứt khoát kéo cậu vào lòng, hôn cho đến khi cậu chịu ngoan ngoãn mới thôi.
Thời gian trôi nhanh đến đầu tháng Tám, chỉ còn nửa tháng nữa là đến kỳ thi, thời tiết cũng ngày một nóng hơn, mới sáng sớm mà nhiệt độ đã chạm ngưỡng ba mươi độ.
Mỗi ngày Hứa Tiểu Chân đều lồm cồm bò dậy từ bốn giờ sáng, hất chút nước lạnh lên mặt cho tỉnh táo rồi bắt đầu ôn tập.
Đến bảy giờ cậu lại lui cui hâm sữa cho Chu Diên.
Khi anh ngồi ăn sáng, cậu chỉ kịp nốc vội một ống dung dịch dinh dưỡng rồi lại vùi đầu vào đống sách vở, mồ hôi ướt đẫm cả người.
Chu Diên bỗng bóp cằm Hứa Tiểu Chân, đổ chỗ sữa còn lại trong ly vào miệng cậu.
Cậu nhíu mày, gương mặt nhợt nhạt hẳn đi.
Có lẽ bản thân cậu sinh ra đã mang mệnh khổ, cái vị nồng nặc và ngai ngái của sữa khiến cậu thấy buồn nôn, nhưng vì là Chu Diên cho nên cậu vẫn ngoan ngoãn nuốt xuống.
Sau bữa sáng, cậu lặc lè khoác túi sách của mình ở sau lưng, ôm thêm cặp của anh ở trước ngực, hai người cùng nhau đến trường.
Thời tiết hôm nay chẳng mấy tươi sáng, mây đen vần vũ như muốn sà xuống tận đỉnh đầu, ngay cả những cơn gió thổi qua cũng mang theo hơi ẩm oi nồng và bế tắc, báo hiệu một trận mưa lớn sắp sửa đổ ập xuống.
Suốt dọc đường đi, tâm trí cậu vẫn mải mê với những kiến thức trong sách vở.
Bị Hứa Tiểu Chân ngó lơ, Chu Diên bèn sinh sự, hết than nóng lại than khát. Lúc này Hứa Tiểu Chân mới sực tỉnh, vừa quạt gió vừa che ô, rồi đưa bình nước của mình cho anh.
"Phì! Nước máy đấy à? Khó uống chết đi được!" Chu Diên vừa hớp một ngụm đã nhổ toẹt ra, tiện tay đổ luôn chỗ nước còn lại xuống đất. Vũng nước chạm nền đất nóng rãy bốc lên những làn hơi trắng xóa.
Tóc mai của Hứa Tiểu Chân bị mồ hôi làm bết lại trên trán, lớp áo sau lưng dính chặt vào da thịt, lộ rõ những mảng hồng rực vì nóng.
Cậu biết anh khó chiều nên chẳng lời oán thán, chỉ mím môi, chạy vội vào cửa hàng tiện lợi mua cho anh chai nước khoáng.
Lúc trở về, cậu lại vừa che ô vừa tranh thủ liếc nhìn tập ghi chép nhỏ của mình.
Chu Diên vốn đã bị Hứa Tiểu Chân nuông chiều đến hư thân, anh quen với việc khi ở bên nhau, ánh mắt của cậu phải luôn dừng lại trên người mình.
Chỉ cần cậu lơ đãng một chút thôi là lòng anh đã dâng lên sự bất mãn.
Anh sắp đi rồi, chẳng phải cậu nói thích anh sao? Vậy mà cậu lại chẳng biết trân trọng những giây phút cuối cùng này.
Trong lòng anh bị lấp đầy bởi những cảm xúc phức tạp, có phẫn nộ, lại có cả sự tủi thân mà chính anh cũng không nhận ra.
Hứa Tiểu Chân cúi đầu, để lộ một đoạn cổ bị nắng thiêu đến đỏ ửng.
Tâm trạng Chu Diên đang tồi tệ, và anh cũng chẳng muốn để cậu được yên ổn.
Anh giơ tay túm lấy gáy Hứa Tiểu Chân, thô bạo lôi cậu vào một con hẻm nhỏ.
Trong hơn một tháng qua, Alpha tàn nhẫn ấy đã giày vò Omega của mình từ trong ra ngoài đến thấu triệt.
Bất luận anh có bày ra trò gì, cậu cũng chỉ dám kháng cự yếu ớt rồi cuối cùng lại thỏa hiệp.
Chu Diên coi sự phản kháng nhỏ nhoi đó như một thứ gia vị cho cuộc vui, một trò lạt mềm buộc chặt.
Vì vậy ngay cả khi lần này sự phản kháng của Hứa Tiểu Chân quyết liệt hơn hẳn mọi khi, Chu Diên cũng chỉ coi đó là một trò tiêu khiển kí©h thí©ɧ hơn mà thôi.
Bởi anh biết rõ, cậu sẽ chẳng bao giờ nỡ làm anh bị thương thật sự.
Đuôi mắt anh nhuộm một sắc đỏ nhạt, yết hầu gợi cảm khẽ chuyển động, anh không tự chủ được mà phát ra một tiếng thở dài thỏa mãn. Sau đó, anh đứng từ trên cao nhìn xuống, xoa mái tóc cậu rồi dùng chất giọng khàn khàn khen ngợi: "Ngoan lắm."
Hứa Tiểu Chân quỳ trên mặt đất, ngửa đầu lên, từng tấc da thịt lộ ra đều đỏ rực như máu.
Cậu vừa lo sợ vừa hổ thẹn, chỉ sợ có người đi đường nhìn thấy nên đành bấu chặt lấy bắp đùi săn chắc của anh.
Như một sự trừng phạt, sau khi kết thúc Chu Diên chẳng đoái hoài gì đến cậu nữa. Anh chỉ vỗ vỗ lên mặt Hứa Tiểu Chân rồi bỏ mặc cậu lại đó, một mình xách cặp bước thẳng về phía trường học.
Đầu óc Hứa Tiểu Chân quay cuồng, cậu quỳ dưới đất hồi lâu mới tìm lại được chút tỉnh táo để vịn gối đứng lên.
Dù đầu óc có chậm chạp đến đâu, cậu cũng biết việc bị lôi vào hẻm vừa rồi là một sự nhục mạ.
Thế nhưng giờ học đã đến gần, cậu chẳng kịp nổi giận, cũng chẳng còn sức lực để mà đau lòng. Cậu chỉ mải lo nghĩ không biết mình đã làm gì khiến anh phẫn nộ, rồi vội vã lảo đảo chạy đến trường.
Xưa nay Hứa Tiểu Chân vốn là một học sinh chăm chỉ, hiếm khi đến muộn như vậy. Mọi người đều kinh ngạc khi thấy cậu bước vào lớp sát giờ, không khỏi đổ dồn ánh mắt về phía cậu.
Đột nhiên có ai đó thét lên kinh hãi: "Hứa Tiểu Chân, mặt của cậu kìa!"
Cậu cứ ngỡ bọn họ đang bày trò trêu chọc mình, cho đến khi có người đưa gương ra trước mặt, cậu mới bàng hoàng phát hiện da mặt mình đã nổi lên từng mảng mẩn đỏ như bị dị ứng.
Từ nhỏ cậu vốn rất khỏe mạnh, đến cảm cúm còn hiếm khi mắc phải, món duy nhất khác biệt trong sáng nay chính là nửa ly sữa mà Chu Diên đã ép cậu uống.
Có lẽ là dị ứng sữa rồi.
Đúng là cái mệnh nghèo hèn, chút đồ tốt cũng chẳng hưởng nổi, Hứa Tiểu Chân tự giễu cợt nghĩ thầm.
"Gớm quá đi mất!"
"Trông như da cóc ấy, có lây không nhỉ?"