Chương 2

Chuyện của cậu và Chu Diên phải kể từ hai tháng trước.

Đêm ngày 15 tháng 2, chuyến xe rác từ Khu 1 (khu thượng lưu) cuối cùng cũng đổ xuống Khu 18.

Hứa Tiểu Chân cùng những người nhặt rác khác tranh giành kịch liệt, cuối cùng cũng chất đầy chiếc xe ba gác rách nát của mình.

Khu 1 là đế đô, rác ở đó thải ra cũng đủ cho những người dưới đáy xã hội ở Khu 18 có một bữa no nê. Bỗng nhiên có ai đó hét lên: "Có người này!!!"

Mọi người dừng tay, vây lại xem. Trên đất là một người nằm trong vũng máu, quần áo rách tả tơi, mặt mũi be bét máu không nhìn rõ diện mạo, trông tuổi đời còn khá trẻ.

Người nghèo sợ nhất là dính vào rắc rối gây tốn tiền, thế là cả đám tản ra như ong vỡ tổ.

Hứa Tiểu Chân đi chậm một bước, bị cái người tưởng chừng đã chết nhưng vẫn còn thoi thóp kia nắm chặt lấy cổ chân.

"Á! Anh bị điên à, đừng có ăn vạ tôi nhé!" Hứa Tiểu Chân giật bắn mình, cố sức gỡ tay người đó ra nhưng anh đã ngất lịm, gỡ thế nào cũng không ra.

Cậu bước một bước, cái thân hình nặng nề của đối phương lại nhích lên một phân. Kéo lê được ba bốn mét, anh mới buông tay.

Dưới ánh trăng thanh lạnh, thân hình cao ráo của thiếu niên lộ ra, mái tóc đen dính đầy máu khô cứng lại. Hứa Tiểu Chân biết chỉ cần mình quay lưng đi, người này tuyệt đối không sống nổi quá ba tiếng.

Cái lương tâm chết tiệt của cậu lại trỗi dậy. Cậu thật sự muốn mổ nó ra đem bán đồng nát cho xong.

Ở Khu 18 này, mỗi ngày có hàng vạn người sinh ra rồi chết đi, chẳng giống đám quyền quý ở Khu 1, hắt hơi sổ mũi thôi cũng lên trang nhất báo chí.

Ở đây, xác người quẳng vào lò thiêu là xong, sống chết chẳng ai hay.

Cậu lưỡng lự hồi lâu, cuối cùng quyết định tung đồng xu để chọn số phận cho người đàn ông này. Mặt ngửa thì đưa về, mặt sấp thì…

Đồng xu bạc xoay tròn trên mặt đất, cuối cùng cũng dừng lại. Thần Tài có lẽ thương cậu, không nỡ để cậu tốn tiền, đồng xu dừng ở mặt sấp.

Hứa Tiểu Chân ngồi xổm xuống đất, cắn móng tay trái, tay phải vén tóc đối phương lên nhìn mặt rồi lại đặt xuống, cứ lặp đi lặp lại mấy lần, trong lòng nảy ra một ý nghĩ cầu may.

Nhìn nét mặt cũng đẹp đấy chứ, cao mét tám bảy hay mét tám tám nhỉ? Ở Khu 1 gạch rơi trúng mười người thì chín người là Alpha hoặc Omega, anh rơi ra từ xe rác Khu 1, lỡ mà là một Alpha thì mình hốt bạc rồi!

Với suy nghĩ "hốt bạc" đó, cậu đưa người về nhà. Kết quả là người này mạng lớn thật, nhưng Hứa Tiểu Chân chẳng những không kiếm được đồng nào mà còn phải bù tiền túi.

Cái thằng cha Chu Diên đó vừa tỉnh dậy đã đem đống phế liệu cậu tích góp bấy lâu vứt sạch sành sanh. Hứa Tiểu Chân tức đến phát điên, mắng xối xả, bảo Chu Diên liệu mà cầu nguyện mình là Alpha để bù đắp thiệt hại cho cậu, không thì cậu đập chết.

Cuối cùng, Chu Diên tiêu tốn của Hứa Tiểu Chân 20 đồng phí xét nghiệm, kết quả trả về lại là một Beta, đã vậy còn là một Beta chẳng có thông tin người thân nào trên hệ thống.

Tính tình thì tệ, thói hư tật xấu thì nhiều, ngoài cái mặt ra chẳng được nết gì, nhưng cậu vẫn giữ anh lại.

Hứa Tiểu Chân vùi mặt vào người Chu Diên khóc mướt. Là Beta cũng tốt, không có người thân càng tốt, vậy thì Chu Diên sẽ là của riêng mình cậu thôi.

Bảy ngày sau, cả hai mới xuất hiện lại ở trường.

Hứa Tiểu Chân ngượng ngùng nắm lấy tay Chu Diên rồi vội vàng buông ra, cúi gằm mặt để lộ cái cằm gầy thanh tú.

Ở trường cậu vốn không được lòng ai, nên ngay từ ngày đầu nhập học cậu đã giữ khoảng cách với anh, chẳng ai biết hai người họ có quen biết.

Lòng Chu Diên đang rối bời, chẳng buồn để tâm, anh đút tay vào túi quần đi thẳng vào trường.