Hứa Tiểu Chân đã có một đêm ngủ chẳng mấy an yên.
Ngón tay cậu đau, thắt lưng đau, mà ngay cả bụng cũng đau âm ỉ. Thế nhưng trong cơn mê man, cậu vẫn cảm nhận được ai đó thỉnh thoảng lại chạm nhẹ vào mặt mình, dò xét nhiệt độ, rồi hơi thở ấm nóng của người ấy cứ thế vương vấn trên gương mặt, khiến nỗi đau trong cậu dịu đi phần nào.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, cảm giác khó chịu trên cơ thể thực sự đã vơi bớt, chỉ còn vùng thắt lưng là vẫn còn hơi nhức.
Hiếm khi Chu Diên dậy sớm hơn cậu, anh đẩy cửa bước vào, trên tay cầm một lọ dầu thuốc.
"Anh lấy tiền đâu ra vậy?" Hứa Tiểu Chân theo bản năng sờ vào túi áo, thấy số tiền lẻ ít ỏi của mình vẫn còn nguyên, chẳng mất đồng nào.
Chu Diên chẳng nói chẳng rằng, cuộn cậu trong chăn như người ta cuốn một chiếc bánh tráng, khiến Hứa Tiểu Chân lăn nửa vòng trên giường, để lộ phần lưng lên phía trên.
Anh kéo áo cậu lên, để lộ ra vùng thắt lưng trắng ngần, rồi đổ dầu ra lòng bàn tay, xoa nóng rồi ấn mạnh vào vết bầm tím.
Cơn đau đột ngột khiến Hứa Tiểu Chân nhăn mặt xuýt xoa.
Anh liếc nhìn cậu một cái, giọng điệu vẫn đầy vẻ mất kiên nhẫn như mọi khi: "Hỏi nhiều thế làm gì."
Hứa Tiểu Chân không tin một người cao ngạo như Chu Diên lại đi làm chuyện khuất tất, nhưng trong lòng vẫn không khỏi lo lắng. Cậu ôm lấy gối, cố quay đầu lại nhìn anh, yếu ớt dặn dò: "Anh tuyệt đối đừng vì tôi mà làm chuyện gì dại dột nhé, ngộ nhỡ bị bắt được là họ đánh gãy chân đấy."
Lời nói của cậu khiến mặt Chu Diên hết xanh lại đỏ, cứ như thể anh vừa đi ăn trộm về không bằng. Anh thầm nghĩ cái tên nhóc Hứa Tiểu Chân này đúng là đáng ghét, chẳng biết thương hoa tiếc ngọc gì cả.
Chút cảm động ngắn ngủi đêm qua tan biến sạch sành sanh, anh thẳng tay vỗ một phát vào vết bầm trên lưng cậu: "Im miệng đi."
Hứa Tiểu Chân biết ý, vội lấy tay che miệng, làm động tác kéo khóa lại.
Chiếc đồng hồ trên cổ tay Chu Diên đã biến mất.
Hứa Tiểu Chân phát hiện ra điều này khi thấy anh đang vệ sinh cá nhân. Trước đây mỗi khi rửa mặt hay đánh răng, anh luôn tháo đồng hồ ra để sang một bên.
Cậu cầm cốc đánh răng, giả vờ vô tình đi ngang qua rồi hỏi khẽ: "Chu Diên, chiếc đồng hồ đó anh bán được bao nhiêu tiền vậy?"
Chu Diên nhổ bọt kem đánh răng ra, đáp một cách ngắn gọn: "Năm mươi đồng."
Hứa Tiểu Chân suýt thì phát điên, anh thật sự đã bán nó rồi?
Đã vậy còn bán với giá năm mươi đồng?
Cậu hốt hoảng kéo tay anh định chạy ra ngoài: "Anh bán cho ai? Ai mua nó? Năm mươi đồng á? Anh điên rồi hả! Rõ ràng là người ta lừa anh rồi, mau đi đòi lại với tôi! Với con mắt nhìn đồ phế liệu bao năm của tôi, chiếc đồng hồ đó ít nhất cũng phải bán được tám chín trăm đồng!"
Chu Diên xách cổ áo lôi cậu trở lại, sau đó búng vào trán cậu một cái rồi cười nhạt: "Thế thì con mắt của cậu thực sự chẳng ra sao cả."
Chiếc đồng hồ đó là hàng đặt riêng, giá trị thực tế phải lên đến hàng triệu đồng.
Tuy nhìn bên ngoài bình thường, chẳng có thương hiệu gì, nhưng người ở Khu 18 này vốn chẳng có mắt nhìn hàng, cứ coi nó là đồ đồng nát mà ép giá.
Nếu không phải vì sắp rời đi, anh đã chẳng bao giờ đem nó đi đổi lấy một lọ dầu thuốc.
Hứa Tiểu Chân hiểu lầm ý anh. Thấy anh thờ ơ như vậy, cậu lại tưởng chiếc đồng hồ đó là hàng vỉa hè mua với giá rẻ mạt mươi đồng.
Cậu thầm nghĩ Chu Diên đúng là học giỏi có khác, thông minh thật, nên cũng không đòi đi chuộc lại nữa.
Điều duy nhất khiến cậu bất bình là anh lại bị lão chủ hiệu thuốc gian xảo lừa, một lọ dầu bé xíu mà dám lấy tận năm mươi đồng!
"Một lọ ba đồng quá hạn dùng cũng tốt lắm rồi mà…" Cậu lầm bầm, nhưng thấy Chu Diên trừng mắt nhìn, giọng cậu cứ thế nhỏ dần rồi tắt hẳn.
Việc Trần Dịch Tùng chặn đường gây hấn cùng nhục mạ Hứa Tiểu Chân vốn đã trở thành một đặc sản của trường trung học Khu 18, gần như được liệt vào danh sách di sản văn hóa phi vật thể.
Thế nên khi không gian trường học đột ngột trở nên yên tĩnh, mọi người bỗng thấy có chút không quen. Mối quan hệ mập mờ giữa Chu Diên và Hứa Tiểu Chân khiến những kẻ định gây khó dễ cho cậu cũng phải cân nhắc mà rút lui.
Một mình Hứa Tiểu Chân đã đủ rắc rối vì cái tính liều mạng khi phát điên, giờ lại có thêm một Chu Diên lai lịch bất minh, ai cũng hiểu đạo lý không nên đυ.ng vào những kẻ cứng đầu.
Hứa Tiểu Chân trải qua những ngày tháng nhẹ nhõm nhất trong đời.
Có người yêu, tương lai rộng mở, cuộc sống hạnh phúc, dù tiền bạc có hơi eo hẹp một chút nhưng cậu vui đến mức quên cả lối về.
Không còn bị Trần Dịch Tùng chặn đường mỗi buổi chiều, thậm chí cậu còn có thêm một tiếng để đi nhặt phế liệu, tiền học phí đại học chắc hẳn sẽ sớm tích góp đủ thôi.
Chỉ còn một tháng rưỡi nữa là đến kỳ thi đại học, không khí vốn dĩ lỏng lẻo của ngôi trường này bỗng trở nên căng thẳng lạ kỳ.
Đặc biệt là với những học sinh có hy vọng đỗ ra khỏi Khu 18 như Chu Diên và Hứa Tiểu Chân, các thầy cô lại càng để mắt kỹ hơn.
Trong lần thi thử cuối cùng, điểm số môn Hành vi xã hội và Đạo đức của Chu Diên lại tiếp tục nhận điểm không tròn trĩnh.
Cái điểm số ấy, có vứt xuống đất rồi giẫm lên một cái chắc cũng còn cao hơn thế. Anh vốn là kẻ "nước đổ đầu vịt", nhà trường cũng chẳng còn cách nào, chỉ nhắc nhở vài câu lệ bộ rồi cho anh ra về.
Hứa Tiểu Chân đang nhíu mày ngồi xổm đợi anh trước cửa phòng. Vừa thấy anh, cậu định mở miệng nói gì đó thì Chu Diên đã đoán trước được, anh chặn lời cậu lại ngay: "Tôi không có tố chất, cũng chẳng có đạo đức, cái đề thi đó tôi không làm được, được chưa?"
Vẻ nghiêm nghị giả tạo của Hứa Tiểu Chân bỗng chốc sụp đổ, cậu phì cười thành tiếng. Chu Diên thấy cậu cười thì biết mình sẽ không phải nghe cằn nhằn nữa.
Lúc này trường cũng đã vắng người, anh liền quàng tay qua cổ cậu, hỏi xem tối nay ăn gì. Cuộc sống nơi đây thật tẻ nhạt, mỗi ngày chỉ quanh quẩn từ nhà đến trường, nhưng tay nghề nấu nướng của Hứa Tiểu Chân ngày càng tiến bộ, khiến những buổi chiều sau giờ học của Chu Diên cũng có thêm chút niềm mong mỏi.
Cậu vẫn còn mải suy nghĩ về điểm số của anh, miệng lơ đãng đọc tên mấy món ăn. Chu Diên kén chọn một hồi rồi cả hai cùng nhau đi về nhà.
Sau bữa tối, Hứa Tiểu Chân đẩy tập ghi chép đã được hệ thống lại cẩn thận về phía Chu Diên, đồng thời khoác lên vai chiếc túi vải rách của mình.
Trước khi đi, cậu nhìn anh bằng ánh mắt kiên định: "Anh chỉ cần học thuộc hết đống này, tám mươi điểm không thành vấn đề đâu."
Chu Diên định gạt đi, nhưng lại bị Hứa Tiểu Chân giữ chặt lấy tay. Cánh tay gầy gò của cậu nổi cả gân xanh: "Tôi tin là anh làm được mà, đúng không?" Bộ dạng của cậu cứ như thể nếu anh không gật đầu, cậu sẽ đứng đó mà giảng giải đạo lý cho anh đến sáng không bằng.
Chu Diên không kìm được cơn giận: "Sao cậu lắm chuyện thế hả? Có phải dạo này tôi quá nuông chiều cậu rồi không?"
Sắc mặt Hứa Tiểu Chân chợt trắng bệch, tay cậu theo bản năng nới lỏng ra vì lo sợ mình lại làm anh nổi giận. Nhưng rõ ràng cậu chỉ muốn tốt cho anh, chuyện này đâu phải lỗi của cậu. Thế là cậu lại bướng bỉnh nhìn ngược lại, dù trong lòng có chút thiếu tự tin.
Nhìn cái vẻ mặt vừa nhát gan vừa cố chấp của cậu, Chu Diên biết cậu đã bị mình dọa cho sợ, anh đành xua tay: "Được rồi, cậu đi đi, tôi xem là được chứ gì?"
Hồi ở trang trang viên tại Khu 1, anh có nuôi hai con chó săn. Lúc mới về chúng rất hung dữ, cứ nhìn thấy anh là sủa điên cuồng. Khi đí anh liền cho chúng ăn thịt, đợi chúng ăn no nê thỏa mãn rồi anh mới dùng roi huấn luyện mà quất, quất cho đến khi chúng phải phục tùng mới thôi.
Sau đó anh lại cho thêm vài miếng thịt, khi chúng đang ăn vui vẻ, anh lại tiếp tục đánh.
Cứ lặp đi lặp lại như thế vài lần, hai con chó săn vừa lệ thuộc lại vừa khϊếp sợ anh, chỉ cần anh hơi lạnh mặt là chúng đã sợ đến mức không dám vẫy đuôi.