Chương 18

Dù gì Hứa Tiểu Chân cũng nặng hơn năm mươi cân, việc Chu Diên chỉ dùng một tay đỡ khiến cậu sợ hú vía, cậu vội vàng thu chặt tay chân, bám dính lấy người anh như một cách chủ động hưởng ứng, điều này càng kí©h thí©ɧ sự xâm lược trong anh.

Bàn tay anh dời từ cằm cậu xuống sau gáy, rồi từng tấc từng tấc trượt xuống dưới vạt áo sơ mi, mơn trớn vòng eo thon gọn.

Eo của Hứa Tiểu Chân vốn rất nhạy cảm, chỉ cần chạm nhẹ là không chịu nổi, cậu vừa cười vừa né tránh, chẳng muốn hôn tiếp nữa.

Trên cổ cậu vẫn còn hai vết cắn rướm máu, Chu Diên cúi đầu hôn nhẹ lên đó, mang theo chút ý vị vỗ về, như là xót xa, lại như là yêu chiều.

Trái tim Hứa Tiểu Chân bỗng chốc mềm nhũn, trong bầu không khí mập mờ ấy, cậu đã chủ động dâng hiến bản thân mình.

Hai người hôn nhau nồng cháy như sấm sét gặp lửa rừng, Hứa Tiểu Chân chẳng hề hay biết áo sơ mi của mình đã bị vén lên từ lúc nào, chỉ cảm nhận được những cơn gió lạnh thoang thoảng lùa vào da thịt.

Cậu cũng không để ý rằng họ đã dần lùi sát về phía chiếc tủ lạnh, và sau lưng cậu chính là những đóa hoa dại đang nằm rải rác.

Cảm giác khó thở ập đến, Hứa Tiểu Chân đỏ mặt ngả người ra sau để tìm chút dưỡng khí, nhưng Chu Diên lại mạnh mẽ đuổi theo, tiếp tục nụ hôn sâu.

"Bịch!"

"Bụp!!!"

Chiếc tủ lạnh đổ nhào, cả hai cùng ngã đè lên nó.

Cánh cửa tủ vẫn mở toang, và Hứa Tiểu Chân bị ép nằm ngay trên những đóa hoa.

Tình cảnh thật sự rất ngượng ngùng, may mà không có ai chứng kiến, cậu vội vàng muốn đẩy Chu Diên đang nằm trên người mình ra.

Lúc này mặt cậu đỏ bừng vì nụ hôn dài, đôi mắt mọng nước, làn môi sưng đỏ long lanh trông vô cùng kiều diễm.

Chu Diên vốn là kẻ ích kỷ quen thói, anh giữ chặt cổ tay cậu, mặc kệ cái ngăn tủ lồi lõm bên dưới làm cậu đau đớn, vẫn cứ muốn ép người xuống.

Sắc mặt Hứa Tiểu Chân đột ngột thay đổi, vẻ đỏ hồng biến mất, thay vào đó là sự tái nhợt. Cậu một tay ôm eo, một tay ôm bụng kêu lên: "Chu Diên, tôi đau lưng quá, hình như bị va phải cái gì rồi, bụng cũng đau nữa."

Cả trước lẫn sau đều đau, cậu thậm chí chẳng phân biệt nổi mình đau ở đâu nhất.

Thường thì đau mấy cậu cũng không rêи ɾỉ, cậu như một chú thỏ, sức chịu đựng cực kỳ tốt, nhưng một khi đã nói ra thì chắc chắn là đau không chịu nổi rồi.

Chu Diên cũng biến sắc, anh vội vàng đưa tay sờ vào thắt lưng cậu, lo sợ cột sống của cậu bị va đập đến gãy.

Hứa Tiểu Chân nằm bò trên cánh tay anh, cằm tựa vào vai anh. Thấy anh có ý định bế mình lên, cậu liền kêu la: "Tôi không đi bệnh viện đâu, anh đừng đưa tôi đi, để tôi nằm nghỉ một lát chắc là sẽ ổn thôi."

Chu Diên nào có thèm nghe lời cậu, từ trước đến nay anh có bao giờ nghe theo ý cậu đâu?

Nghĩ xong, anh bế xốc cậu định đi ra ngoài. Dù Hứa Tiểu Chân đau đến mức răng môi đánh lập cập nhưng vẫn cố chấp bám chặt lấy khung cửa, chẳng biết lấy sức mạnh từ đâu mà nhất quyết không cho anh mang mình đi.

Nhìn bộ dạng ấy, Chu Diên thực sự chỉ muốn cạy đầu cậu ra xem bên trong có chứa nước hay không.

Thấy cậu thà chết cũng không đi, Chu Diên gỡ một ngón tay ra thì cậu lại bấu vào ngón khác. Tức mình, anh buông một câu chửi thề rồi đứng phắt dậy định mặc kệ cậu, lạnh lùng nhìn cậu nằm dưới đất, co quắp thành một đống đáng thương.

Nhưng chỉ nhìn một lúc, Chu Diên lại chửi thề thêm câu nữa rồi mới bế cậu đặt lại lên chiếc giường tạm bợ, cẩn thận đắp chăn cho cậu.

Anh vén lọn tóc mái của cậu ra, trong ánh mắt thoáng qua một sự lo lắng nhưng nhanh chóng bị che giấu bởi đôi môi mím chặt: "Đừng có mà đau quá rồi chết đấy, có chuyện gì thì gọi tôi."

Trán Hứa Tiểu Chân bắt đầu rịn mồ hôi lạnh, cậu níu lấy cánh tay anh: "Anh ôm tôi đi, ngủ với tôi một lát, chắc chắn sáng mai sẽ khỏi."

Chu Diên lưỡng lự một hồi rồi cũng lật chăn chui vào, ôm chặt lấy cậu vào lòng, thỉnh thoảng lại cúi đầu xuống nhìn: "Tôi có phải bác sĩ đâu, cậu cứ thế này liệu có ổn không?"

Hứa Tiểu Chân vòng tay ôm lấy vòng eo săn chắc của anh, cảm nhận hơi nóng hừng hực tỏa ra từ cơ thể anh, rồi vùi mặt vào hõm cổ nóng bỏng để hít hà hơi thở quen thuộc. Cậu thấy mùi hương trên người Chu Diên thật dễ chịu, chẳng biết là ảo giác hay đúng như sách nói: Khi thích một người, mùi trên người họ sẽ trở thành mùi hương mà mình yêu nhất.

Hứa Tiểu Chân cảm thấy trên người Chu Diên phảng phất mùi tiền giấy mới rút ra từ ngân hàng, cậu thích vô cùng, nó mang lại cảm giác ấm áp và thoải mái lạ kỳ.

Cậu gật gật đầu, cảm thấy cơn đau đã vơi đi phần nào, thậm chí còn hơi buồn ngủ: "Ổn mà, tôi thấy đỡ hơn rồi, mai là khỏe thôi. Tôi kể cho anh nghe cái này, hồi nhỏ tôi đi trộm đồ cho A Liệt ăn bị bắt được, họ đánh gãy chân tôi luôn, vậy mà hôm sau tôi đã bò dậy được rồi, tôi không mỏng manh thế đâu."

Cậu lẩm bẩm một hồi, giọng nói yếu dần nhưng hơi thở vẫn coi là ổn định. Chu Diên nâng mặt cậu lên quan sát, thấy sắc mặt đã hồng hào hơn đôi chút, đôi môi đang mím chặt của anh mới hơi giãn ra.

Sau khi bị đánh dấu, pheromone của Alpha sẽ có tác dụng trấn an đối với Omega.

Tuy tuyến thể của anh đang bị thuốc ức chế, nhưng anh vẫn cố gắng giải phóng một chút pheromone để dỗ dành Hứa Tiểu Chân, mong cậu thấy dễ chịu hơn.

Chu Diên đã từng chứng kiến rất nhiều cái chết.

Những sát thủ ám sát anh để trả thù bố anh thường chết một cách đẫm máu ngay trước mắt rồi bị kéo đi. Thậm chí chính tay anh cũng đã hạ sát vài người, và cuộc đào vong lần này cũng là vì anh đã gϊếŧ chết đứa con độc nhất của đối thủ chính trị của bố mình.

Việc có kẻ chết trước mặt hay bị anh gϊếŧ vốn là chuyện thường tình.

Anh không muốn Hứa Tiểu Chân chết.

Thực ra nếu Hứa Tiểu Chân chết ngay lúc này thì lại là điều tốt nhất, nhẹ nhàng nhất và không để lại hậu họa về sau.

Không có gì bất ngờ thì tương lai anh sẽ kế vị bố mình, nắm giữ địa vị cao sang.

Nếu Hứa Tiểu Chân chết đi, sẽ không còn ai biết về quãng thời gian nhếch nhác này của anh, cũng đỡ lo cậu sẽ bám lấy anh để đòi hỏi.

Thế nhưng trong thâm tâm anh vẫn mong cậu được sống.

Hoa vẫn nằm vương vãi trên sàn, còn Hứa Tiểu Chân thì đang nằm gọn trong vòng tay anh. Chu Diên chạm vào má cậu, rồi vuốt ve mái tóc, ôm chặt cậu vào lòng mình hơn nữa.