Chương 17

Tâm trạng của Chu Diên cứ thế xoay vòng giữa những cơn thịnh nộ cùng ý nghĩ muốn buông xuôi, để rồi cuối cùng, khi nhìn thấy Hứa Tiểu Chân lặc lè khiêng một chiếc tủ lạnh cũ nát bước vào, anh đã hoàn toàn thỏa hiệp.

Lúc cậu về tới nhà thì trời đã quá nửa đêm.

Anh chẳng hiểu nổi một món đồ rách nát, cũ kỹ đến nhường ấy thì Hứa Tiểu Chân lấy đâu ra mặt mũi mà khênh về, nhưng nhìn thấy cậu cứ trưng ra cái bộ mặt tươi cười hớn hở, lại còn hào hứng giới thiệu thì anh không nỡ mắng.

Cậu rạng rỡ nói: "Đây là chiếc tủ lạnh tôi mới sắm đấy, tận hai trăm đồng cơ! Tuy đắt thật nhưng từ giờ tôi có thể ướp nước lạnh cho anh uống, lại còn để được cả trái cây nữa!"

Cậu tiếp lời, giọng đầy quan tâm: "Anh nóng tính, lại hay thấy trong người bứt rứt, mua cái này về là chuẩn bài luôn. Tôi còn có thể làm đá viên để anh hạ hỏa nữa."

Có lẽ vì Chu Diên hỏa khí quá vượng nên mới hay sinh sự cáu gắt, mà cậu lại chẳng có tiền mời thầy thuốc về điều trị điều dưỡng cho anh, thôi thì cứ tìm cách làm mát từ bên ngoài vậy.

Chu Diên nhìn chiếc tủ lạnh đã ố vàng, cũ kỹ với vẻ mặt đầy ghét bỏ, nhưng thâm tâm anh buộc phải thừa nhận rằng, nếu Hứa Tiểu Chân không có xuất thân quá thấp kém lẫn nghèo túng, thì thực sự cậu là một người rất tốt.

Thậm chí anh đã thoáng có ý nghĩ muốn kết hôn cùng cậu.

Nhưng anh vẫn còn quá trẻ, nghĩ đến chuyện đại sự lúc này e là hơi sớm, khi nghĩ đến điều này, khiến cho vành tai Chu Diên bỗng chốc ửng đỏ một cách kín đáo rồi lại nhanh chóng biến mất.

"Mau lại đây, mở tủ lạnh ra xem tôi mang món quà bất ngờ gì về cho anh này!" Hứa Tiểu Chân không ngừng thúc giục.

Thực lòng mà nói, Chu Diên chẳng muốn chạm tay vào cái thứ đồ cũ có thể chứa đầy vi khuẩn ấy chút nào. Anh thầm nghĩ không biết là đồ phế thải của nhà ai, lỡ đâu bên trong vẫn còn thức ăn thừa hay dính nước miếng của người lạ, chỉ nghĩ thôi đã thấy buồn nôn.

Thế nhưng vì Hứa Tiểu Chân cứ thúc giục mãi, anh đành miễn cưỡng vươn một ngón tay, móc vào cửa tủ rồi mở toang ra, sau đó lập tức rụt tay lại như sợ chỉ chậm một giây thôi là sẽ bị dính bẩn.

Đúng lúc cửa mở, có thứ gì đó từ bên trong rơi ra.

Nó nhẹ tênh và mỏng manh vô cùng, tựa như một mảnh giấy đáp khẽ xuống sàn nhà.

Rồi từng cánh, từng cánh một nối đuôi nhau rơi xuống, lúc này ánh mắt Chu Diên mới thực sự bị thu hút.

Hiện ra trước mắt anh là một sắc đỏ rực rỡ lấp đầy tầm mắt.

Những bông hoa chen chúc nhau khoe sắc trong không gian hẹp của ngăn đá, đỏ thắm như muốn nhỏ máu.

Có vài bông nhét ở góc kẹt đã bắt đầu héo rũ, nhưng Hứa Tiểu Chân vẫn cố nhồi nhét chúng vào, cốt để gom cho anh cả một tủ lạnh đầy hoa.

Cậu đang dùng cách vụng về và chân thành nhất để lấy lòng Chu Diên, chỉ mong anh được vui vẻ.

"Chu Diên, anh có thích không?"

Đôi khi thính giác quá nhạy bén cũng không phải chuyện tốt. Ngoài câu hỏi của Hứa Tiểu Chân, anh còn nghe thấy cả tiếng trái tim cậu đang đập rộn ràng vì chờ đợi. Sắc đỏ rực ấy khiến người ta nhức mắt, đó chẳng phải hoa hồng, cũng chẳng phải loại danh hoa thơm ngát nào, mà chỉ là những bông hoa dại mọc thưa thớt bên vệ đường.

Nhưng anh biết rõ, ở Khu 18 này hoa cỏ hiếm hoi đến nhường nào.

Mảnh đất cằn cỗi ấy chẳng thể nở hoa, cũng chẳng có dư dưỡng chất để nuôi nấng những loại cây không có giá trị kinh tế.

Hứa Tiểu Chân đã phải tốn bao nhiêu công sức mới gom đủ một tủ lạnh đầy hoa dại thế này?

Trong đầu Chu Diên bỗng hiện lên hình ảnh cậu còng lưng vác chiếc tủ lạnh rách nát, hổn hển đi khắp các nẻo đường để tìm hoa. Chắc chắn cậu không dám để tủ lạnh bên đường, vì ở cái nơi quỷ quái này, sơ sẩy một chút là mất đồ như chơi.

Từ nhỏ đến lớn, không có thứ gì Chu Diên muốn mà không đạt được.

Vì mọi thứ đến quá dễ dàng nên chẳng có gì đáng để anh coi như báu vật.

Chỉ cần anh phẩy tay, sẽ có biết bao người quỳ gối dâng lên những loài hoa quý hiếm nhất.

Mẹ anh, bà nội, bà ngoại đều nuông chiều anh hết mực; bố và ông nội thì đặt kỳ vọng vào anh. Nhưng họ đều là những người đứng ở vị trí cao, muốn một thứ gì đó còn dễ dàng hơn anh gấp bội.

Nếu anh yêu cầu, họ chỉ cần mở lời là xong, còn chuyện bảo họ hy sinh thời gian quý báu hay đôi bàn tay nhung lụa để hái cho anh một bông hoa thì đúng là chuyện viễn tưởng.

Không cần đến cả một tủ lạnh, chỉ một bông thôi cũng đã là không tưởng rồi.

Đôi bàn tay của họ dùng để lướt trên phím đàn piano, dùng để bóp cò súng đoạt mạng người trong nháy mắt, chứ làm sao có thể hái hoa cho một đứa trẻ?

Đúng là là nực cười phải không A Diên?

Họ sẽ nói thế, rồi nhìn anh bằng ánh mắt khinh khỉnh, thương hại, bảo anh hãy tỉnh mộng đi.

Điều đó cũng nực cười như việc hỏi một vị tỷ phú xem ông ta có sẵn lòng đi bộ hàng trăm mét chỉ để nhặt một đồng xu lẻ trên mặt đất hay không.

Thế nhưng Chu Diên lại là kẻ tham luyến sự mới mẻ, cũng tham luyến cả sự chân thành và hy sinh.

Anh đứng lặng hồi lâu, nhìn chăm chằm vào đống hoa dại rẻ tiền của Hứa Tiểu Chân.

Không thấy anh trả lời, cậu lại thấp thỏm hỏi thêm lần nữa: "Chu Diên, Chu Diên, anh có thích không?"

Cậu thấy bồn chồn khôn tả, cậu sợ nhận được một câu trả lời khinh miệt, sợ anh sẽ giẫm nạt tâm chân tình của mình dưới chân như những cánh hoa nát vụn, ứa ra thứ nước đỏ tươi bết dính.

Khóe miệng Chu Diên khẽ nhếch lên một chút rồi nhanh chóng thu lại, anh thản nhiên gật đầu: "Cũng tạm."

Đôi bàn tay đang xoắn xuýt vào nhau sau lưng Hứa Tiểu Chân bỗng chốc buông lỏng như trút được gánh nặng.

Nụ cười rạng rỡ nở bừng trên môi, cậu lao đến ôm chầm lấy anh, nép sát vào má anh rồi "chụt" một cái rõ kêu: "Vậy là anh thích rồi nhé! Anh đã tha thứ cho tôi rồi phải không?"

Chu Diên thuận thế đỡ lấy cậu, khẽ hừ một tiếng rồi xoay bên má còn lại về phía cậu: "Nếu không muốn tôi nổi giận thì sau này hãy che cái cổ cho kỹ vào. Còn để tôi thấy cậu tùy tiện cho người ta cắn thì đừng có hòng nói chuyện với tôi nữa."

Hứa Tiểu Chân vòng tay qua cổ anh, lại hôn bù đắp vào bên má này một cái: "Tôi hứa sẽ không có lần sau đâu!"

Đợi đến khi cả hai bên má đều được hôn đều, Chu Diên mới như một con mãnh thú được vuốt xuôi lông, anh bắt đầu nhìn thẳng vào cậu. Vì vác tủ lạnh về nên người cậu ướt đẫm mồ hôi, mái tóc rối bời được vuốt ngược ra sau còn hơi ẩm, lộ ra vầng trán đầy đặn và đôi lông mày rạng rỡ.

Chu Diên ôm cậu, ở tư thế này mọi thứ đều quá đỗi vừa vặn, anh không kìm được mà cắn nhẹ một cái lên trán cậu một cái.

Hứa Tiểu Chân kêu "ái" một tiếng đau đớn, trên trán lập tức xuất hiện một dấu răng mờ mờ. Cậu sờ trán, thấy chưa bị rách da nên cũng mặc kệ anh, chỉ biết cười ngây ngô rồi chìa má bên phải ra: "Anh có thể cắn ở đây nữa này."

"Ngốc hết thuốc chữa." Chu Diên cảm thấy tim mình ngứa ngáy không thôi, anh buông một tay ra bóp cằm cậu rồi hôn tới tấp.