Chương 16

Trong lòng cậu thầm nguyền rủa Trần Dịch Tùng trăm lần, nhưng khi ngẩng đầu lên, cậu vẫn cố nặn ra nụ cười rạng rỡ với anh.

Theo lẽ thường, hai người đang trong giai đoạn mặn nồng, anh không an ủi thì ít nhất cũng nên mỉm cười một cái.

Nhưng không, sắc mặt Chu Diên càng lúc càng u ám, anh lạnh lùng quay lưng bước đi, không thèm để lại cho cậu lấy một cái nhìn.

Hứa Tiểu Chân ngơ ngác không hiểu chuyện gì.

Rõ ràng sáng nay vẫn còn tốt đẹp, hai người còn hôn nhau thắm thiết, vậy mà sao đến tối lại trở mặt nhanh như vậy?

Bạn học xung quanh vẫn chưa giải tán hết nên cậu không tiện đuổi theo, đành lặng lẽ đi về nhà một mình như trước đây.

Về đến nhà, cậu bàng hoàng nhận ra cửa đã bị khóa trái từ bên trong.

Hứa Tiểu Chân cuống cuồng đập cửa, gọi tên anh liên hồi: "Chu Diên, Chu Diên ơi! Mở cửa cho tôi!" Tiếng gọi thê thiết chẳng khác nào gọi hồn. Nỗi bất an trong lòng cậu lại trỗi dậy, cậu sợ anh lại chán ghét mình như những ngày trước.

Tình cảm khó khăn lắm mới tiến triển được đôi chút, vậy mà sự nóng lạnh thất thường của Chu Diên cứ đẩy cậu vào ngõ cụt.

Cảm giác chua xót dâng đầy l*иg ngực.

Rõ ràng hôm nay người bị cắn, người bị bắt nạt là cậu, tại sao anh cũng bắt nạt cậu chứ?

Thực ra so với việc Chu Diên luôn đối xử tệ bạc, thì kiểu lúc nóng lúc lạnh này còn khiến cậu đau khổ hơn gấp bội.

Cậu không biết mình đã làm sai điều gì để bị ghẻ lạnh, cũng chẳng biết bao giờ anh mới lại dịu dàng với mình.

Cảm giác bị treo lơ lửng, lúc được nâng niu, lúc bị vứt bỏ này thật sự quá đỗi mệt mỏi, thà rằng anh cứ cho cậu một nhát dao dứt khoát còn hơn.

Hứa Tiểu Chân không phải kẻ yếu đuối hay khóc nhè, nhưng mấy ngày qua nước mắt cậu cứ như trực trào ra hết, như muốn bù đắp cho mười mấy năm khô hạn trước đây. Cậu đập cửa quá lâu khiến hai ngón tay ở bàn tay phải bắt đầu đau nhức nhối.

Mãi một lúc sau, cánh cửa mới bật mở, nhưng kèm theo đó là một đống đồ đạc bị quăng ra ngoài.

Quần áo, đồ dùng cá nhân, và cả khung ảnh cậu vẫn giấu kỹ trong góc tủ quần áo. Cậu chẳng buồn nhặt những thứ khác, chỉ vội vàng nhặt lấy khung ảnh.

Lớp kính che ảnh đã vỡ tan, cậu tỉ mỉ kiểm tra, may sao bức ảnh bên trong vẫn nguyên vẹn.

Trong ảnh là hai cậu bé đang nắm tay nhau, quần áo rách rưới, mặt mũi nhem nhuốc.

Đứa lớn tầm tám chín tuổi, đứa nhỏ chừng bốn năm tuổi. Đứa nhỏ đang mếu máo sắp khóc, còn đứa lớn thì cố nặn ra một nụ cười gượng gạo… đó chính là Hứa Tiểu Chân lúc nhỏ.

Gom hết đồ đạc vào lòng, cậu lại kiên trì gõ cửa.

Cậu đoán Chu Diên sẽ không chịu đựng được lâu, bởi chiến tranh lạnh vốn không phải phong cách của anh.

Thay vì im lặng, anh thích trút giận trực tiếp hơn.

Quả nhiên, cánh cửa lại được mở ra lần nữa.

Chu Diên xuất hiện với gương mặt bừng bừng sát khí, gân xanh nổi đầy trên cổ.

Anh thô bạo lôi tuột Hứa Tiểu Chân vào trong, rồi cúi xuống cắn mạnh vào đúng vết thương ban nãy.

Vết máu vừa mới đông lại một lần nữa tuôn ra.

Hứa Tiểu Chân cảm thấy mình sắp lả đi vì đau, một chỗ mà bị cắn đến năm lần, miếng thịt này chắc hỏng thật rồi.

Nhưng trong cơn đau đớn, cậu chợt ngộ ra điều gì đó.

Hình như Chu Diên đang ghen.

Cứ hễ Trần Dịch Tùng cắn cậu chỗ nào, anh nhất định phải để lại dấu răng ở đúng chỗ đó mới cam lòng.

Vừa mừng rỡ vì nhận ra vị trí của mình trong lòng anh, cậu vừa lẩm bẩm một câu phá hỏng bầu không khí: "Trần Dịch Tùng vừa cắn xong anh đã cắn rồi, thế này chẳng phải hai người đang hôn gián tiếp sao?"

Chỉ cần biết anh còn quan tâm mình, Hứa Tiểu Chân chẳng còn thấy đau khổ gì nữa, thậm chí còn có tâm trạng để đùa giỡn.

Gương mặt Chu Diên vặn vẹo vì tức giận, anh mắng nhiếc: "Hứa Tiểu Chân, cậu có bệnh đúng không? Hay là bị lây bệnh điên từ thằng đó rồi? Cậu coi bản thân mình rẻ rúng đến thế sao? Lúc nó lao vào sao cậu không tránh ra? Cậu thích bị nó cắn lắm à? Một lần không đủ còn muốn lần thứ hai? Đã vậy còn đi thương hại nó?"

Nhận ra sự thông minh vặt của mình đã đổ thêm dầu vào lửa, Hứa Tiểu Chân vội vàng ôm chầm lấy thắt lưng Chu Diên để dỗ dành. Dù anh có đẩy ra thế nào, cậu cũng nhất quyết không buông: "Không phải mà, tôi chỉ lỡ miệng thôi, chứ đâu có thương hại gì cậu ta. Tôi có đẩy ra chứ, nhưng lúc đó bất ngờ quá không kịp trở tay. Anh đừng giận nữa, dù sao cậu ta cũng sắp đi đời rồi, anh đại nhân đại lượng đừng chấp kẻ sắp chết làm gì cho mệt thân, được không?"

"Anh muốn ăn gì nào? Để tôi nấu cho. Hay ăn trái cây nhé? Tôi đi mua cho anh."

Chu Diên vẫn giữ vẻ mặt lạnh như tiền, hất tay cậu ra, nhưng ít nhất cũng không còn ý định đuổi cậu ra khỏi nhà nữa.

Ngón tay Hứa Tiểu Chân đau nhức dữ dội, cả cánh tay run lên bần bật không ngừng. Sợ anh nhìn thấy lại thêm phiền lòng, cậu lén giấu tay ra sau lưng: "Tôi đi mua thức ăn đây." Rồi cậu vội vàng chạy ra ngoài.

E là lần này Chu Diên không dễ gì nguôi giận.

Hứa Tiểu Chân trân trọng từng chút hơi ấm ít ỏi này, cậu thầm trách mình ngu ngốc.

Cậu rắn răng tự nhủ tiền mất thì kiếm lại được, chứ người mà mất thì tìm đâu ra, cậu nhất định phải dỗ dành anh cho bằng được.

Cậu sờ vào số tiền lẻ ít ỏi trong túi, lững thững bước về phía trạm thu mua phế liệu.

Ngay sau khi Hứa Tiểu Chân rời đi, chiếc đồng hồ trên tay Chu Diên phát ra tiếng "tít tít" nhỏ. Anh nhíu mày, mở tin nhắn ra xem, chẳng cần đoán cũng biết là ai gửi đến.

Đó là mẹ anh, người duy nhất trong gia đình họ Chu còn quan tâm đến anh, cũng là người đã chiều chuộng khiến anh có tính cách như hiện tại.

Bà bí mật nhắn nhủ anh hãy cố gắng nhẫn nhịn thêm vài ngày nữa, tối đa là một tháng rưỡi nữa thôi là anh có thể quay trở về nhà.

Đọc xong tin nhắn, đôi lông mày đang khóa chặt của Chu Diên mới từ từ giãn ra. Đầu óc anh tỉnh táo lại ngay lập tức, thầm nghĩ cơn giận vừa rồi của mình thật là thừa thãi.

Đằng nào cũng sắp đi rồi, bực dọc làm gì cho phí công? Cứ vui vẻ hưởng thụ nốt thời gian này đi, chẳng lẽ anh thật sự định rước cái cậu Hứa Tiểu Chân kia về nhà, rồi phải lo quản đủ thứ chuyện của cậu sao?